máng mǎo wèi qín wáng yuē wáng zhī shì wèi yǒu wèi zhī zhōng zhě yě
芒卯谓秦王曰:“王之士未有为之中者也。
chén wén míng wáng bù kěn zhōng ér xíng
臣闻明王不肯中而行。
wáng zhī suǒ yù yú wèi zhě zhǎng yáng wáng wū luò lín zhī de yě
王之所欲于魏者,长羊、王屋、洛林之地也。
wáng néng shǐ chén wèi wèi zhī sī tú zé chén néng shǐ wèi xiàn zhī
王能使臣为魏之司徒,则臣能使魏献之。
qín wáng yuē shàn
”秦王说:“好。
yīn rèn zhī yǐ wéi wèi zhī sī tú
”因任之以为魏之司徒。
wèi wèi wáng yuē wáng suǒ huàn zhě shàng dì yě
谓魏王曰:“王所患者上地也。
qín zhī suǒ yù yú wèi zhě zhǎng yáng wáng wū luò lín zhī de yě
秦之所欲于魏者,长羊、王屋、洛林之地也。
wáng xiàn zhī qín zé shàng dì wú yōu huàn
王献之秦,则上地无忧患。
yīn qǐng yǐ xià bīng dōng jī qí ràng de bì yuǎn yǐ
因请以下兵东击齐,攘地必远矣。
wèi wáng yuē shàn
魏王说:“有道理。”
yīn xiàn zhī qín
”因献之秦。
dì rù shù yuè ér qín bīng bù xià
地入数月,而秦兵不下。
wèi wáng wèi máng mǎo yuē de yǐ rù shù yuè ér qín bīng bù xià hé yě máng mǎo yuē chén yǒu sǐ zuì
魏王谓芒卯曰:“地已入数月,而秦兵不下,何也?”芒卯曰:“臣有死罪。
suī rán chén sǐ zé qì zhé yú qín wáng wú yǐ zé qín
虽然,臣死,则契折于秦,王无以责秦。
wáng yīn shè qí zuì chén wèi wáng zé yuē yú qín
王因赦其罪,臣为王责约于秦。
nǎi zhī qín wèi qín wáng yuē wèi zhī suǒ yǐ xiàn zhǎng yáng wáng wū luò lín zhī de zhě yǒu yì yù yǐ xià dài wáng zhī bīng dōng jī qí yě
乃之秦,谓秦王曰:“魏之所以献长羊、王屋、洛林之地者,有意欲以下大王之兵东击齐也。
jīn de yǐ rù ér qín bīng bù kě xià chén zé sǐ rén yě
今地已入,而秦兵不可下,臣则死人也。
suī rán hòu shān dōng zhī shì wú yǐ lì shì wáng zhě yǐ
虽然,后山东之士,无以利事王者矣。
qín wáng jué rán yuē guó yǒu shì wèi dàn xià bīng yě jīn yǐ bīng cóng
”秦王戄然曰:“国有事,未澹下兵也,今以兵从。
hòu shí rì qín bīng xià
”后十日,秦兵下。
máng mǎo bìng jiāng qín wèi zhī bīng yǐ dōng jī qí qǐ de èr shí èr xiàn
芒卯并将秦、魏之兵,以东击齐,启地二十二县。