lì shǐ lái yuán
历史来源
jí yuán chū
「吉」源出:
yī jí wéi jí xìng shì zhōng guó zuì gǔ lǎo de xìng zhī yī
一、即为"姞"姓,是中国最古老的"姓"之一。
jù táng shū zǎi xiàng shì xì biǎo suǒ zài nán yàn guó wèi jí xìng qí de yì jí yàn xiàn shì yě zài jīn hé nán shěng yán jīn xiàn dōng běi hòu gǎi wéi jí
据《唐书·宰相世系表》所载,南燕国为姞姓,其地亦即燕县是也(在今河南省延津县东北),后改为吉。
èr chū zì jī xìng yǐ wáng fù zì wèi shì
二、出自姬姓,以王父字为氏。
jù yuán hé xìng zuǎn suǒ zài zhōu xuān wáng shí yǒu gōng chén yǐn jí fǔ qí zhī sūn yǐ zǔ fù de zì jí wèi shì
据《元和姓纂》所载,周宣王时有功臣尹吉甫,其之孙以祖父的字"吉"为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
táng dài rén
唐代人。
guān zhì yù wèi qīng xiǎng nián bā shí bā suì wèi jiǔ lǎo huì chéng yuán zhī yī
官至御尉卿,享年八十八岁,为九老会成员之一。
jí zhōng fú
吉中孚
táng dài pó yáng rén
唐代鄱阳人。
guān zhì hù bù shì láng dà lì shí cái zǐ zhī yī
官至户部侍郎,大历十才子之一。
jí fēn
吉翂
zì yàn xiāo liáng dài lián sháo rén
字彦霄,梁代莲勺人。
tiān jiàn chū nián gōng yuán nián qí fù bèi rén wū xiàn pàn sǐ xíng
天监初年(公元502年),其父被人诬陷,盼死刑。
fēn shí nián shí wǔ jī dēng wén gǔ yuàn dài fù sǐ
翂时年十五,击登闻鼓,愿代父死。
liáng wǔ dì xiāo yǎn yí yǒu rén suō shǐ lìng tíng wèi zhuī zhā fēn shǐ zhōng bù qū qí fù suì de shè miǎn
梁武帝萧衍疑有人唆使,令廷尉追查,翂始终不屈,其父遂得赦免。
dì wàng fēn bù
地望分布
shǎn xī shěng hán chéng yǐ nán bái shuǐ yǐ dōng wèi hé yǐ běi yí dài dì qū
陕西省韩城以南、白水以东、渭河以北一带地区
hé nán shěng luò yáng shì
河南省洛阳市