lì shǐ lái yuán
历史来源
zhī yuán chū
「支」源出:
jù gǔ jīn xìng shì shū biàn zhèng yún qí xiān yuè zhī hú rén hòu wèi shì
据《古今姓氏书辨证》云:其先月支胡人,后为氏。
hàn dài yuè zhī jí wéi ròu zhī hòu fēn wéi dà ròu zhī yǔ xiǎo ròu zhī
汉代月支即为月氏,后分为大月氏与小月氏。
gǔ dài yuè zhī guó rén lái zhōng guó dìng jū yǒu de jiù yǐ zhī wèi shì
古代月支国人来中国定居,有的就以支为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
zhī shū cái
支叔才
táng dài dìng zhōu rén
唐代定州人。
suí mò huāng jǐn yè gài shí yě zhōng mǔ wèi zéi zhí shū cái gào yǐ qíng zéi mǐn qí xiào wèi jiě fù
隋末荒馑,夜丐食野中,母为贼执,叔才告以情,贼悯其孝,为解缚。
zhī lì
支立
míng dài jiā xīng rén xìng zhì xiào guān hàn lín kǒng mù zhù zhòng gēn běn jīng yú jīng xué rén chēng zhī wǔ jīng
明代嘉兴人,性至孝,官翰林孔目,注重根本,精于经学,人称支五经。
zhī dùn
支遁
gōng yuán nián zì dào lín jìn dài chén liú jùn rén
(公元314—366年),字道林,晋代陈留郡人。
jiā shì shì fú yǐn jū yú háng shān shēn sī dào héng shì chēng zhī gōng lín gōng
家世事佛,隐居余杭山,深思道行,世称支公、林公。
zhī qiān
支谦
zì gōng míng hàn mò gāo sēng yuè zhī guó rén tōng hàn yǔ fàn yǔ
字恭明,汉末高僧,月支国人,通汉语梵语。
sūn quán zhòng qí cái bài wèi bó shì
孙权重其才,拜为博士。
qiān shòu yè yú zhī liàng liàng shòu yè yú zhī chèn rén chēng tiān xià bó zhě bù chū sān zhī
谦受业于支亮,亮受业于支谶,人称天下博者,不出三支。
dì wàng fēn bù
地望分布
shān dōng shěng dōng nán bù zhū chéng lín yí jiāo nán yí dài shǎn xī shěng hé yáng xiàn
山东省东南部诸城、临沂、胶南一带陕西省合阳县。