qín gōng hán dān shí qī yuè bù xià
秦攻邯郸,十七月不下。
zhuāng wèi wáng jī yuē jūn hé bù cì jūn lì hu wáng jī yuē wú yǔ wáng yě bù yòng rén yán
庄谓王稽曰:“君何不赐军吏乎?”王稽曰:“吾与王也,不用人言。
zhuāng yuē bù rán
”庄曰:“不然。
fù zhī yú zi yě lìng yǒu bì xíng zhě bì bù xíng zhě
父之于子也,令有必行者,必不行者。
yuē qù guì qī mài ài qiè cǐ lìng bì xíng zhě yě
曰‘去贵妻,卖爱妾’,此令必行者也;
yīn yuē wú gǎn sī yě cǐ lìng bì bù xíng zhě yě
因曰‘毋敢思也’,此令必不行者也。
níng lǘ yù yuē qí xī mǒu rú zǐ nèi mǒu shì
宁闾妪曰,‘其夕,某孺子内某士’。
guì qī yǐ qù ài qiè yǐ mài ér xīn bù yǒu
贵妻已去,爱妾已卖,而心不有。
yù jiào zhī zhě rén xīn gù yǒu
欲教之者,人心固有。
jīn jūn suī xìng wū wáng bù guò fù zǐ zhī qīn
今君虽幸于王,不过父子之亲;
jūn lì suī jiàn bù bēi yú shǒu lǘ yù
军吏虽贱,不卑于守闾妪。
qiě jūn shàn zhǔ qīng xià zhī rì jiǔ yǐ
且君擅主轻下之日久矣。
wén sān rén chéng hǔ shí fū zhī zhuī
闻‘三人成虎,十夫楺椎。
zhòng kǒu suǒ yí wú yì ér fēi
众口所移,毋翼而飞’。
gù yuē bù rú cì jūn lì ér lǐ zhī
故曰,不如赐军吏而礼之。
wáng jī bù tīng
”王稽不听。
jūn lì qióng guǒ è wáng jī dù zhì yǐ fǎn
军吏穷,果恶王稽、杜挚以反。
qín wáng dà nù ér yù jiān zhū fàn huī
秦王大怒,而欲兼诛范睢。
fàn huī yuē chén dōng bǐ zhī jiàn rén yě kāi zuì yú chu wèi dùn táo lái bēn
范睢曰:“臣,东鄙之贱人也,开罪于楚、魏,遁逃来奔。
chén wú zhū hóu zhī yuán qīn xí zhī gù wáng jǔ chén yú jī lǚ zhī zhōng shǐ zhí shì tiān xià jiē wén chén zhī shēn yǔ wáng zhī jǔ yě
臣无诸侯之援,亲习之故,王举臣于羁旅之中,使职事,天下皆闻臣之身与王之举也。
jīn yù huò huò yǔ zuì rén tóng xīn ér wáng míng zhū zhī shì wáng guò jǔ xiǎn yú tiān xià ér wèi zhū hóu suǒ yì yě
今遇惑或与罪人同心,而王明诛之,是王过举显于天下,而为诸侯所议也。
chén yuàn qǐng yào cì sǐ ér ēn yǐ xiāng zàng chén wáng bì bù shī chén zhī zuì ér wú guò jǔ zhī míng
臣愿请药赐死,而恩以相葬臣,王必不失臣之罪,而无过举之名。
wáng yuē yǒu zhī
”武王说:“确实有这回事。
suì fú shā ér shàn yù zhī
”遂弗杀而善遇之。