qín huì wáng wèi hán quán zǐ yuē sū qín qī guǎ rén yù yǐ yī rén zhī zhì fǎn fù dōng shān zhī jūn cóng yǐ qī qín
秦惠王谓寒泉子曰:“苏秦欺寡人,欲以一人之智,反复东山之君,从以欺秦。
zhào gù fù qí zhòng gù xiān shǐ sū qín yǐ bì bó yuē hu zhū hóu
赵固负其众,故先使苏秦以币帛约乎诸侯。
zhū hóu bù kě yī yóu lián jī zhī bù néng jù zhǐ yú qī zhī míng yǐ
诸侯不可一,犹连鸡之不能俱止于栖之明矣。
guǎ rén fèn rán hán nù rì jiǔ
寡人忿然,含怒日久。
wú yù shǐ wǔ ān zi qǐ wǎng yù yì yān
吾欲使武安子起往喻意焉。
hán quán zǐ yuē bù kě
”寒泉子曰:“不可。
fu gōng chéng duò yì qǐng shǐ wǔ ān zi
夫攻城堕邑,请使武安子。
shàn wǒ guó jiā shǐ zhū hóu qǐng shǐ kè qīng zhāng yí
善我国家使诸侯,请使客卿张仪。
qín huì wáng yuē shòu mìng
”秦惠王曰:“受命。