yān tài zǐ dān zhì yú qín wáng guī
燕太子丹质于秦,亡归。
jiàn qín qiě miè liù guó bīng yǐ lín yì shuǐ kǒng qí huò zhì
见秦且灭六国,兵以临易水,恐其祸至。
tài zǐ dān huàn zhī wèi qí tài fù jū wǔ yuē yàn qín bù liǎng lì yuàn tài fù xìng ér tú zhī
太子丹患之,谓其太傅鞫武曰:“燕、秦不两立,愿太傅幸而图之。
wǔ duì yuē qín dì biàn tiān xià wēi xié hán wèi zhào shì zé yì shuǐ yǐ běi wèi yǒu suǒ dìng yě
”武对曰:“秦地遍天下,威胁韩、魏、赵氏,则易水以北,未有所定也。
nài hé yǐ jiàn líng zhī yuàn yù pái qí nì lín zāi tài zǐ yuē rán zé hé yóu tài fù yuē qǐng rù tú zhī
奈何以见陵之怨,欲排其逆鳞哉?”太子曰:“然则何由?”太傅曰:“请入,图之。
jū zhī yǒu jiàn fán jiāng jūn wáng qín zhī yàn tài zǐ róng zhī
居之有间,樊将军亡秦之燕,太子容之。
tài fù jū wǔ jiàn yuē bù kě
太傅鞫武谏曰:“不可。
fu qín wáng zhī bào ér jī yuàn yú yàn zú wèi hán xīn yòu kuàng wén fán jiāng jūn zhī zài hu shì yǐ wěi ròu dāng è hǔ zhī xī huò bì bù zhèn yǐ suī yǒu guǎn yàn bù néng wèi móu
夫秦王之暴,而积怨于燕,足为寒心,又况闻樊将军之在乎!是以委肉当饿虎之蹊,祸必不振矣!虽有管、晏,不能为谋。
yuàn tài zǐ jí qiǎn fán jiāng jūn rù xiōng nú yǐ miè kǒu
愿太子急遣樊将军入匈奴以灭口。
qǐng xi yuē sān jìn nán lián qí chu běi jiǎng yú chán yú rán hòu nǎi kě tú yě
请西约三晋,南连齐、楚,北讲于单于,然后乃可图也。
tài zǐ dān yuē tài fù zhī jì kuàng rì mí jiǔ xīn hūn rán kǒng bù néng xū yú
”太子丹曰:“太傅之计,旷日弥久,心惛然,恐不能须臾。
qiě fēi dú yú cǐ yě
且非独于此也。
fu fán jiāng jūn kùn qióng yú tiān xià guī shēn yú dān dān zhōng bù pò yú qiáng qín ér qì suǒ āi lián zhī jiāo zhì zhī xiōng nú shì dān mìng gù zú zhī shí yě
夫樊将军困穷于天下,归身于丹,丹终不迫于强秦,而弃所哀怜之交置之匈奴,是丹命固卒之时也。
yuàn tài fù gēng lǜ zhī
希望太傅再考虑考虑。
jū wǔ yuē yàn yǒu tián guāng xiān shēng zhě qí zhì shēn qí yǒng chén kě yǔ zhī móu yě
”鞫武曰:“燕有田光先生者,其智深,其勇沉,可与之谋也。
tài zǐ yuē yuàn yīn tài fù jiāo yú tián xiān shēng kě hu jū wǔ yuē jìng nuò
”太子曰:“愿因太傅交于田先生,可乎?”鞫武曰:“敬诺。
chū jiàn tián guāng dào tài zǐ yuē yuàn tú guó shì yú xiān shēng
”出见田光,道太子曰:“愿图国事于先生。
tián guāng yuē jìng fèng jiào
”田光曰:“敬奉教”。
nǎi zào yān
乃造焉。
tài zǐ guì ér féng yíng què xíng wéi dào guì de fú xí
太子跪而逢迎,却行为道,跪地拂席。
tián xiān shēng zuò dìng zuǒ yòu wú rén tài zǐ bì xí ér qǐng yuē yàn qín bù liǎng lì yuàn xiān shēng liú yì yě
田先生坐定,左右无人,太子避席而请曰:“燕、秦不两立,愿先生留意也。
