hàn míng jiàn chūn shēn jūn hòu wèn sān yuè ér hòu de jiàn
汗明见春申君,候问三月,而后得见。
tán zú chūn shēn jūn dà yuè zhī
谈卒,春申君大说之。
hàn míng yù fù tán chūn shēn jūn yuē pū yǐ zhī xiān shēng xiān shēng tài xī yǐ
汗明欲复谈,春申君曰:“仆已知先生,先生大息矣。
hàn míng cù yān yuē míng yuàn yǒu wèn jūn ér kǒng gù
”汗明憱焉曰:“明愿有问君而恐固。
bù shěn jūn zhī shèng shú yǔ yáo yě chūn shēn jūn yuē xiān shēng guò yǐ chén hé zú yǐ dāng yáo hàn míng yuē rán zé jūn liào chén shú yǔ shùn chūn shēn jūn yuē xiān shēng jí shùn yě
不审君之圣孰与尧也?”春申君曰:“先生过矣,臣何足以当尧?”汗明曰:“然则君料臣孰与舜?”春申君曰:“先生即舜也。
hàn míng yuē bù rán
”汗明曰:“不然。
chén qǐng wèi jūn zhōng yán zhī
臣请为君终言之。
jūn zhī xián shí bù rú yáo chén zhī néng bù jí shùn
君之贤实不如尧,臣之能不及舜。
fu yǐ xián shùn shì shèng yáo sān nián ér hòu nǎi xiāng zhī yě jīn jūn yī shí ér zhī chén shì jūn shèng yú yáo ér chén xián yú shùn yě
夫以贤舜事圣尧,三年而后乃相知也,今君一时而知臣,是君圣于尧而臣贤于舜也。
chūn shēn jūn yuē shàn
”春申君曰:“善。
zhào mén lì wèi hàn xiān shēng zhe kè jí wǔ rì yī jiàn
”召门吏为汗先生著客籍,五日一见。
hàn míng yuē jūn yì wén jì hu fu jì zhī chǐ zhì yǐ fú yán chē ér shàng tài xíng
汗明曰:“君亦闻骥乎?夫骥之齿至矣,服盐车而上太行。
tí shēn xī zhé wěi chén fǔ kuì lù zhī sǎ de bái hàn jiāo liú zhōng bǎn qiān yán fù yuán bù néng shàng
蹄申膝折,尾湛胕溃,漉汁洒地,白汗交流,中阪迁延,负辕不能上。
bó lè zāo zhī
伯乐遭之。
xià chē pān ér kū zhī jiě zhù yī yǐ mì zhī
下车攀而哭之,解纻衣以幂之。
jì yú shì fǔ ér pēn yǎng ér míng shēng dá yú tiān ruò chū jīn shí shēng zhě hé yě bǐ jiàn bó lè zhī zhī jǐ yě
骥于是俛而喷,仰而鸣,声达于天,若出金石声者,何也?彼见伯乐之知己也。
jīn pū zhī bù xiào lòu yú zhōu bù kū xué qióng xiàng chén wū bǐ sú zhī rì jiǔ yǐ jūn dú wú yì jiān bá pū yě shǐ de wèi jūn gāo míng qū yú liáng hu
今仆之不肖,陋于州部,堀穴穷巷,沈污鄙俗之日久矣,君独无意湔拔仆也,使得为君高鸣屈于梁乎?”