shì míng
释名
yì míng tiān mán jing tiān mén jīng de sōng yù mén jīng mài jù jiāng chán chú lán há má lán hé cǎo shǐ shǒu zhì lú huó lù cǎo liú cǎo zhòu miàn cǎo mǔ zhū jiè
亦名天蔓菁、天门精、地菘、玉门精、麦句姜、蟾蜍兰、蛤蟆蓝、蚵草、豕首、彘颅、活鹿草、刘草、皱面草、母猪芥。
guǒ shí míng hè shī gēn míng dù niú xī
果实名鹤虱,根名杜牛膝。
qì wèi
气味
yè gēn gān hán wú dú
(叶、根)甘、寒、无毒。
li míng zhēn shuō wēi xīn gān yǒu xiǎo dú
李明珍说:“微辛、甘、有小毒”。
zhǔ zhì
主治
tù xiě
吐血。
yòng tiān míng jīng shài gān yán xì měi fú yī èr qián máo huā pào tāng diào fú
用天名精晒干研细,每服一、二钱,茅花泡汤调服。
yān hóu zhǒng sāi tán xián yōng zhì
咽喉肿塞,痰涎壅滞。
yòng tiān míng jīng gēn yè dǎo zhī é máo zhàn qǔ sǎo rù hóu bù
用天名精根、叶捣汁,鹅毛蘸取扫入喉部。
yòu fāng yòng tiān míng jīng gǔ chuí cǎo yī tóng dǎo zhī guàn xià
又方:用天名精、鼓捶草一同捣汁灌下。
guàn hóu bù xíng kě guàn bí
灌喉不行,可灌鼻。
yǒu tǔ jiù hǎo
有吐就好。
yòu fāng tiān míng jīng chūn xià yòng jīng qiū dōng yòng gēn yī bǎ qīng fán bàn liǎng tóng yán xì diǎn huàn chù shí tǔ nóng xuè tán xián jí yù
又方:天名精(春夏用茎,秋冬用根)一把、青矾半两,同研细,点患处,食吐脓血、痰涎即愈。
fēng dú luǒ lì
风毒瘰疬。
yòng dì sōng dǎo làn fū huàn chù yào gàn hòu jí gēng huàn
用地菘捣烂敷患处,药干后即更换。
dīng chuāng zhǒng dú
疔疮肿毒。
yòng dì sōng xié hé jiǔ zāo yì qǐ dǎo làn fū huàn chù
用地菘叶和酒糟一起,捣烂敷患处。
huí chóng náo chóng
蛔虫、蛲虫。
yòng hè shī yán wèi xì mò měi fú yī chí féi ròu tāng sòng xià
用鹤虱研为细末,每服一匙,肥肉汤送下。