zhāng yí wèi qín pò cóng lián héng shuō chǔ wáng yuē qín dì bàn tiān xià bīng dí sì guó pī shān dài hé sì sài yǐ wéi gù
张仪为秦破从连横,说楚王曰:“秦地半天下,兵敌四国,被山带河,四塞以为固。
hǔ bēn zhī shì bǎi yú wàn chē qiān shèng qí wàn pǐ sù rú qiū shān
虎贲之士百余万,车千乘,骑万匹,粟如丘山。
fǎ lìng jì míng shì zú ān nán lè sǐ
法令既明,士卒安难乐死。
zhǔ yán yǐ míng jiāng zhī yǐ wǔ
主严以明,将知以武。
suī wú chū bīng jiǎ xí juǎn cháng shān zhī xiǎn
虽无出兵甲,席卷常山之险。
zhé tiān xià zhī jí tiān xià hòu fú zhě xiān wáng
折天下之脊,天下后服者先亡。
qiě fú wéi cóng zhě wú yǐ yì yú qū qún yáng ér gōng měng hǔ yě
且夫为从者,无以异于驱群羊而攻猛虎也。
fu hǔ zhī yǔ yáng bù gé míng yǐ
夫虎之与羊,不格明矣。
jīn dài wáng bù yǔ měng hǔ ér yǔ qún yáng qiè yǐ wéi dài wáng zhī jì guò yǐ
今大王不与猛虎而与群羊,窃以为大王之计过矣。
fán tiān xià qiáng guó fēi qín ér chu fēi chu ér qín liǎng guó dí móu jiāo zhēng qí shì bù liǎng lì
“凡天下强国,非秦而楚,非楚而秦,两国敌侔交争,其势不两立。
ér dài wáng bù yǔ qín qín xià jiǎ bīng jù yí yáng hán zhī shàng de bù tōng
而大王不与秦,秦下甲兵,据宜阳,韩之上地不通;
xià hé dōng qǔ chéng gāo hán bì rù chén yú qín
下河东,取成皋,韩必入臣于秦。
hán rù chén wèi zé cóng fēng ér dòng
韩入臣,魏则从风而动。
qín gōng chu zhī xi hán wèi gōng qí běi shè jì qǐ de wú wēi zāi
秦攻楚之西,韩、魏攻其北,社稷岂得无危哉?
qiě fú yuē cóng zhě jù qún ruò ér gōng zhì qiáng yě
“且夫约从者,聚群弱而攻至强也。
fu yǐ ruò gōng qiáng bù liào dí ér qīng zhàn guó pín ér zhòu jǔ bīng cǐ wēi wáng zhī shù yě
夫以弱攻强,不料敌而轻战,国贫而骤举兵,此危亡之术也。
chén wén zhī bīng bù rú zhě wù yǔ tiǎo zhàn
臣闻之,兵不如者,勿与挑战;
sù bù rú zhě wù yǔ chí jiǔ
粟不如者,勿与持久。
fu cóng rén zhě shì biàn xū cí gāo zhǔ zhī jié xíng yán qí lì ér bù yán qí hài zú yǒu chu huò wú jí wèi yǐ shì gù yuàn dài wáng zhī shú jì zhī yě
夫从人者,饰辩虚辞,高主之节行,言其利而不言其害,卒有楚祸,无及为已,是故愿大王之熟计之也。
qín xi yǒu bā shǔ fāng chuán jī sù qǐ yú wèn shān
秦西有巴蜀,方船积粟,起于汶山。
xún jiāng ér xià zhì yǐng sān qiān yú lǐ
循江而下,至郢三千余里。
fǎng chuán zài zú yī fáng zài wǔ shí rén yǔ sān yuè zhī liáng xià shuǐ ér fú yī rì xíng sān bǎi yú lǐ
舫船载卒,一肪载五十人,与三月之粮,下水而浮,一日行三百余里;
lǐ shù suī duō bù fèi mǎ hàn zhī láo bù zhì shí rì ér jù hàn guān
里数虽多,不费马汗之劳,不至十日而距扞关;
hàn guān jīng zé cóng jìng líng yǐ dōng jǐn chéng shǒu yǐ qián zhōng wū jùn fēi wáng zhī yǒu yǐ
扞关惊,则从竟陵已东,尽城守矣,黔中、巫郡非王之有已。
qín jǔ jiǎ chū zhī wǔ guān nán miàn ér gōng zé běi dì jué
秦举甲出之武关,南面而攻,则北地绝。
qín bīng zhī gōng chu yě wēi nàn zài sān yuè zhī nèi
秦兵之攻楚也,危难在三月之内。
ér chu shì zhū hóu zhī jiù zài bàn suì zhī wài cǐ qí shì bù xiāng jí yě
而楚恃诸侯之救,在半岁之外,此其势不相及也。
fu shì ruò guó zhī jiù ér wàng qiáng qín zhī huò cǐ chén zhī suǒ yǐ wèi dài wáng zhī huàn yě
夫恃弱国之救,而忘强秦之祸,此臣之所以为大王之患也。
