shì míng
释名
bǎo shí chū xī fān huí hú dì fāng zhū kēng jǐng nèi yún nán liáo dōng yì yǒu zhī
宝石出西番、回鹘地方诸坑井内,云南、辽东亦有之。
yǒu hóng lǜ bì zǐ shù sè
有红、绿、碧、紫数色。
bì zhě táng rén wèi zhī sè sè
碧者,唐人谓之瑟瑟。
hóng zhě sòng rén wèi zhī
红者,宋人谓之。
jīn tōng hū wèi bǎo shí
今通呼为宝石。
yǐ xiāng shǒu shì qì wù dà zhě rú zhǐ tou xiǎo zhě rú dòu lì jiē niǎn chéng zhū zhuàng
以镶首饰器物,大者如指头,小者如豆粒,皆碾成珠状。
zhǔ zhì
主治
qù yì míng mù rù diǎn yào yòng zhī
去翳明目,入点药用之。
huī chén rù mù yǐ zhū shì fú jí qù
灰尘入目,以珠拭拂即去。