lì shǐ lái yuán
历史来源
duàn yuán chū
「段」源出:
yī chū zì jī xìng
一、出自姬姓。
jù xīn táng shū zǎi xiàng shì xì biǎo jí tōng zhì shì zú lüè yǐ míng wéi shì suǒ zài chūn qiū shí zhèng guó wǔ gōng de xiǎo ér zi jiào gòng shū duàn qí zhī sūn yǐ wáng fù zǔ fù de míng duàn wèi shì
据《新唐书·宰相世系表》及《通志·氏族略·以名为氏》所载,春秋时,郑国武公的小儿子叫共叔段,其支孙以王父(祖父)的名"段"为氏。
èr yòu duàn shì yǒu chū liáo xī zhě běn xiān bēi tán shí huái zhī hòu jìn jiāng duàn pǐ dì shì yě
二、又段氏有出辽西者,本鲜卑檀石槐之后,晋将段匹碲是也。
jiā zú míng rén
家族名人
duàn gàn mù
段干木
zhàn guó shí wèi guó rén qiú xué yú zi xià
战国时魏国人,求学于子夏。
hòu yǐn jū wèi guó lǚ gěi guān lù bù shòu
后隐居魏国,屡给官禄不受。
wèi wén hóu qīn lín qí mén gàn mù yú qiáng bì zhī
魏文侯亲临其门,干木逾墙避之;
wén hóu měi chéng chē guò qí mén bì fú shì zhì jìng
文侯每乘车过其门,必伏轼致敬。
duàn xiù shí gōng yuán nián
段秀实(公元719-783年)
zì chéng gōng táng dài rén
字成公,唐代人。
guān zhì sī nóng qīng
官至司农卿。
gōng yuán nián yuán lú lóng jié dù shǐ pàn luàn xiù shí biǎo miàn yǔ qí hé zuò
公元783年,原卢龙节度使叛乱,秀实表面与其合作。
yī rì yǔ qí yì shì hū duó xiàng hù jī qí é suì bèi hài
一日与其议事,忽夺象笏击其额,遂被害。
duàn chéng shì
段成式
zì kē gǔ táng dài lín zī rén
字柯古,唐代临淄人。
guān zhì tài cháng shǎo qīng
官至太常少卿。
bó xué qiáng jì duō qí piān mì jí zhe yǒu yáng zá zǔ
博学强记,多奇篇秘籍,着《酉阳杂俎》。
duàn jiǒng gōng yuán
段颎(公元?
nián
179年)
zì jì míng dōng hàn rén
字纪明,东汉人。
shǎo shí xí gōng chóng shàng yóu xiá xū biān shí yú nián lǚ pò qiāng dí
少时习弓,崇尚游侠,戌边十余年,屡破羌敌。
guān zhì tài wèi
官至太尉。
duàn shǎo lián
段少连
zì xī yì lèi zhī zhōu xiàn jiē yǒu zhèng jī bù wéi quán guì suǒ qū
字希逸,累知州、县,皆有政绩,不为权贵所屈。
xiāng chuán chū shēng shí qí mǔ mèng fèng huáng jí yú tíng yuàn
相传出生时其母梦凤凰集于庭院。
guān zhì lóng tú gé zhí xué shì
官至龙图阁直学士。
dì wàng fēn bù
地望分布
gān sù shěng huáng hé yǐ xī wǔ wēi yǐ dōng dì qū
甘肃省黄河以西、武威以东地区