lì shǐ lái yuán
历史来源
dì yī gè yuān yuán yuán yú yī qí shì chū zì yuǎn gǔ dì wáng táng yáo shǔ yú yǐ jū yì míng chēng wèi shì
第一个渊源:源于伊祁氏,出自远古帝王唐尧,属于以居邑名称为氏。
xiāng chuán gǔ dì táng yáo shēng yú yī qí shān jīn hé běi shùn píng tā chū shēng shí jì yǎng yú yī hóu zhǎng rú jiā yīn cǐ chēng tā wèi yī qí shì qí hòu yì zǐ sūn biàn yǐ yī wèi xìng shì shì dài xiāng chuán zhì jīn
相传,古帝唐尧生于伊祁山(今河北顺平),他出生时,寄养于伊侯长孺家,因此称他为伊祁氏,其后裔子孙便以伊为姓氏,世代相传至今。
lìng yǒu yī shuō yáo dì chū shēng zài yī shuǐ biān wèi le jì niàn tā de chū shēng dì suǒ yǐ xìng yī zài yáo de hòu dài zhōng yǒu rén jiù jì chéng le yī shì shì dài xiāng chuán zhì jīn
另有一说,尧帝出生在伊水边,为了纪念他的出生地,所以姓伊,在尧的后代中,有人就继承了伊氏,世代相传至今。
dì èr gè yuān yuán yuán yú sì xìng chū zì shāng cháo dà chén yī yǐn zhī hòu shǔ yú yǐ jū yì míng chēng wèi shì
第二个渊源:源于姒姓,出自商朝大臣伊尹之后,属于以居邑名称为氏。
shāng wáng cháo de kāi guó xián chén yī yǐn sì xìng shì xià yǔ de hòu dài
商王朝的开国贤臣伊尹,姒姓,是夏禹的后代。
tā céng jū yú yī chuān jīn hé nán yī chuān yīn cǐ yǐ qí jū zhù dì yī shuǐ wèi xìng shì
他曾居于伊川(今河南伊川),因此以其居住地伊水为姓氏。
yī yǐn hòu lái fǔ zuǒ chéng tāng zhàn bài xià jié miè le xià wáng cháo jiàn lì le nú lì zhì de shāng wáng cháo
伊尹后来辅佐成汤战败夏桀,灭了夏王朝,建立了奴隶制的商王朝。
yī yǐn míng zhì shì yǒu shēn rén jīn shān dōng cáo xiàn
伊尹,名挚,是有莘人(今山东曹县)。
zhù míng xià mò shāng chū zhèng zhì jiā jūn shì móu lüè jiā
著名夏末商初政治家、军事谋略家。
jù shǐ jí yuán hé xìng zuǎn jì zǎi yī yǐn shēng yǒu ér zi yī zhì chéng wéi yī shì de shǐ zǔ
据史籍《元和姓纂》记载,伊尹生有儿子伊陟,成为伊氏的始祖。
gāi zhī yī shì yī zú zuì zǎo chéng wàng yú chén liú jùn jí jīn hé nán shěng de kāi fēng shì
该支伊氏一族最早成望于陈留郡,即今河南省的开封市。
dì sān gè yuān yuán yuán yú guān wèi chū zì xī zhōu shí qī guān lì yī qí shǔ yú yǐ guān zhí chēng wèi wèi shì
第三个渊源:源于官位,出自西周时期官吏伊耆,属于以官职称谓为氏。
yī qí shì xī zhōu shí qī lì shǔ yú qiū guān fǔ sī guǎn xiá de yī zhǒng guān wèi zhuān zhí zhǔ guǎn nóng zhèng jí yuán xiān de shén nóng shì zhī zhí xiāng dāng yú jīn tiān de nóng yè bù bù zhǎng
伊耆,是西周时期隶属于秋官府司管辖的一种官位,专职主管农政,即原先的神农氏之职,相当于今天的农业部部长。
zhè zài diǎn jí zhōu lǐ qiū guān zhōng yǒu jì zǎi yī qí gǔ wáng zhě hào
这在典籍《周礼·秋官》中有记载:“伊耆,古王者号。
