lì shǐ lái yuán
历史来源
zǎn yuán chū
「昝」源出:
yī chū zì jī xìng
一、出自姬姓。
yǐ míng wéi shì
以名为氏。
jù guǎng yùn suǒ zài chūn qiū shí wú guó yǒu gōng zǐ míng kē lú qí hòu suì yǒu kē shì
据《广韵》所载,春秋时吴国有公子名柯卢,其后遂有柯氏。
èr gǔ dài běi fāng shǎo shù mín zú qiāng zú hé xiān bēi zú jiē yǒu kē shì
二、古代北方少数民族羌族和鲜卑族皆有柯氏。
jù wèi shū guān shì zhì suǒ zài nán běi cháo shí běi wèi yǒu fù xìng kē bá shì jìn rù zhōng yuán hòu gǎi wéi hàn xìng kē shì
据《魏书·官氏志》所载,南北朝时北魏有复姓柯拔氏,进入中原后改为汉姓柯氏。
jiā zú míng rén
家族名人
kē è
柯萼
sòng dài nán ān rén
宋代南安人。
jìn shì chū shēn guān yuán wài láng
进士出身,官员外郎。
tài píng xīng guó nián jiān gōng yuán nián yù yī sēng rén tóng wǎng wàn suì shān sēng rén zhǐ yī gǔ sōng jué dé yī shí zhuàn nǎi bǎo gōng jì shù dì wáng zhī wèi de wén zhāng chán mián yōu cháng
太平兴国年间(公元976—983年)遇一僧人,同往万岁山,僧人指一古松,掘得一石篆,乃宝公记述帝王之位的文章,缠绵悠长。
kē chóng
柯崇
táng cháo rén
唐朝人。
guāng huà nián jiān gōng yuán nián jìn shì tóng bǎng yǒu cáo sōng děng wǔ rén jiē nián gāo qī shí yú shí hào wǔ lǎo bǎng
光化年间(公元898—900年)进士,同榜有曹松等五人,皆年高七十余,时号“五老榜”。
kē yīng liè
柯应烈
sòng dài rén yǒu xiào xíng
宋代人,有孝行。
gōng lì bù yù qiǎng pò qí zuò guān qí mǔ yuē wǒ jiā shì dài kào xué wèn ér fā jì wèi hé páng qiú lìng yǒu suǒ wéi ne suì huí jué
龚吏部欲强迫其做官,其母曰:“我家世代靠学问而发迹,为何旁求另有所为呢?”遂回绝。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán shěng lán kǎo xiàn zhè jiāng shěng háng zhōu shì shān dōng shěng lín zī
河南省兰考县浙江省杭州市山东省临淄