lì shǐ lái yuán
历史来源
yuán yuán chū
「阮」源出;
yǐ guó míng wéi shì
以国名为氏。
jù xìng pǔ jí tōng zhì shì zú lüè jì zǎi yuán shì wéi shāng dài zhū hóu xiǎo guó zài qí shān wèi shuǐ zhī jiān shān xī jīng chuān xiàn
据《姓谱》及《通志.氏族略》记载,阮氏,为商代诸侯小国,在岐山,渭水之间(山西泾川县)。
zǐ sūn yǐ guó míng yuán wéi shì
子孙以国名「阮」为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
ruǎn yǔ
阮瑀(?
~212)
zì fú yú sān guó wèi chén liú rén jīn hé nán shěng chén liú xiàn
字符瑜,三国魏陈留人(今河南省陈留县)。
shàn yú zhāng biǎo shū jì yǔ chén lín qí míng jūn guó shū xí duō chū zì èr rén zhī shǒu wéi jiàn ān qī zǐ zhī yī
善于章表书记,与陈琳齐名,军国书檄,多出自二人之手,为建安七子之一。
yuán jí
阮籍 (210~263)
zì sì zōng ruǎn yǔ zhī zǐ sān guó shí wèi wèi shì rén wéi zhú lín qī xián zhī yī
字嗣宗,阮瑀之子,三国时魏尉氏人,为竹林七贤之一。
yǒu jùn cái xìng fàng dàn hǎo lǎo zhuāng ér shì jiǔ fǎn míng jiào kuàng dá bù jū lǐ sú
有隽才,性放诞,好老庄而嗜酒,反名教,旷达不拘礼俗。
yīn zāo shí duō jì gù jiè jiǔ zì fèi yǐ bì huò huàn
因遭时多忌,故藉酒自废,以避祸患。
guān zhì bīng bù xiào wèi rén chēng wéi ruǎn bù bīng
官至兵部校尉,人称为阮步兵。
yīn yǒu xián míng shì chēng wéi dà ruǎn yǔ qí zhí ruǎn xián qí míng
因有贤名,世称为大阮,与其侄阮咸齐名。
zhe yǒu yǒng huái shī bā shí yú piān dá zhuāng lùn dà rén xiān sheng chuán děng
着有咏怀诗八十余篇、达庄论、大人先生传等。
ruǎn xián
阮咸
zì zhòng róng shēng zú nián bù xiáng sān guó shí wèi guó chén liú wèi shì jīn hé nán kāi fēng dōng nán rén yuán jí zhī zhí
字仲容,生卒年不详,三国时魏国陈留尉氏(今河南开封东南)人,阮籍之侄。
xìng rèn láo bù jū cháng yú yīn lǜ
性任达不拘,长于音律。
táng dài liú xíng de qín qǔ sān xiá liú quán xiāng chuán wéi tā de zuò pǐn
唐代流行的琴曲三峡流泉相传为他的作品。
shàn cháng tán zòu zhí xiàng pí pá
擅长弹奏直项琵琶。
wéi zhú lín qī xián zhī yī
为竹林七贤之一。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán chén liú jùn
河南陈留郡。