hòu wáng shi yī qí shì zhī jiù dé ér yǐ míng guān
后王识伊耆氏之旧德,而以名官。
zài yī qí de hòu yì zǐ sūn zhōng yǒu yǐ xiān zǔ guān zhí chēng wèi wèi xìng shì zhě chēng yī qí shì hòu shěng wén jiǎn huà wèi shàn xìng yī shì shì dài xiāng chuán zhì jīn
在伊耆的后裔子孙中,有以先祖官职称谓为姓氏者,称伊耆氏,后省文简化为单姓伊氏,世代相传至今。
dì sì gè yuān yuán yuán yú xiān bēi zú chū zì nán běi cháo shí qī xiān bēi tuò bá bù shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第四个渊源:源于鲜卑族,出自南北朝时期鲜卑拓跋部,属于汉化改姓为氏。
jù shǐ jí wèi shū guān shì zhì jì zǎi nán běi cháo shí qī xiān bēi zú bù dà kè hán tuò bá lín běi wèi xiàn dì tuò bá hóng yǐ qí liù dì wèi yī lóu shì jiàn yī lóu bù wèi xiān bēi mín zú zhōng xiǎn hè de guì zú bù luò shì zú
据史籍《魏书·官氏志》记载:南北朝时期,鲜卑族部大可汗拓跋邻(北魏献帝拓跋弘),以其六弟为伊娄氏,建伊娄部,为鲜卑民族中显赫的贵族部落氏族。
zài běi wèi xiào wén dì tuò bá hóng yú tài hé shí qī èr shí nián gōng yuán nián jiāng dū chéng cóng píng chéng jīn shān xī dà tóng qiān yú luò yáng
在北魏孝文帝拓跋宏于太和十七~二十年(公元493~496年)将都城从平城(今山西大同)迁于洛阳,
rù zhǔ zhōng yuán hòu
入主中原后,
dà lì qiáng huà tuī xíng hàn huà gǎi gé zhèng cè
大力强化推行汉化改革政策,
jiāng yī lóu shì fēn gǎi wéi liǎng zhī hàn zì shàn xìng yī zhī wèi lóu shì
将伊娄氏分改为两支汉字单姓:一支为娄氏,
yī zhī wèi yī shì
一支为伊氏。
gāi zhī xiān bēi yī shì zú rén hòu zhú jiàn róng hé yú hàn zú zhī zhōng shì dài xiāng chuán zhì jīn
该支鲜卑伊氏族人,后逐渐融合于汉族之中,世代相传至今。
dì wǔ gè yuān yuán yuán yú huí zú shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第五个渊源:源于回族,属于汉化改姓为氏。
jù diǎn jí huí jiào mín zú shuō zhōng de jì zǎi yī sī mǎ yí zhī hòu yì xìng yī
据典籍《回教民族说》中的记载:“伊司马仪之后裔姓伊”。
huí zú yī shì shí jì shàng zuì zǎo zhǔ yào shì qǔ zì yī sī lán jiào shèng rén yī bù lā xīn míng zì shǒu yīn de xié yīn hàn zì yòu chēng yì bǔ lā xīn yà bó lā hǎn
回族伊氏,实际上最早主要是取自伊斯兰教圣人“伊布拉欣”(Ibrahim)名字首音的谐音汉字,又称“易卜拉欣”、“亚伯拉罕”。
yī bù lā xīn yǔ ā dān nǔ hā mù sà ěr sā hé mù hǎn mò dé bìng chēng wèi ān lā de liù dà shǐ zhě xì yóu tài jiào hé jī dū jiào tuī chóng de shèng rén hé xī bó lái rén de zǔ xiān
伊布拉欣与阿丹、努哈、穆萨、尔撒和穆罕默德并称为安拉的六大使者,系犹太教和基督教推崇的圣人和希伯来人的祖先。
xǔ duō zài zhōng guó de yī sī lán jiào jiào tú jiē yǐ qí míng zì wèi hàn huà xìng shì shì dài xiāng chuán zhì jīn