tián guāng yuē chén wén qí jì shèng zhuàng zhī shí rì ér chí qiān lǐ
”田光曰:“臣闻骐骥盛壮之时,—日而驰千里。
zhì qí shuāi yě nú mǎ xiān zhī
至其衰也,驽马先之。
jīn tài zǐ wén guāng zhuàng shèng zhī shí bù zhī wú jīng yǐ xiāo wáng yǐ
今太子闻光壮盛之时,不知吾精已消亡矣。
suī rán guāng bù gǎn yǐ fá guó shì yě
虽然,光不敢以乏国事也。
suǒ shàn jīng kē kě shǐ yě
所善荆轲,可使也。
tài zǐ yuē yuàn yīn xiān shēng de yuàn jiāo yú jīng kē kě hu tián guāng yuē jìng nuò
”太子曰:“愿因先生得愿交于荆轲,可乎?”田光曰:“敬诺。
jí qǐ qū chū
”立即起身,快步出去。
tài zǐ sòng zhī zhì mén yuē dān suǒ bào xiān shēng suǒ yán zhě guó dà shì yě yuàn xiān shēng wù xiè yě
太子送之至门,曰:“丹所报,先生所言者,国大事也,愿先生勿泄也。
tián guāng fǔ ér xiào yuē nuò
”田光俯而笑曰:“诺。
lǚ xíng jiàn jīng kē yuē guāng yǔ zi xiāng shàn yān guó mò bù zhī
偻行见荆轲,曰:“光与子相善,燕国莫不知。
jīn tài zǐ wén guāng zhuàng shèng zhī shí bù zhī wú xíng yǐ bù dǎi yě xìng ér jiào zhī yuē yàn qín bù liǎng lì yuàn xiān shēng liú yì yě
今太子闻光壮盛之时,不知吾形已不逮也,幸而教之曰:‘燕、秦不两立,愿先生留意也。
guāng qiè bù zì wài yán zú xià yú tài zǐ yuàn zú xià guò tài zǐ yú gōng
’光窃不自外,言足下于太子,愿足下过太子于宫。
jīng kē yuē jǐn fèng jiào
”荆轲曰:“谨奉教。
tián guāng yuē guāng wén zhǎng zhě zhī xíng bù shǐ rén yí zhī jīn tài zǐ yuē guāng yuē suǒ yán zhě guó zhī dà shì yě yuàn xiān shēng wù xiè yě
”田光曰:“光闻长者之行,不使人疑之,今太子约光曰:‘所言者,国之大事也,愿先生勿泄也。
shì tài zǐ yí guāng yě
’是太子疑光也。
fu wéi xíng shǐ rén yí zhī fēi jié xiá shì yě
夫为行使人疑之,非节侠士也。
yù zì shā yǐ jī jīng kē yuē yuàn zú xià jí guò tài zǐ yán guāng yǐ sǐ míng bù yán yě
”欲自杀以激荆轲,曰:“愿足下急过太子,言光已死,明不言也。
suì zì jǐng ér sǐ
”遂自刭而死。
kē jiàn tài zǐ yán tián guāng yǐ sǐ míng bù yán yě
轲见太子,言田光已死,明不言也。
tài zǐ zài bài ér guì
太子再拜而跪,
xī xià xíng liú tì
膝下行流涕,
yǒu qǐng ér hòu yán yuē dān suǒ qǐng tián xiān shēng wú yán zhě
有顷而后言曰:“丹所请田先生无言者,
yù yǐ chéng dà shì zhī móu
欲以成大事之谋,
jīn tián xiān shēng yǐ sǐ míng bù xiè yán
今田先生以死明不泄言,
qǐ dān zhī xīn zāi jīng kē zuò dìng
岂丹之心哉?”荆轲坐定,
tài zǐ bì xí dùn shǒu yuē tián xiān shēng bù zhī dān bù xiào
太子避席顿首曰:“田先生不知丹不肖,
shǐ de zhì qián
使得至前,
yuàn yǒu suǒ dào
愿有所道,
cǐ tiān suǒ yǐ āi yàn bù qì qí gū yě
此天所以哀燕不弃其孤也。
jīn qín yǒu tān tāo zhī xīn ér yù bù kě zú yě fēi jǐn tiān xià zhī de chén hǎi nèi zhī wáng zhě qí yì bù yàn
