wèi huì wáng sǐ zàng yǒu rì yǐ
魏惠王去世,下葬的日子已经定好了。
tiān dà yǔ xuě zhì yú niú mù huài chéng guō qiě wèi zhàn dào ér zàng
天大雨雪,至于牛目,坏城郭,且为栈道而葬。
qún chén duō jiàn tài zǐ zhě yuē
群臣多谏太子者,曰;
xuě shén rú cǐ ér sàng xíng mín bì shèn bìng zhī
“雪甚如此而丧行,民必甚病之。
guān fèi yòu kǒng bù gěi qǐng chí qī gēng rì
官费又恐不给,请驰期更日。
tài zǐ yuē wéi rén zi ér yǐ mín láo yǔ guān fèi yòng zhī gù ér bù xíng xiān shēng zhī sàng bú yì yě
”太子曰:“为人子,而以民劳与官费用之故,而不行先生之丧,不义也。
zi wù fù yán
你们不要再说了。”
qún chén jiē bù gǎn yán ér yǐ gào xī shǒu
群臣皆不敢言,而以告犀首。
xī shǒu yuē wú wèi yǒu yǐ yán zhī yě shì qí wéi huì gōng hu
犀首曰:“吾未有以言之也,是其唯惠公乎!
qǐng gào huì gōng
请让我告诉惠公。”
huì gōng yuē nuò
惠公曰:“诺。
jià ér jiàn tài zǐ yuē zàng yǒu rì yǐ
”驾而见太子曰:“葬有日矣。
tài zǐ yuē rán
”太子曰:“然。
huì gōng yuē xī wáng jì lì zàng yú chu shān zhī wěi luán shuǐ niè qí mù jiàn guān zhī qián hé
”惠公曰:“昔王季历葬于楚山之尾,灓水啮其墓,见棺之前和。
wén wáng yuē xī xiān jūn bì yù yī jiàn qún chén bǎi xìng yě fū gù shǐ luán shuǐ jiàn zhī
文王曰:嘻!先君必欲一见群臣百姓也夫,故使灓水见之。
yú shì chū ér wèi zhī zhāng yú cháo bǎi xìng jiē jiàn zhī sān rì ér hòu gēng zàng
’于是出而为之张于朝,百姓皆见之,三日而后更葬。
cǐ wén wáng zhī yì yě
这是文王的道义。
jīn zàng yǒu rì yǐ ér xuě shén jí niú mù nán yǐ xíng tài zǐ wèi jí rì zhī gù de wú xián yú yù jí zàng hu yuàn tài zǐ gēng rì
今葬有日矣,而雪甚,及牛目,难以行,太子为及日之故,得毋嫌于欲亟葬乎?愿太子更日。
xiān wáng bì yù shǎo liú ér fú shè jì ān qián shǒu yě gù shǐ xuě shén
先王必欲少留而扶社稷、安黔首也,故使雪甚。
yīn chí qī ér gèng wéi rì cǐ wén wáng zhī yì yě
因驰期而更为日,此文王之义也。
ruò cǐ ér fú wèi yì zhě xiū fǎ wén wáng hu tài zǐ yuē shén shàn
若此而弗为,意者羞法文王乎?”太子曰:“甚善。
jìng chí qī gèng zé rì
敬驰期,更择日。
huì zi fēi tú xíng qí shuō yě yòu lìng wèi tài zǐ wèi zàng qí xiān wáng ér yīn yòu shuō wén wáng zhī yì
惠子非徒行其说也,又令魏太子未葬其先王而因又说文王之义。
shuō wén wáng zhī yì yǐ shì tiān xià qǐ xiǎo gōng yě zāi
说文王之义以示天下,岂小功也哉!