许多在中国的伊斯兰教教徒皆以其名字为汉化姓氏,世代相传至今。
lìng wài zài huí zú yī shì jiā zú zhōng yě yǒu lái zì qīng cháo shí qī gǎi shì de rú qīng cháo nèi wù fǔ dà chén mì zán àn bù jiù shì huí zú rén tā céng qǐng zhǐ gǎi xìng wèi yī shì bìng dé dào ēn zhǔn qí hòu yì zǐ sūn chéng wéi huí zú yī shì de lìng yī zhī
另外,在回族伊氏家族中,也有来自清朝时期改氏的,如清朝内务府大臣密咱按布,就是回族人,他曾请旨改姓为伊氏并得到恩准,其后裔子孙成为回族伊氏的另一支。
yī shì huí zú zhǔ yào fēn bù zài běi jīng tiān jīn děng dì
伊氏回族主要分布在北京、天津等地。
dì liù gè yuān yuán yuán yú è lún chūn zú shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第六个渊源:源于鄂伦春族,属于汉化改姓为氏。
jù shǐ jí è lún chūn zú zì zhì qí zhì jì zǎi
据史籍《鄂伦春族自治旗志》记载:
è lún chūn zú ā qí gé chá yī ěr shì mǎn yǔ wèi gāi shì zú yǒu liǎng gè fēn zhī jí yī gé jí yī ěr shì gā gé dá yī ěr shì zhè liǎng zhī hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì ā shì děng
鄂伦春族阿其格查依尔氏,满语为Acigecalr Hala,该氏族有两个分支,即伊格吉依尔氏、嘎格达伊尔氏这两支,后多冠汉姓为伊氏、阿氏等。
dì qī gè yuān yuán yuán yú měng gǔ zú shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第七个渊源:源于蒙古族,属于汉化改姓为氏。
jù shǐ jí qīng cháo tōng zhì shì zú lüè měng gǔ bā qí xìng jì zǎi
据史籍《清朝通志·氏族略·蒙古八旗姓》记载:
měng gǔ zú bài dōu shì shì jū yè hè jīn jí lín lí shù děng dì
⑴.蒙古族拜都氏,世居叶赫(今吉林梨树)等地。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Baidu Hala。
qīng cháo zhōng yè yǐ hòu guān hàn xìng wèi bái shì yī shì
清朝中叶以后冠汉姓为白氏、伊氏。
měng gǔ zú nà yī shì shì jū hū lún bèi ěr jīn nèi měng gǔ hū lún bèi ěr
⑵.蒙古族纳伊氏,世居呼伦贝尔(今内蒙古呼伦贝尔)。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Nayi Hala。
suǒ guān hàn xìng jí wéi yī shì
所冠汉姓即为伊氏。
měng gǔ zú yī tú mò shì yì chēng yī tú mǎ shì shì jū kē ěr qìn jīn nèi měng gǔ dōng bù tōng liáo dì qū jí lín xī bù yí dài
⑶.蒙古族伊图默氏,亦称伊图玛氏,世居科尔沁(今内蒙古东部通辽地区、吉林西部一带)。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Itumo Hala。
suǒ guān hàn xìng duō wèi yī shì
所冠汉姓多为伊氏。
měng gǔ zú yī lēi men shì shì jū áo hàn jīn nèi měng gǔ chì fēng shì áo hàn qí
⑷.蒙古族伊勒们氏,世居敖汉(今内蒙古赤峰市敖汉旗)。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Ilmen Hala。
suǒ guān hàn xìng jí wéi yī shì
所冠汉姓即为伊氏。