今秦有贪饕之心,而欲不可足也,非尽天下之地,臣海内之王者,其意不餍。
jīn qín yǐ lǔ hán wáng jǐn nà qí de yòu jǔ bīng nán fá chu běi lín zhào
今秦已虏韩王,尽纳其地,又举兵南伐楚,北临赵。
wáng jiǎn jiāng shù shí wàn zhī zhòng lín zhāng qiū ér li xìn chū tài yuán yún zhōng
王翦将数十万之众临漳、邺,而李信出太原、云中。
zhào bù néng zhī qín bì rù chén
赵不能支秦,必入臣。
rù chén zé huò zhì yàn
入臣,则祸至燕。
yàn xiǎo ruò shù kùn yú bīng jīn jì jǔ guó bù zú yǐ dāng qín
燕小弱,数困于兵,今计举国不足以当秦。
zhū hóu fú qín mò gǎn hé zòng
各国诸侯都屈服于秦国,没有人敢联合起来对抗。
dān zhī sī jì yú yǐ wéi chéng dé tiān xià zhī yǒng shì shǐ yú qín kuī yǐ zhòng lì qín wáng tān qí zhì bì děi suǒ yuàn yǐ
丹之私计,愚以为诚得天下之勇士,使于秦,窥以重利,秦王贪其贽,必得所愿矣。
chéng de jié qín wáng shǐ xī fǎn zhū hóu zhī qīn dì ruò cáo mò zhī yǔ qí huán gōng zé dà shàn yǐ
诚得劫秦王,使悉反诸侯之侵地,若曹沫之与齐桓公,则大善矣;
zé bù kě yīn ér cì shā zhī
则不可,因而刺杀之。
bǐ dà jiàng shàn bīng yú wài ér nèi yǒu dà luàn zé jūn chén xiāng yí
彼大将擅兵于外,而内有大乱,则君臣相疑。
yǐ qí jiān zhū hóu zhū hóu de hé cóng qí cháng pò qín bì yǐ
以其间诸侯,诸侯得合从,其偿破秦必矣。
cǐ dān zhī shàng yuàn ér bù zhī suǒ yǐ wěi mìng wéi jīng qīng liú yì yān
此丹之上愿,而不知所以委命,惟荆卿留意焉。
jiǔ zhī jīng kē yuē cǐ guó zhī dà shì chén nú xià kǒng bù zú rèn shǐ
”久之,荆轲曰:“此国之大事,臣驽下,恐不足任使。
tài zǐ qián dùn shǒu gù qǐng wú ràng
”太子前顿首,固请无让。
rán hòu xǔ nuò
然后许诺。
yú shì zūn jīng kē wéi shàng qīng shě shàng shè tài zǐ rì rì zào wèn gōng tài láo yì wù jiān jìn chē qí měi nǚ zì jīng kē suǒ yù yǐ shùn shì qí yì
于是尊荆轲为上卿,舍上舍,太子日日造问,供太牢异物,间进车骑美女,恣荆轲所欲,以顺适其意。
jiǔ zhī jīng kē wèi yǒu xíng yì
过了很久,荆轲还没有动身的意思。
qín jiāng wáng jiǎn pò zhào lǔ zhào wáng jǐn shōu qí de jìn bīng běi lüè dì zhì yàn nán jiè
秦将王翦破赵,虏赵王,尽收其地,进兵北略地,至燕南界。
tài zǐ dān kǒng jù nǎi qǐng jīng qīng yuē qín bīng dàn mù dù yì shuǐ zé suī yù cháng shì zú xià qǐ kě de zāi jīng qīng yuē wēi tài zǐ yán chén yuàn de yè zhī
太子丹恐惧,乃请荆卿曰:“秦兵旦暮渡易水,则虽欲长侍足下,岂可得哉?”荆卿曰:“微太子言,臣愿得谒之。
jīn xíng ér wú xìn zé qín wèi kě qīn yě
今行而无信,则秦未可亲也。
fu jīn fán jiāng jūn qín wáng gòu zhī jīn qiān jīn yì wàn jiā
现在秦王正用千两黄金和万户封邑来悬赏缉拿樊将军。
chéng néng de fán jiāng jūn shǒu yǔ yàn dū kàng zhī dì tú xiàn qín wáng qín wáng bì shuō jiàn chén chén nǎi de yǒu yǐ bào tài zǐ
