zhāng yí shì qín huì wáng
张仪事秦惠王。
huì wáng sǐ wǔ wáng lì
惠王死,武王立。
zuǒ yòu è zhāng yí yuē yí shì xiān wáng bù zhōng
左右恶张仪,曰:“仪事先王不忠。
yán wèi yǐ qí ràng yòu zhì
”言未已,齐让又至。
zhāng yí wén zhī wèi wǔ wáng yuē yí yǒu yú jì yuàn xiào zhī wáng
张仪闻之,谓武王曰:“仪有愚计,愿效之王。
wáng yuē nài hé yuē wèi shè jì jì zhě dōng fāng yǒu dà biàn rán hòu wáng kě yǐ duō gē dì
”王曰:“奈何?”曰:“为社稷计者,东方有大变,然后王可以多割地。
jīn qí wáng shén zēng zhāng yí yí zhī suǒ zài bì jǔ bīng ér fá zhī
今齐王甚憎张仪,仪之所在,必举兵而伐之。
gù yí yuàn qǐ bù xiào shēn ér zhī liáng qí bì jǔ bīng ér fá zhī
故仪愿乞不肖身而之梁,齐必举兵而伐之。
qí liáng zhī bīng lián yú chéng xià bù néng xiāng qù wáng yǐ qí jiān fá hán rù sān chuān chū bīng hán gǔ ér wú fá yǐ lín zhōu jì qì bì chū xié tiān zi àn tú jí cǐ wáng yè yě
齐、梁之兵连于城下,不能相去,王以其间伐韩,入三川,出兵函谷而无伐,以临周,祭器必出,挟天子,案图籍,此王业也。
wáng yuē shàn
赵王说:“好。”
nǎi jù gé chē sān shí chéng nà zhī liáng
”乃具革车三十乘,纳之梁。
qí guǒ jǔ bīng fá zhī
齐果举兵伐之。
liáng wáng dà nù
梁王大怒。
zhāng yí yuē wáng wù huàn qǐng lìng ba qí bīng
张仪曰:“王勿患,请令罢齐兵。
nǎi shǐ qí shè rén féng xǐ zhī chu jiè shǐ zhī qí
”乃使其舍人冯喜之楚,藉使之齐。
qí chu zhī shì yǐ bì yīn wèi qí wáng wáng shén zēng zhāng yí suī rán hòu yǐ wáng zhī tuō yí yú qín wáng yě
齐、楚之事已毕,因谓齐王:“王甚憎张仪,虽然,厚矣王之托仪于秦王也。
qí wáng yuē guǎ rén shén zēng zhāng yí yí zhī suǒ zài bì jǔ bīng fá zhī hé yǐ tuō yí yě duì yuē shì nǎi wáng zhī tuō yí yě
”齐王曰:“寡人甚憎张仪,仪之所在,必举兵伐之,何以托仪也?”对曰:“是乃王之托仪也。
yí zhī chū qín yīn yǔ qín wáng yuē yuē wèi wáng jì zhě dōng fāng yǒu dà biàn rán hòu wáng kě yǐ duō gē dì
仪之出秦,因与秦王约曰:‘为王计者,东方有大变,然后王可以多割地。
qí wáng shén zēng yí yí zhī suǒ zài bì jǔ bīng fá zhī
齐王甚憎仪,仪之所在,必举兵伐之。
gù yí yuàn qǐ bù xiào shēn ér zhī liáng qí bì jǔ bīng fá liáng
故仪愿乞不肖身而之梁,齐必举兵伐梁。
liáng qí zhī bīng lián yú chéng xià bù néng qù wáng yǐ qí jiān fá hán rù sān chuān chū bīng hán gǔ ér wú fá yǐ lín zhōu jì qì bì chū xié tiān zi àn tú jí shì wáng yè yě
梁、齐之兵连于城下不能去,王以其间伐韩,入三川,出兵函谷而无伐,以临周,祭器必出,挟天子,案图籍,是王业也。
qín wáng yǐ wéi rán yǔ gé chē sān shí chéng ér nà yí yú liáng
’秦王以为然,与革车三十乘而纳仪于梁。
ér guǒ fá zhī shì wáng nèi zì ba ér fá yǔ guó guǎng lín dí yǐ zì lín ér xìn yí yú qín wáng yě
而果伐之,是王内自罢而伐与国,广邻敌以自临,而信仪于秦王也。
cǐ chén zhī suǒ wèi tuō yí yě
此臣之所谓托仪也。
wáng yuē shàn
赵王说:“好。”
nǎi zhǐ
于是成子留了下来。