gōng tā wèi yàn shǐ wèi wèi bù tīng liú zhī shù yuè
宫他为燕使魏,魏不听,留之数月。
kè wèi wèi wáng yuē bù tīng yàn shǐ hé yě yuē yǐ qí luàn yě
客谓魏王曰:“不听燕使何也?”曰:“以其乱也。
duì yuē tāng zhī fá jié yù qí luàn yě
”对曰:“汤之伐桀,欲其乱也。
gù dà luàn zhě kě de qí de xiǎo luàn zhě kě de qí bǎo
故大乱者可得其地,小乱者可得其宝。
jīn yàn kè zhī yán yuē shì gǒu kě tīng suī jǐn bǎo de yóu wèi zhī yě
今燕客之言曰:‘事苟可听,虽尽宝、地,犹为之也。
wáng hé wèi bú jiàn wèi wáng shuō yīn jiàn yàn kè ér qiǎn zhī
’王何为不见?”魏王说,因见燕客而遣之。