诚能得樊将军首,与燕督亢之地图献秦王,秦王必说见臣,臣乃得有以报太子。
tài zǐ yuē fán jiāng jūn yǐ qióng kùn lái guī dān dān bù rěn yǐ jǐ zhī sī ér shāng zhǎng zhě zhī yì yuàn zú xià gēng lǜ zhī
”太子曰:“樊将军以穷困来归丹,丹不忍以己之私,而伤长者之意,愿足下更虑之。
jīng kē zhī tài zǐ bù rěn nǎi suì sī jiàn fán wū qī yuē qín zhī yù jiāng jūn kě wèi shēn yǐ
荆轲知太子不忍,乃遂私见樊於期曰:“秦之遇将军,可谓深矣。
fù mǔ zōng zú jiē wèi lù mò
父母宗族,皆为戮没。
jīn wén gòu jiāng jūn zhī shǒu jīn qiān jīn yì wàn jiā jiāng nài hé fán jiāng jūn yǎng tiān tài xī liú tì yuē wú měi niàn cháng tòng yú gǔ suǐ gù jì bù zhī suǒ chū ěr
今闻购将军之首,金千斤,邑万家,将奈何?”樊将军仰天太息流涕曰:“吾每念,常痛于骨髓,顾计不知所出耳。
kē yuē jīn yǒu yī yán
轲曰:“今有一言,
kě yǐ jiě yān guó zhī huàn
可以解燕国之患,
ér bào jiāng jūn zhī chóu zhě
而报将军之仇者,
hé rú fán wū qī nǎi qián yuē wèi zhī nài hé jīng kē yuē yuàn de jiāng jūn zhī shǒu yǐ xiàn qín
何如?”樊於期乃前曰:“为之奈何?”荆轲曰:“愿得将军之首以献秦,
qín wáng bì xǐ ér shàn jiàn chén
秦王必喜而善见臣,
chén zuǒ shǒu bǎ qí xiù
我左手抓住他的衣袖,
ér yòu shǒu zhèn kàng qí xiōng
而右手揕抗其胸,
rán zé jiāng jūn zhī chóu bào
然则将军之仇报,
ér yān guó jiàn líng zhī chǐ chú yǐ
而燕国见陵之耻除矣。
jiāng jūn qǐ yǒu yì hu fán wū qī piān tǎn è wàn ér jìn yuē cǐ chén rì yè qiè chǐ fǔ xīn yě nǎi jīn de wén jiào
将军岂有意乎?”樊於期偏袒扼腕而进曰:“此臣日夜切齿拊心也,乃今得闻教。
suì zì wěn
”于是自杀了。
tài zǐ wén zhī chí wǎng fú shī ér kū jí āi
太子听说后,急忙驾车赶去,伏在尸体上痛哭,极其哀伤。
jì yǐ wú kě nài hé nǎi suì shōu shèng fán wū qī zhī shǒu hán fēng zhī
既已,无可奈何,乃遂收盛樊於期之首,函封之。
yú shì tài zǐ yù qiú tiān xià zhī lì bǐ shǒu de zhào rén xú fū rén zhī bǐ shǒu qǔ zhī bǎi jīn shǐ gōng yǐ yào cuì zhī yǐ shì rén xuè rú lǚ rén wú bù lì sǐ zhě
于是,太子预求天下之利匕首,得赵人徐夫人之匕首,取之百金,使工以药淬之,以试人,血濡缕,人无不立死者。
nǎi wèi zhuāng qiǎn jīng kě
乃为装遣荆坷。
yān guó yǒu yǒng shì qín wǔ yáng nián shí èr shā rén rén bù gǎn yǔ wǔ shì
燕国有勇士秦武阳,年十二,杀人,人不敢与忤视。
nǎi lìng qín wǔ yáng wèi fù
就命令秦武阳做副手。
jīng kē yǒu suǒ dài yù yǔ jù qí rén jū yuǎn wèi lái ér wèi liú dài
荆轲有所待,欲与俱,其人居远未来,而为留待。
qǐng zhī wèi fā
顷之未发。
tài zǐ chí zhī yí qí yǒu gǎi huǐ nǎi fù qǐng zhī yuē rì yǐ jǐn yǐ jīng qīng qǐ wú yì zāi dān qǐng xiān qiǎn qín wǔ yáng
太子迟之,疑其有改悔,乃复请之曰:“日以尽矣,荆卿岂无意哉?丹请先遣秦武阳。
