mèng cháng jūn zhú yú qí ér fù fǎn
孟尝君逐于齐而复反。
tán shi zi yíng zhī yú jìng wèi mèng cháng jūn yuē jūn dé wú yǒu suǒ yuàn qí shì dà fū
谭拾子迎之于境,谓孟尝君曰:“君得无有所怨齐士大夫?
mèng cháng jūn yuē yǒu
”孟尝君曰:“有。
jūn mǎn yì shā zhī hu
”“君满意杀之乎?
mèng cháng jūn yuē rán
”孟尝君曰:“然。
tán shi zǐ yuē shì yǒu bì zhì lǐ yǒu gù rán jūn zhī zhī hu
”谭拾子曰:“事有必至,理有固然,君知之乎?
mèng cháng jūn yuē bù zhī
”孟尝君曰:“不知。
tán shi zǐ yuē shì zhī bì zhì zhě sǐ yě
”谭拾子曰:“事之必至者,死也;
lǐ zhī gù rán zhě fù guì zé jiù zhī pín jiàn zé qù zhī
理之固然者,富贵则就之,贫贱则去之。
cǐ shì zhī bì zhì lǐ zhī gù rán zhě
此事之必至,理之固然者。
qǐng yǐ shì yù
请以市谕。
shì cháo zé mǎn xī zé xū fēi cháo ài shì ér xī zēng zhī yě qiú cún gù wǎng wáng gù qù
市,朝则满,夕则虚,非朝爱市而夕憎之也,求存故往,亡故去。
yuàn jūn wù yuàn
愿君勿怨!
mèng cháng jūn nǎi qǔ suǒ yuàn wǔ bǎi dié xuē qù zhī bù gǎn yǐ wéi yán
”孟尝君乃取所怨五百牒削去之,不敢以为言。