qín wǔ wáng wèi gān mào yuē guǎ rén yù chē tōng sān chuān yǐ kuī zhōu shì ér guǎ rén sǐ bù xiǔ hu gān mào duì yuē qǐng zhī wèi yuē fá hán
秦武王谓甘茂曰:“寡人欲车通三川,以窥周室,而寡人死不朽乎?”甘茂对曰:“请之魏,约伐韩。
wáng lìng xiàng shòu fǔ xíng
”王令向寿辅行。
gān mào zhì wèi wèi xiàng shòu zi guī gào wáng yuē wèi tīng chén yǐ rán yuàn wáng wù gōng yě
甘茂至魏,谓向寿:“子归,告王曰:‘魏听臣矣,然愿王勿攻也。
shì chéng jǐn yǐ wéi zi gōng
’事成,尽以为子功。
xiàng shòu guī yǐ gào wáng wáng yíng gān mào yú xī rǎng
”向寿归以告王,王迎甘茂于息壤。
gān mào zhì wáng wèn qí gù
甘茂到了息壤,秦王问他为什么不让攻打韩国。
duì yuē yí yáng dà xiàn yě shàng dǎng nán yáng jī zhī jiǔ yǐ míng wéi xiàn qí shí jùn yě
对曰:“宜阳,大县也,上党、南阳积之久矣,名为县,其实郡也。
jīn wáng bèi shù xiǎn xíng qiān lǐ ér gōng zhī nán yǐ
今王倍数险,行千里而攻之,难矣。
chén wén zhāng yí xi bìng ba shǔ zhī de běi qǔ xī hé zhī wài nán qǔ shàng yōng tiān xià bù yǐ wèi duō zhāng yí ér xián xiān wáng
臣闻张仪西并巴、蜀之地,北取西河之外,南取上庸,天下不以为多张仪而贤先王。
wèi wén hóu lìng lè yáng jiāng gōng zhōng shān sān nián ér bá zhī lè yáng fǎn ér yǔ gōng wén hóu shì zhī bàng shū yī qiè lè yáng zài bài qǐ shǒu yuē cǐ fēi chén zhī gōng zhǔ jūn zhī lì yě
魏文侯令乐羊将,攻中山,三年而拔之,乐羊反而语功,文侯示之谤书一箧,乐羊再拜稽首曰:‘此非臣之功,主君之力也。
jīn chén jī lǚ zhī chén yě chū lǐ jí gōng sūn yǎn èr rén zhě xié hán ér yì wáng bì tīng zhī shì wáng qī wèi ér chén shòu gōng zhòng chǐ zhī yuàn yě
’今臣羁旅之臣也,樗里疾、公孙衍二人者,挟韩而议,王必听之,是王欺魏,而臣受公仲侈之怨也。
xī zhě zēng zǐ chù fèi fèi rén yǒu yǔ zēng zǐ tóng míng zú zhě ér shā rén rén gào zēng zǐ mǔ yuē zēng shēn shā rén
昔者曾子处费,费人有与曾子同名族者而杀人,人告曾子母曰:‘曾参杀人。
zēng zǐ zhī mǔ yuē wú zǐ bù shā rén
’曾子之母曰:‘吾子不杀人。
zhī zì ruò
’织自若。
yǒu qǐng yān rén yòu yuē zēng shēn shā rén
有顷焉,人又曰:‘曾参杀人。
qí mǔ shàng zhī zì ruò yě
’其母尚织自若也。
qǐng zhī yī rén yòu gào zhī yuē zēng shēn shā rén
顷之,一人又告之曰:‘曾参杀人。
qí mǔ jù tóu zhù yú qiáng ér zǒu
’其母惧,投杼逾墙而走。
fu yǐ zēng shēn zhī xián yǔ mǔ zhī xìn yě ér sān rén yí zhī zé cí mǔ bù néng xìn yě
夫以曾参之贤,与母之信也,而三人疑之,则慈母不能信也。
jīn chén zhī xián bù jí zēng zǐ ér wáng zhī xìn chén yòu wèi ruò zēng zǐ zhī mǔ yě yí chén zhě bù shì sān rén chén kǒng wáng wéi chén zhī tóu zhù yě
今臣之贤不及曾子,而王之信臣,又未若曾子之母也,疑臣者不适三人,臣恐王为臣之投杼也。
wáng yuē guǎ rén bù tīng yě qǐng yǔ zi méng
”武王说:“我不会听他们的,请让我与你立下盟约。
yú shì yǔ zhī méng yú xī rǎng
”于是与之盟于息壤。
guǒ gōng yí yáng wǔ yuè ér bù néng bá yě
果攻宜阳,五月而不能拔也。
chū lǐ jí gōng sūn yǎn èr rén zài zhēng zhī wáng wáng jiāng tīng zhī zhào gān mào ér gào zhī
樗里疾、公孙衍二人在,争之王,王将听之,召甘茂而告之。
gān mào duì yuē xī rǎng zài bǐ
甘茂对曰:“息壤在彼。
wáng yuē yǒu zhī
”武王说:“确实有这回事。
yīn xī qǐ bīng fù shǐ gān mào gōng zhī suì bá yí yáng
”因悉起兵,复使甘茂攻之,遂拔宜阳。