qiě dài wáng cháng yǔ wú rén wǔ zhàn sān shèng ér wáng zhī chén zú jǐn yǐ
且大王尝与吴人五战三胜而亡之,陈卒尽矣;
yǒu piān shǒu xīn chéng ér jū mín kǔ yǐ
有偏守新城而居民苦矣。
chén wén zhī gōng dà zhě yì wēi ér mín bì zhě yuàn yú shàng
臣闻之:攻大者易危,而民弊者怨于上。
fu shǒu yì wēi zhī gōng ér nì qiáng qín zhī xīn chén qiè wèi dài wáng wēi zhī
夫守易危之功而逆强秦之心,臣窃为大王危之。
qiě fú qín zhī suǒ yǐ bù chū jiǎ wèi hán gǔ guān shí wǔ nián yǐ gōng zhū hóu zhě yīn móu yǒu tūn tiān xià zhī xīn yě
“且夫秦之所以不出甲尉函谷关十五年以攻诸侯者,阴谋有吞天下之心也。
chu cháng yǔ qín gòu nán zhàn yú hàn zhōng
楚尝与秦构难,战于汉中。
chu rén bù shèng tōng hóu zhí guī sǐ zhě qī shí yú rén suì wáng hàn zhōng
楚人不胜,通侯、执珪死者七十余人,遂亡汉中。
chǔ wáng dà nù xīng shī xí qín zhàn yú lán tián yòu què
楚王大怒,兴师袭秦,战于兰田,又却。
cǐ suǒ wèi liǎng hǔ xiāng bó zhě yě
这就是所说的两虎相争。
fu qín chu xiāng bì ér hán wèi yǐ quán zhì qí hòu jì wú guò yú cǐ zhě yǐ shì gù yuàn dài wáng shú jì zhī yě
夫秦、楚相弊,而韩、魏以全制其后,计无过于此者矣,是故愿大王熟计之也。
qín xià bīng gōng wèi yáng jìn bì kāi jiān tiān xià zhī xiōng dài wáng xī qǐ bīng yǐ gōng sòng bù zhì shù yuè ér sòng kě jǔ
“秦下兵攻卫、阳晋,必开肩天下之匈,大王悉起兵以攻宋,不至数月而宋可举。
jǔ sòng ér dōng zhǐ zé sì shàng shí èr zhū hóu jǐn wáng zhī yǒu yǐ
举宋而东指,则泗上十二诸侯,尽王之有已。
fán tiān xià suǒ xìn yuē cóng qīn jiān zhě sū qín fēng wèi wǔ ān jūn ér xiāng yàn jí yīn yǔ yàn wáng móu pò qí gòng fēn qí de
“凡天下所信约从亲坚者苏秦,封为武安君而相燕,即阴与燕王谋破齐共分其地。
nǎi yáng yǒu zuì chū zǒu rù qí qí wáng yīn shòu ér xiāng zhī
乃佯有罪,出走入齐,齐王因受而相之。
jū liǎng nián ér jué qí wáng dà nù chē liè sū qín yú shì
居两年而觉,齐王大怒,车裂苏秦于市。
fu yǐ yī zhà wěi fǎn fù zhī sū qín ér yù jīng yíng tiān xià hùn yī zhū hóu qí bù kě chéng yě yì míng yǐ
夫以一诈伪反复之苏秦,而欲经营天下,混一诸侯,其不可成也亦明矣。
jīn qín zhī yǔ chu yě jiē jìng rǎng jiè gù xíng qīn zhī guó yě
“今秦之与楚也,接境壤界,固形亲之国也。
dài wáng chéng néng tīng chén chén qǐng qín tài zǐ rù zhì yú chu chu tài zǐ rù zhì yú qín qǐng yǐ qín nǚ wèi dài wáng jī zhǒu zhī qiè xiào wàn jiā zhī dōu yǐ wéi tāng mù zhī yì zhǎng wèi kūn dì zhī guó zhōng shēn wú xiāng gōng jī
大王诚能听臣,臣请秦太子入质于楚,楚太子入质于秦,请以秦女为大王箕帚之妾,效万家之都,以为汤沐之邑,长为昆弟之国,终身无相攻击。
chén yǐ wéi jì wú biàn yǔ cǐ zhě gù bì yì qín wáng shǐ shǐ chén xiàn shū dài wáng zhī cóng chē xià fēng xū yǐ jué shì
臣以为计无便与此者,故敝邑秦王,使使臣献书大王之从车下风,须以决事。
chǔ wáng yuē chǔ guó pì lòu tuō dōng hǎi zhī shàng
楚王曰:“楚国僻陋,托东海之上。
guǎ rén nián yòu bù xí guó jiā zhī cháng jì
寡人年幼,不习国家之长计。
jīn shàng kè xìng jiào yǐ míng zhì guǎ rén wén zhī jìng yǐ guó cóng
今上客幸教以明制,寡人闻之,敬以国从。
nǎi qiǎn shǐ chē bǎi shèng xiàn jī hài zhī xī yè guāng zhī bì yú qín wáng
”乃遣使车百乘,献鸡骇之犀,夜光之壁于秦王。