shì míng
释名
jiǔ shuō tiān shuō guǐ yào jiě dú jué xī mǎ mù dú gōng hài mǔ cǎo xiū tiān huā shù lǜ cǎo jǔ tián cǎo dú jiǎo lián dú hé cǎo shān hé yè hàn hé bā jiǎo pán táng pó jìng
九说、天说、鬼药、解毒、爵犀、马目毒公、害母草、羞天花、术律草、枸田草、独脚莲、独荷草、山荷叶、旱荷、八角盘、唐婆镜。
qì wèi
气味
gēn xīn wēn yǒu dú
(根)辛、温、有毒。
zhǔ zhì
主治
zi sǐ fù zhōng bāo pò bù shēng
子死腹中(胞破不生)。
yòng guǐ jiù bù jū duō shǎo yán wèi mò
用鬼臼不拘多少,研为末。
měi fú yī qián jiā jiǔ yī wǎn jiān zhì bā chéng yī cì fú xià sǐ tāi jí chū
每服一钱,加酒一碗,煎至八成,一次服下,死胎即出。
cǐ fāng míng yī zì shén sàn
此方名“一字神散”。
fēi cháng yǒu xiào
非常有效。
fā hán fā rè shēn shàng zhǎng chuāng gǔ dài mí xìn shuō zhè shì guǐ guài zuò suì chēng wéi shè gōng zhōng rén
发寒发热,身上长疮,古代迷信,说这是鬼怪作祟,称为“射工中人”。
yòng guǐ jiù yè yī bǎ pào kǔ jiǔ zhōng dǎo qǔ zhī měi fú yī shēng yì tiān fú liǎng cì
用鬼臼叶一把泡苦酒中,捣取汁,每服一升,一天服两次。
fēng biàn hù rén
风辩护人。
yòng chūn jì cǎi de de guǐ jiù gēn yè bèi gān dǎo chéng mò jiā mì hé chéng chéng wán zǐ tūn fú
用春季采得的鬼臼根叶,焙干,捣成末,加蜜和成成丸子吞服。