chu wéi yōng shì wǔ yuè
楚围雍氏五月。
hán lìng shǐ zhě qiú jiù yú qín guān gài xiāng wàng yě qín shī bù xià xiáo
韩令使者求救于秦,冠盖相望也,秦师不下殽。
hán yòu lìng shàng jìn shǐ qín wèi qín wáng yuē hán zhī yú qín yě jū wèi yǐn bì chū wèi yàn háng
韩又令尚靳使秦,谓秦王曰:“韩之于秦也,居为隐蔽,出为雁行。
jīn hán yǐ bìng yǐ qín shī bù xià xiáo
今韩已病矣,秦师不下殽。
chén wén zhī chún jiē zhě qí chǐ hán yuàn dài wáng zhī shú jì zhī
臣闻之,唇揭者其齿寒,愿大王之熟计之。
xuān tài hòu yuē shǐ zhě lái zhě zhòng yǐ dú shàng zǐ zhī yán shì
”宣太后曰:“使者来者众矣,独尚子之言是。
zhào shàng zǐ rù
”召尚子入。
xuān tài hòu wèi shàng zǐ yuē qiè shì xiān wáng yě xiān wáng yǐ qí bì jiā qiè zhī shēn qiè kùn bù pí yě
宣太后谓尚子曰:“妾事先王也,先王以其髀加妾之身,妾困不疲也;
jǐn zhì qí shēn qiè zhī shàng ér qiè fú zhòng yě hé yě yǐ qí shǎo yǒu lì yān
尽置其身妾之上,而妾弗重也,何也?以其少有利焉。
jīn zuǒ hán bīng bù zhòng liáng bù duō zé bù zú yǐ jiù hán
今佐韩,兵不众,粮不多,则不足以救韩。
fu jiù hán zhī wēi rì fèi qiān jīn dú bù kě shǐ qiè shǎo yǒu lì yān
夫救韩之危,日费千金,独不可使妾少有利焉。
shàng jìn guī shū bào hán wáng hán wáng qiǎn zhāng cuì
尚靳归书报韩王,韩王遣张翠。
zhāng cuì chēng bìng rì xíng yī xiàn
张翠称病,日行一县。
zhāng cuì zhì gān mào yuē hán jí yǐ xiān shēng bìng ér lái
张翠至,甘茂曰:“韩急矣,先生病而来。
zhāng cuì yuē hán wèi jí yě qiě jí yǐ
”张翠曰:“韩未急也,且急矣。
gān mào yuē qín zhòng guó zhī wáng yě hán zhī jí huǎn mò bù zhī
”甘茂曰:“秦重国知王也,韩之急缓莫不知。
jīn xiān shēng yán bù jí kě hu zhāng cuì yuē hán jí zé zhé ér rù yǔ chu yǐ chén ān gǎn lái gān mào yuē xiān shēng wú fù yán yě
今先生言不急,可乎?”张翠曰:“韩急则折而入与楚矣,臣安敢来?”甘茂曰:“先生毋复言也。
gān mào rén yán qín wáng yuē gōng zhòng bǐng de qín shī gù gǎn hàn chu
甘茂人言秦王曰:“公仲柄得秦师,故敢捍楚。
jīn yōng shì wéi ér qín shī bù xià xiáo shì wú hán yě
今雍氏围,而秦师不下殽,是无韩也。
gōng zhòng qiě yì shǒu ér bù cháo gōng shū qiě yǐ guó nán hé yú chu
公仲且抑首而不朝,公叔且以国南合于楚。
chu hán wèi yī wèi shì bù gǎn bù tīng shì chu yǐ guó móu qín yě
楚、韩为一,魏氏不敢不听,是楚以—国谋秦也。
rú cǐ zé fá qín zhī xíng chéng yǐ
如此,则伐秦之形成矣。
bù shí zuò ér dài fá shú yǔ fá rén zhī lì qín wáng yuē shàn
不识坐而待伐,孰与伐人之利?”秦王曰:“善。
guǒ xià shī yú xiáo yǐ jiù hán
”果下师于殽以救韩。