měng gǔ zú yī ěr jiā shì yì chēng yī jiā shì shì jū chá hā ěr jīn hé běi zhāng jiā kǒu yí dài bāo kuò hé běi nèi měng wū lán chá bù méng xī lín guō lè méng yī bù shān xī bù fèn de qū
⑸.蒙古族伊尔佳氏,亦称伊佳氏,世居察哈尔(今河北张家口一带,包括河北、内蒙乌兰察布盟、锡林郭勒盟一部、山西部分地区)。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Irgiya Hala。
qīng cháo zhōng yè yǐ hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì
清朝中叶以后多冠汉姓为伊氏。
měng gǔ zú yuè nuò tè shì yì chēng yuè nuò tuō shì yì rì hū dé shì yán hū dé shì shì jū zā lǔ tè jīn nèi měng gǔ zā lǔ tè qí
⑹.蒙古族岳诺特氏,亦称岳诺托氏、亦日呼德氏、闫忽德氏,世居扎鲁特(今内蒙古扎鲁特旗)。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi
后有满族引为姓氏者,满语为Yonot Hala。
qīng cháo zhōng yè yǐ hòu guān hàn xìng wèi yī shì yán shì mén shì děng
清朝中叶以后冠汉姓为伊氏、阎氏、门氏等。
dì bā gè yuān yuán yuán yú mǎn zú shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第八个渊源:源于满族,属于汉化改姓为氏。
jù shǐ jí qīng cháo tōng zhì shì zú lüè mǎn zhōu bā qí xìng hēi lóng jiāng zhì gǎo mǎn zú de shè huì zǔ zhī děng jì zǎi
据史籍《清朝通志·氏族略·满洲八旗姓》、《黑龙江志稿》、《满族的社会组织》等记载:
mǎn zú chu kù lēi shì
⑴.满族楚库勒氏,
yì chēng chē lēi kù lēi shì zhě kù ěr shì chē kè lǐ shì
亦称车勒库勒氏、褚库尔氏、车克里氏,
yǐ de wèi shì
以地为氏,
mǎn yǔ wèi
满语为Cukule Hala,
shì jū chu kù lēi jīn hēi lóng jiāng hēi hé jiāng běi é luó sī jìng nèi zhě kù ěr cūn
世居楚库勒(今黑龙江黑河江北俄罗斯境内褚库尔村),
hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì chu shì jīn shì
后多冠汉姓为伊氏、楚氏、金氏。
mǎn zú yī bó shì mǎn yǔ wèi hàn yì qián jìn shì jū níng gǔ tǎ jīn hēi lóng jiāng níng ān hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì qián shì děng
⑵.满族伊伯氏,满语为Ibe Hala,汉义“前进”,世居宁古塔(今黑龙江宁安),后多冠汉姓为伊氏、钱氏等。
mǎn zú jiā mù hú jué luó shì yì chēng jiā mù hū shì shí wèi yī ěr gēn jué luó shì jū zhù zài jiā mù hú chéng de zú rén jīn hēi lóng jiāng níng ān yǐ de wèi shì mǎn yǔ wèi
⑶.满族嘉穆湖觉罗氏,亦称嘉穆呼氏,实为伊尔根觉罗氏居住在嘉穆瑚城的族人(今黑龙江宁安),以地为氏,满语为Giyamhugiolo Hala。
qīng cháo zhōng yè yǐ hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì
清朝中叶以后多冠汉姓为伊氏。
mǎn zú yī lǎ shì
⑷.满族伊喇氏,
yì chēng yī lā lǎ shì
亦称伊拉喇氏,
yuán chū jīn guó shí qī nǚ zhēn yí lǎ bù
源出金国时期女真移喇部,
jí liáo guó qì dān zú guó xìng yē lǜ shì bù zú
