bā nián quē wén wèi wèi wáng yuē xī cáo shì qí ér qīng jìn qí fá lí jǔ ér jìn rén wáng cáo
八年,(阙文)谓魏王曰:“昔曹恃齐而轻晋,齐伐厘、莒而晋人亡曹。
zēng shì qí yǐ hàn yuè qí hé zi luàn ér yuè rén wáng zēng
缯恃齐以悍越,齐和子乱而越人亡缯。
zhèng shì wèi yǐ qīng hán fá yú guān ér hán shì wáng zhèng
郑恃魏以轻韩,伐榆关而韩氏亡郑。
yuán shì qín dí yǐ qīng jìn qín dí nián gǔ dà xiōng ér jìn rén wáng yuán
原恃秦、翟以轻晋,秦、翟年谷大凶而晋人亡原。
zhōng shān shì qí wèi yǐ qīng zhào qí wèi fá chu ér zhào wáng zhōng shān
中山恃齐、魏以轻赵,齐、魏伐楚而赵亡中山。
cǐ wǔ guó suǒ yǐ wáng zhě jiē qí suǒ shì yě
此五国所以亡者,皆其所恃也。
fēi dú cǐ wǔ guó wéi rán ér yǐ yě tiān xià zhī wáng guó jiē rán yǐ
非独此五国为然而已也,天下之亡国皆然矣。
fu guó zhī suǒ yǐ bù kě shì zhě duō qí biàn bù kě shèng shǔ yě
夫国之所以不可恃者多,其变不可胜数也。
huò yǐ zhèng jiào bù xiū shàng xià bù ji ér bù kě shì zhě
或以政教不修,上下不辑,而不可恃者;
huò yǒu zhū hóu lín guó zhī yú ér bù kě shì zhě
或有诸侯邻国之虞,而不可恃者;
huò yǐ nián gǔ bù dēng xù jī jié jìn ér bù kě shì zhě
或以年谷不登,稸积竭尽,而不可恃者;
huò huà yú lì bǐ yú huàn
或化于利,比于患。
chén yǐ cǐ zhī guó zhī bù kě bì shì yě
臣以此知国之不可必恃也。
jīn wáng shì chu zhī qiáng ér xìn chūn zhōng jūn zhī yán yǐ shì zhì qín ér jiǔ bù kě zhī
今王恃楚之强,而信春中君之言,以是质秦,而久不可知。
jí chūn shēn jūn yǒu biàn shì wáng dú shòu qín huàn yě
即春申君有变,是王独受秦患也。
jí wáng yǒu wàn shèng zhī guó ér yǐ yī rén zhī xīn wéi mìng yě chén yǐ cǐ wéi bù wán yuàn wáng zhī shú jì zhī yě
即王有万乘之国,而以一人之心为命也,臣以此为不完,愿王之熟计之也。