lì shǐ lái yuán
历史来源
jì yuán chū
「季」源出:
yǐ cì wèi shì gǔ dài tóng yī bèi fèn de pái háng wèi bó zhòng shū jì jì zhě shǎo zǐ yě jù yuán hé xìng zuǎn suǒ zài lù zhōng shì zhī zǐ jì lián zhī hòu
以次为氏,古代同一辈份的排行为「伯、仲、叔、季」,季者少子也,据《元和姓纂》所载:「陆终氏之子季连之后」。
tōng zhì shì zú lüè yǐ cì wèi shì yún chūn qiū shí lǔ huán gōng de xiǎo ér zi jì zǐ you zhī hòu wèi jì sūn shì yì rì jì shì
《通志.氏族略.以次为氏》云:「春秋时鲁桓公的小儿子季子友之后为季孙氏,亦日季氏。
jiā zú míng rén
家族名人
jì bù
季布
shēng zú nián bù xiáng
生卒年不详。
chu rén
楚人。
chǔ hàn xiāng zhēng chū wèi xiàng yǔ bù jiàng shù wéi liú bāng
楚汉相争,初为项羽部将,数围刘邦。
jí xiàng yǔ miè bèi liú bāng zhuī bǔ hòu yóu zhū jiā tòu guò rǔ yīn hóu téng gōng nǎi de shè miǎn bìng guān láng zhōng zhōng láng jiàng jí hé dōng shǒu děng
及项羽灭,被刘邦追捕,后由朱家透过汝阴侯滕公,乃得赦免,并官郎中、中郎将及河东守等。
qí rén wéi qì rèn xiá zhòng rán nuò dāng shí rén chēng de huáng jīn bǎi jīn bù rú de jì bù yī nuò
其人为气任侠,重然诺,当时人称「得黄金百斤,不如得季布一诺」。
jì zhá
季札
shēng zú nián bù xiáng
生卒年不详。
chūn qiū wú wáng shòu mèng de dì sì zǐ
春秋吴王寿梦的第四子。
shòu mèng jiàn qí xián ér yù lì wèi wáng bù shòu
寿梦见其贤而欲立为王,不受;
hòu fēng yú yán líng hào yán líng jì zǐ jiǎn chēng wèi jì zǐ
后封于延陵,号延陵季子,简称为季子。
céng chū shǐ lǔ guó bìng cóng guān lè zhōng tīng chū gè guó de xīng shuāi
曾出使鲁国,并从观乐中,听出各国的兴衰。
tā yǔ xú jūn jiān zhòng yǒu yì shǒu xìn yòng de gù shì yì wèi shì rén chuán sòng
他与徐君间重友谊、守信用的故事,亦为世人传诵。
dì wàng fēn bù
地望分布
shān dōng qū fù ān huī shòu xiàn
山东曲阜,安徽寿县