jīng kē nù huà tài zǐ bái jīn rì wǎng ér bù fǎn zhě shù zǐ yě jīn tí yī bǐ shǒu rù bù cè zhī qiáng qín pū suǒ yǐ liú zhě dài wú kè yǔ jù
”荆轲怒,叱太子白:“今日往而不反者,竖子也!今提一匕首入不测之强秦,仆所以留者,待吾客与俱。
jīn tài zǐ chí zhī qǐng cí jué yǐ
今太子迟之,请辞决矣。
suì fā
”遂发。
tài zǐ jí bīn kè zhī qí shì zhě jiē bái yì guān yǐ sòng zhī
太子和知道这件事的宾客,都穿着白衣白帽来送他。
zhì yì shuǐ shàng jì zǔ qǔ dào
至易水上,既祖,取道。
gāo jiàn lí jī zhù jīng kē hé ér gē wèi biàn zhǐ zhī shēng shì jiē chuí lèi tì qì
高渐离击筑,荆轲和而歌,为变征之声,士皆垂泪涕泣。
yòu qián ér wèi gē yuē fēng xiāo xiāo xī yì shuǐ hán zhuàng shì yī qù xī bù fù hái
又前而为歌曰:“风萧萧兮易水寒,壮士一去兮不复还。
fù wèi kāng kǎi yǔ shēng shì jiē dǔ mù fā jǐn shàng zhǐ guān
”复为忼慨羽声,士皆睹目,发尽上指冠。
yú shì jīng kē suì jiù chē ér qù zhōng yǐ bù gù
于是荆轲遂就车而去,终已不顾。
jì zhì qín chí qiān jīn zhī zī bì wù hòu yí qín wáng chǒng chén zhōng shù zǐ méng jiā
既至秦,持千金之资币物,厚遗秦王宠臣中庶子蒙嘉。
jiā wèi xiān yán yú qín wáng yuē yàn wáng chéng zhèn wèi mù dài wáng zhī wēi bù gǎn xīng bīng yǐ jù dài wáng yuàn jǔ guó wèi nèi chén bǐ zhū hóu zhī liè gěi gòng zhí rú jùn xiàn ér de fèng shǒu xiān wáng zhī zōng miào
嘉为先言于秦王曰:“燕王诚振畏慕大王之威,不敢兴兵以拒大王,愿举国为内臣,比诸侯之列,给贡职如郡县,而得奉守先王之宗庙。
kǒng jù bù gǎn zì chén jǐn zhǎn fán wū qī tóu jí xiàn yàn zhī dū kàng zhī dì tú hán fēng yàn wáng bài sòng yú tíng shǐ shǐ yǐ wén dài wáng
恐惧不敢自陈,谨斩樊於期头,及献燕之督亢之地图,函封,燕王拜送于庭,使使以闻大王。
wéi dài wáng mìng zhī
唯大王命之。
qín wáng wén zhī dà xǐ
秦王闻之,大喜。
nǎi cháo fú shè jiǔ bīn jiàn yàn shǐ zhě xián yáng gōng
乃朝服,设九宾,见燕使者咸阳宫。
jīng kē fèng fán wū qī tóu hán ér qín wǔ yáng fèng dì tú xiá yǐ cì jìn
荆轲奉樊於期头函,而秦武阳奉地图匣,以次进。
zhì bì xià
至陛下。
qín wǔ yáng sè biàn zhèn kǒng qún chén guài zhī jīng kē gù xiào wǔ yáng qián wèi xiè yuē běi mán yí zhī bǐ rén wèi cháng jiàn tiān zi gù zhèn jù yuàn dài wáng shǎo jiǎ jiè zhī shǐ bì shǐ yú qián
秦武阳色变振恐,群臣怪之,荆轲顾笑武阳,前为谢曰:“北蛮夷之鄙人,未尝见天子,故振惧,愿大王少假借之,使毕使于前。
qín wáng wèi kē yuē qǐ qǔ wǔ yáng suǒ chí tú
”秦王谓轲曰:“起,取武阳所持图。
kē jì qǔ tú fèng zhī fā tú tú qióng ér bǐ shǒu jiàn
”轲既取图奉之,发图,图穷而匕首见。
yīn zuǒ shǒu bǎ qín wáng zhī xiù ér yòu shǒu chí bǐ shǒu zhèn kàng zhī
