lì shǐ lái yuán
历史来源
yóu yuán chū
「尤」源出;
yī chū zì chén xìng
一; 出自「沈」姓。
jù liáng xī màn lù suǒ zài wǔ dài shí wáng shěn zhī zài fú jiàn chēng mǐn wáng
据《梁溪漫录》所载,五代时,王审之在福建称闽王。
mǐn rén wéi bì shěn de xián míng shěn hé chén zì tóng yīn bǎ chén zì qù diào sān diǎn shuǐ páng yú xià bàn ge zì gǎi wéi yóu
闽人为避「审」的嫌名 (「审」和「沈」字同音 ),把「沈」字去掉三点水旁,余下半个字改为「尤」。
èr jù hòu hàn shū juǎn qī shí qī yǐ yǒu yóu lì duō yóu hái
二; 据《后汉书.卷七十七》已有尤利多,尤还。
zài dōng hàn shí yǐ jiàn yóu shì de jì zǎi
在东汉时已见「尤」氏的记载。
jiā zú míng rén
家族名人
yóu mào
尤袤 (1127~1194)
zì yán zhī sòng cháng zhōu wú xī rén
字延之,宋常州无锡人。
shǎo yǐng yì rù tài xué yǐ cí fù guān duō shì shào xīng shí bā nián zhuó jìn shì lèi guān guó shǐ shì jiǎng hòu chú lǐ bù shàng shū
少颖异,入太学,以词赋冠多士,绍兴十八年擢进士,累官国史侍讲,后除礼部尚书。
cháng qǔ sūn chāo suì chū fù yǐ zì hào guāng zōng céng shū biǎn cì zhī nián qī shí ér zú shì wén jiǎn
尝取孙绰遂初赋以自号,光宗曾书匾赐之,年七十而卒,谥文简。
zhe yǒu suì chū xiǎo gǎo děng wèi nán sòng sì dà jiā zhī yī
着有遂初小稿等,为南宋四大家之一。
yóu tōng
尤侗 (1618~1704)
zì tóng rén gèng zì zhǎn chéng hào huǐ
字同人,更字展成,号悔