lì shǐ lái yuán
历史来源
guō yuán chū
「郭」源出:
yī jù qián fu lùn jí fēng sú tōng yì suǒ zài shì yú jū zhě chéng guō yuán chí shì yě
一:据《潜夫论》及《风俗通义》所载:氏于居者城、郭、园、池是也。
guō shì gǔ dài dū chéng wài miàn de hù wèi qiáng
「郭」是古代都城外面的护卫墙。
èr jù yuán hé xìng zuǎn suǒ zài zhōu wén wáng jì dì guó shū shòu fēng yú guó guó
二:据《元和姓纂》所载,周文王季弟虢叔受封于虢国。
huò yuē guō gōng gǔ dài guó guō èr zì tóng yīn yīn yǐ wéi shì
或曰「郭公」(古代虢,郭二字同音)因以为氏。
yòu jù táng shū zǎi xiàng shì xì biǎo suǒ zài zhōu wén wáng fēng wén wáng zhī dì guó shū yú xī guó fēng guó zhòng yú dōng guó
又据《唐书.宰相世系表》所载,周文王封文王之弟虢叔于西虢,封虢仲于东虢。
guó wèi zhī guō shēng zhī zhuǎn yě yīn yǐ wéi shì
「虢」谓之「郭」,声之转也,因以为氏。
guó guó jí guō guó
虢国,即郭国。
dōng guō guó zài jīn hé nán shěng méng yáng xiàn yí dài gōng yuán qián nián bèi zhèng guó suǒ miè xī guó yòu míng chéng guó zài jīn xiá xī shěng bǎo jī shì dōng bù xī zhōu miè wáng hòu zhī zú nǎi liú yuán dì chēng wéi xiǎo guō gōng yuán qián nián bèi qín guó jiān bìng
东郭国在今河南省蒙阳县一带,公元前765年被郑国所灭,西国又名「城国」,在今陜西省宝鸡市东部,西周灭亡后,支族乃留原地称为「小郭」, 公元前687年被秦国兼并。
běi guō jiàn dū yú shàng yáng zài jīn hé nán shěng xiá shěng dōng nán bù zhàn jù jīn hé nán shěng sān mén xiá hé shān xī shěng píng lù xiàn yí dài gōng yuán qián nián bèi jìn guó suǒ miè
北郭建都于上阳(在今河南省陜省东南部)占据今河南省三门峡和山西省平陆县一带,公元前655年被晋国所灭。
jǐ chù zhī hòu zǐ sūn jiē wèi guō shì
几处之后子孙,皆为郭氏。
sān táng dài huí hé dìng jū zhōng yuán hòu gǎi xìng guō yǐ cóng guō zi yí zhī xìng
三:唐代回纥定居中原后,改姓「郭」,以从「郭子仪」之姓。
jiā zú míng rén
家族名人
guō jiě
郭解
zì wēng bó shēng zú nián bù xiáng hàn cháo zhǐ jīn hé nán shěng jì yuán xiàn rén
字翁伯,生卒年不详,汉朝轵(今河南省济源县)人。
wéi rén jīng hàn jié jiǎn yǒng měng rèn xiá cháng yǐ dé bào yuàn hòu shī ér báo wàng suǒ yǐ rén men zhēng xiāng yǔ tā jiāo wǎng
为人精悍、节俭、勇猛任侠,常以德报怨,厚施而薄望,所以人们争相与他交往。
ruò péng yǒu yǒu nán huò zāo yuàn bì qīn zì zhù qí bào chóu
若朋友有难或遭怨,必亲自助其报仇;
ruò bù yuàn fù chóu zhě zé juān qián shǐ qí ān jū
若不愿复仇者,则捐钱使其安居。
wǔ dì shí bèi shā
武帝时被杀。
guō pú
郭璞(276~324)
zì jǐng chún hé dōng wén xǐ rén
字景纯,河东闻喜人。
dōng jìn wén xué jiā yǔ sī xiǎng jiā
东晋文学家与思想家。
bó xué gāo cái hào gǔ wén shī fù fù wén biàn
博学高才,好古文诗赋,富文釆。
yòu jīng tōng yīn yáng lì suàn wǔ xíng bǔ shì zhī shù hòu yīn guà shì wéi nì wáng dūn bèi shā
又精通阴阳历算五行卜筮之术,后因卦筮违逆王敦,被杀。
céng wéi ěr yā shān hǎi jīng fāng yán chǔ cí děng shū zuò zhù
曾为尔雅、山海经、方言、楚辞等书作注。
guō zi yí
郭子仪(697~781)
táng cháo míng jiàng huá zhōu jīn shǎn xī huá xiàn rén
唐朝名将,华州(今陕西华县)人。
céng píng ān shǐ zhī luàn bìng lián huí hé zhēng tǔ bō
曾平安史之乱,并联回纥,征吐蕃。
guān zhì tài wèi zhōng shū lìng shí chēng wèi guō lìng gōng
官至太尉、中书令,时称为郭令公。
yīn fēng fén yáng jùn wáng shì chēng wéi guō fén yáng
因封汾阳郡王,世称为郭汾阳。
yī shēng lì shì xuán zōng sù zōng dài zōng dé zōng sì cháo yǐ yī shēn ér xì tiān xià zhī ān wēi èr shí nián
一生历事玄宗、肃宗、代宗、德宗四朝,以一身而系天下之安危二十年。
xiǎng nián bā shí wǔ suì zú shì zhōng wǔ
享年八十五岁,卒谥忠武。
dì wàng fēn bù
地望分布
shān xī tài yuán shì xiá xī huá yīn xiàn xiá xī dà lì xiàn
山西太原市,陜西华阴县,陜西大荔县