shì míng
释名
yì míng lǔ shuǐ
亦名卤水。
zhǔ yán chū shú shí cáo zhōng lì xià lái de yī zhǒng hēi sè nóng zhī
煮盐初熟时,槽中沥下来的一种黑色浓汁。
wèi kǔ bù néng chī
味苦,不能吃。
kě yòng tā zuò dòu fǔ
可用它做豆腐。
qì wèi
气味
xián kǔ yǒu dà dú
咸、苦、有大毒。
zhǔ zhì
主治
gè zhǒng chóng shí bìng jǐng lòu jǐng bù lín bā jì hé jiè xuǎn tán jué děng
各种虫蚀病,颈瘘(颈部淋巴结核),疥癣,痰厥等。
fù fāng
附方
yán dǎn shuǐ yǒu dà dú
盐胆水有大毒。
zhì tán jué yòng yán dǎn shuǐ guàn jìn suí tóng tán tǔ chū suǒ yǐ bù zhōng dú
治痰厥,用盐胆水灌进,随同痰吐出,所以不中毒。
qí tā bìng yán dǎn shuǐ kě bù rù kǒu
其他病,盐胆水可不入口。
biàn shì wài cā fán chuāng yǒu xiān xuè zhě yì bù yí yòng yán dǎn shuǐ yǐ miǎn tā jìn rù xuè guǎn shǐ rén zhòng dú
便是外擦,凡疮有鲜血者,亦不宜用盐胆水,以免它进入血管,使人中毒。