lì shǐ lái yuán
历史来源
dīng yuán chū
「丁」源出:
yī chū zì jiāng xìng
一、出自姜姓。
yǐ shì hào wèi shì
以谥号为氏。
jù tōng zhì shì zú lüè yún gōng yuán qián shí yī shì jì xī zhōu fēn fēng zhū hóu jiāng tài gōng wàng shòu fēng yú qí
据《通志·氏族略》云:公元前十一世纪,西周分封诸侯,姜太公望受封于齐。
qí zi jì sǐ hòu shì hào wèi dīng gōng
其子伎,死后谥号为“丁公”。
qí hòu suì yǐ dīng wèi shì
其后遂以“丁”为氏。
èr jù sān guó zhì sūn kuāng zhuàn zhù yún sān guó wú shí sūn quán yīn qí sūn kuāng shāo sǔn máo máng yǐ fá jūn yòng
二、 据《三国志·孙匡传注》云:三国吴时,孙权因其孙匡烧损茅芒,以乏军用。
bié qí zú wèi dīng shì
别其族为丁氏。
sān chū zì xī yù huí zú xìng
三、出自西域回族姓。
yī sī lán jiào mù sī lín běn wú xìng shì
伊斯兰教穆斯林本无姓氏。
yuán cháo mò nián yǒu rén míng dīng hè nián qí zēng zǔ míng ā kǎo dīng zǔ fù míng kǔ sī dīng fù míng zhí mǎ lù dīng cóng xiōng míng jí yǎ mó dīng
元朝末年,有人名丁鹤年,其曾祖名阿考丁,祖父名苦思丁,父名职马禄丁,从兄名吉雅谟丁。
qí hòu hàn huà suì yǐ dīng wèi shì
其后汉化,遂以"丁"为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
dīng mì
丁密
dōng hàn cén xī rén zì jìng gōng yǐ xiào shùn ér zhī míng fù mǔ wáng gù zài fén biān zhù wū shǒu sān nián xiāng chuán yǒu shuāng fú yě yā fēi dǐ wū páng xiǎo chí jiàn rén ér xùn fú shí rén yǐ wéi shì qí xiào xíng suǒ gǎn yìng
东汉岑溪人,字靖公,以孝顺而知名,父母亡故,在坟边筑屋守三年,相传有双凫(野鸭)飞抵屋旁小池,见人而驯伏,时人以为是其孝行所感应。
dīng líng wēi
丁令威
xī hàn liáo dōng rén
西汉辽东人,
chuán shuō céng xué dào yú líng xū shān
传说曾学道于灵虚山,
hòu huà zuò xiān hè guī liáo dōng
后化作仙鹤归辽东,
tíng zài chéng mén huá biǎo zhù shàng
停在城门华表柱上,
yǒu shào nián yù shè zhī
有少年欲射之,
xiān hè pái huái yú kōng zhōng
仙鹤徘徊于空中,
yuē yǒu niǎo yǒu niǎo dīng líng wēi
曰:"有鸟有鸟丁令威,
qù jiā qiān suì jīn lái guī
去家千岁今来归,
chéng guō rú gù rén mín fēi
城郭如故人民非,
hé bù xué xiān zhǒng lěi lěi
何不学仙冢累累?
suì chōng tiān zhí shàng ér qù
"遂冲天直上而去。
dīng fù
丁复
hàn chū rén suí gāo zǔ liú bāng jǔ bīng yú xuē hòu zhù gāo zǔ píng dìng sān qín pò xiàng yǔ jiāng lóng qiě yú péng chéng guān dà sī mǎ fēng yáng dōu hóu
汉初人,随高祖刘邦举兵于薛,后助高祖平定三秦,破项羽将龙且于彭城,官大司马,封阳都侯。
dīng yǔn yuán
丁允元
nán sòng cháng zhōu rén zì shū zhōng chún xī gōng yuán nián jiān rèn shǎo qīng hòu yīn zhōng jiàn biǎn guān cháo zhōu tài shǒu bō tián zū xīng xué yǎng shì zhù qiáo lì mín bǎi xìng míng huàn cí sì zhī
南宋常州人,字叔中,淳熙(公元1174-1189年)间任少卿,后因忠谏贬官潮州太守,拨田租兴学养士,筑桥利民,百姓"名宦祠"祀之。
dīng lán
丁兰
dōng hàn hé nèi jùn rén shào nián mǔ shì yòng mù tou diāo mǔ xiàng měi rì fú shì rú huó rén
东汉河内郡人,少年母逝,用木头雕母像,每日服侍如活人。
lín jū zhāng shū jiǔ zuì mà mù xiàng yòng shǒu zhàng jī xiàng tóu
邻居张叔,酒醉骂木像,用手杖击像头。
dīng lán nù ér dǎ zhāng shū bèi bǔ
丁兰怒而打张叔,被捕。
chuán shuō gào bié mù xiàng shí xiàng wèi tā luò lèi
传说告别木像时,像为他落泪。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán shěng lán kǎo xiàn yí dài shān dōng shěng dìng táo xiàn yí dài
河南省兰考县一带、山东省定陶县一带