因左手把秦王之袖,而右手持匕首揕抗之。
wèi zhì shēn qín wáng jīng zì yǐn ér qǐ jué xiù
未至身,秦王惊,自引而起,绝袖。
bá jiàn jiàn zhǎng càn qí shì
拔剑,剑长,掺其室。
shí yuàn jí jiàn jiān gù bù kě lì bá
时怨急,剑坚,故不可立拔。
jīng kē zhú qín wáng qín wáng hái zhù ér zǒu
荆轲逐秦王,秦王还柱而走。
qún chén jīng è zú qǐ bù yì jǐn shī qí dù
群臣惊愕,卒起不意,尽失其度。
ér qín fǎ qún chén shì diàn shàng zhě bù dé chí chǐ bīng
而秦法,群臣侍殿上者,不得持尺兵。
zhū láng zhōng zhí bīng jiē chén diàn xià fēi yǒu zhào bù dé shàng
诸郎中执兵,皆陈殿下,非有诏,不得上。
fāng jí shí bù jí zhào xià bīng yǐ gù jīng kē zhú qín wáng ér zú huáng jí wú yǐ jī kē ér nǎi yǐ shǒu gòng bó zhī
方急时,不及召下兵,以故荆轲逐秦王,而卒惶急无以击轲,而乃以手共搏之。
shì shí shì yī xià wú qiě yǐ qí suǒ fèng yào náng tí kē
是时侍医夏无且,以其所奉药囊提轲。
qín wáng zhī fāng hái zhù zǒu zú huáng jí bù zhī suǒ wéi zuǒ yòu nǎi yuē wáng fù jiàn wáng fù jiàn suì bá yǐ jī jīng kē duàn qí zuǒ gǔ
秦王之方还柱走,卒惶急不知所为,左右乃曰:“王负剑!王负剑!”遂拔以击荆轲,断其左股。
jīng kē fèi nǎi yǐn qí bǐ shǒu tí qín wáng bù zhōng zhōng zhù
荆轲废,乃引其匕首提秦王,不中,中柱。
qín wáng fù jī kē bèi bā chuàng
秦王复击轲,被八创。
kē zì zhī shì bù jiù yǐ zhù ér xiào jī jù yǐ mà yuē shì suǒ yǐ bù chéng zhě nǎi yù yǐ shēng jié zhī bì děi yuē qì yǐ bào tài zǐ yě
轲自知事不就,倚柱而笑,箕踞以骂曰:“事所以不成者,乃欲以生劫之,必得约契以报太子也。
zuǒ yòu jì qián zhǎn jīng kē qín wáng mù xuàn liáng jiǔ
”左右既前斩荆轲,秦王目眩良久。
ér lùn gōng shǎng qún chén jí dāng zuò zhě gè yǒu chà
而论功赏群臣及当坐者,各有差。
ér cì xià wú qiě huáng jīn èr bǎi yì yuē wú qiě ài wǒ nǎi yǐ yào náng tí kē yě
而赐夏无且黄金二百镒,曰:“无且爱我,乃以药囊提轲也。
yú shì qín dà nù yàn yì fā bīng yì zhào diào wáng jiǎn jūn yǐ fá yàn
于是,秦大怒燕,益发兵诣赵,调王翦军以伐燕。
shí yuè ér bá yàn jì chéng
十月而拔燕蓟城。
yàn wáng xǐ tài zǐ dān děng jiē lǜ qí jīng bīng dōng bǎo yú liáo dōng
燕王喜、太子丹等,皆率其精兵东保于辽东。
qín jiāng li xìn zhuī jī yàn wáng wáng jí yòng dài wáng jiā jì shā tài zǐ dān yù xiàn zhī qín
秦将李信追击燕王,王急,用代王嘉计,杀太子丹,欲献之秦。
qín fù jìn bīng gōng zhī
秦国再次出兵攻打燕国。
wǔ suì ér zú miè yān guó ér lǔ yàn wáng xǐ qín jiān tiān xià
五岁而卒灭燕国,而虏燕王喜,秦兼天下。
qí hòu jīng kē kè gāo jiàn lí yǐ jī zhù jiàn qín huáng dì ér yǐ zhù jī qín huáng dì wèi yàn bào chóu bù zhōng ér sǐ
后来,荆轲的好友高渐离利用击筑的机会见到秦始皇,他用筑投击秦始皇,想为燕国报仇,结果也没有击中,反被杀死。