liáng wáng fá hán dān ér zhēng shī yú sòng
梁王伐邯郸,而征师于宋。
sòng jūn shǐ shǐ zhě qǐng yú zhào wáng yuē fu liáng bīng jìn ér quán zhòng jīn zhēng shī yú bì yì bì yì bù cóng zé kǒng wēi shè jì
宋君使使者请于赵王曰:“夫梁兵劲而权重,今征师于弊邑,弊邑不从,则恐危社稷;
ruò fú liáng fá zhào yǐ hài zhào guó zé guǎ rén bù rěn yě
若扶梁伐赵,以害赵国,则寡人不忍也。
yuàn wáng zhī yǒu yǐ mìng bì yì
愿王之有以命弊邑。
zhào wáng yuē rán
赵王曰:“然。
fu sòng zhī bù zú rú liáng yě guǎ rén zhī zhī yǐ
夫宋之不足如梁也,寡人知之矣。
ruò zhào yǐ qiáng liáng sòng bì bù lì yě zé wú hé yǐ gào zi ér kě hu shǐ zhě yuē chén qǐng shòu biān chéng xú qí gōng ér liú qí rì yǐ dài xià lì zhī yǒu chéng ér yǐ
弱赵以强梁,宋必不利也,则吾何以告子而可乎?”使者曰:“臣请受边城,徐其攻而留其日,以待下吏之有城而已。
zhào wáng yuē shàn
赵王说:“好。”
sòng rén yīn suì jǔ bīng rù zhào jìng ér wéi yī chéng yān
宋人因遂举兵入赵境,而围一城焉。
liáng wáng shén shuō yuē sòng rén zhù wǒ gōng yǐ
梁王甚说,曰:“宋人助我攻矣。
zhào wáng yì shuō yuē sòng rén zhǐ yú cǐ yǐ
”赵王亦说曰:“宋人止于此矣。
gù bīng tuì nán jiě dé shī yú liáng ér wú yuàn yú zhào
”故兵退难解,德施于梁而无怨于赵。
gù míng yǒu suǒ jiā ér shí yǒu suǒ guī
故名有所加而实有所归。