zhǔ fù yù fá zhōng shān shǐ li cī guān zhī
主父欲伐中山,使李疵观之。
li cī yuē kě fá yě
李疵曰:“可伐也。
jūn fú gōng kǒng hòu tiān xià
君弗攻,恐后天下。
zhǔ fù yuē hé yǐ duì yuē zhōng shān zhī jūn suǒ qīng gài yǔ chē ér cháo qióng lǘ ài xiàng zhī shì zhě qī shí jiā
”主父曰:“何以?”对曰:“中山之君,所倾盖与车而朝穷闾隘巷之士者,七十家。
zhǔ fù chū shì xián jūn yě ān kě fá li cī yuē bù rán
”主父出:“是贤君也,安可伐?”李疵曰:“不然。
jǔ shì zé mín wù míng bù cún běn
举士,则民务名不存本;
cháo xián zé gēng zhě duò ér zhàn shì nuò
朝贤,则耕者惰而战士懦。
ruò cǐ bù wáng zhě wèi zhī yǒu yě
若此不亡者,未之有也。