即辽国契丹族国姓耶律氏部族,
mǎn yǔ wèi
满语为Ilan Hala,
hàn yì sān
汉义“三”,
shì jū sān xìng jīn hēi lóng jiāng yī lán
世居三姓(今黑龙江依兰),
shì mǎn zú zuì gǔ lǎo de xìng shì zhī yī
是满族最古老的姓氏之一,
hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì liú shì wáng shì xiào shì xiāo shì lǐ shì huáng shì bái shì děng
后多冠汉姓为伊氏、刘氏、王氏、肖氏、萧氏、李氏、黄氏、白氏等。
mǎn zú yī mù shì mǎn yǔ wèi shì jū hóng yún bǎo jīn liáo níng shěn yáng xī bù wǔ shí gōng lǐ chù suǒ guān hàn xìng jí wéi yī shì
⑸.满族伊穆氏,满语为Imu Hala,世居红云堡(今辽宁沈阳西部五十公里处),所冠汉姓即为伊氏。
mǎn zú yī sū shì
⑹.满族伊苏氏,
yuán chū jīn guó shí qī nǚ zhēn yí shì bù
源出金国时期女真移室部,
yǐ xìng wèi shì
以姓为氏,
mǎn yǔ wèi
满语为Isu Hala,
hàn yì sù miàn qīng duàn
汉义“素面青缎”,
shì jū sū wǎ yán gōu jīn jí lín shuāng yáng
世居苏瓦蜒沟(今吉林双阳),
shì mǎn zú zuì gǔ lǎo de xìng shì zhī yī
是满族最古老的姓氏之一,
hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì sū shì děng
后多冠汉姓为伊氏、苏氏等。
mǎn zú yī ěr hā shì mǎn yǔ wèi hàn yì cǎi sè chóu duàn tiáo zhè shì mǎn zú de tuō pǔ xìng shì zhī yī jīn běi jīng shì yǒu cǐ xìng hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì ěr shì děng
⑺.满族伊尔哈氏,满语为Irha Hala,汉义“彩色绸缎条”,这是满族的脱谱姓氏之一,今北京市有此姓,后多冠汉姓为伊氏、尔氏等。
mǎn zú yī kù lǔ shì mǎn yǔ wèi shì jū nuò luō jīn hēi lóng jiāng ráo hé qīng cháo zhōng yè yǐ hòu suǒ guān hàn xìng wèi yī shì
⑻.满族伊库鲁氏,满语为Ikulu Hala,世居诺罗(今黑龙江饶河),清朝中叶以后所冠汉姓为伊氏。
mǎn zú yī mù tú shì mǎn yǔ wèi shì jū de dài kǎo hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì
⑼.满族伊穆图氏,满语为Imutu Hala,世居地待考,后多冠汉姓为伊氏。
mǎn zú yī kè de lǐ shì mǎn yǔ wèi jù shǐ jí jì zǎi mǎn zú xìng shì shì jū hēi lóng jiāng liú yù shǔ yú ní mǎ chá nǚ zhēn hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì
⑽.满族伊克得里氏,满语为Ikderi Hala,据史籍记载,满族姓氏,世居黑龙江流域,属于尼马察女真,后多冠汉姓为伊氏。
mǎn zú yuè chá shì yì chēng yī chá shì rào chán shì mǎn yǔ wèi hàn yì yǎng shì jū hú shén tǎ jīn nèi měng gǔ xī lín guō lè méng nán bù hòu duō guān hàn xìng wèi yī shì yuè shì děng
⑾.满族岳察氏,亦称伊察氏、绕缠氏,满语为Yoca Hala,汉义“痒”,世居胡什塔(今内蒙古锡林郭勒盟南部),后多冠汉姓为伊氏、岳氏等。
mǎn zú yī má sī shì mǎn yǔ wèi hàn yì yú wèi fēi cháng gǔ lǎo de mǎn zhōu bù zú rén shù hěn shǎo yǒu sì gè fēn zhī qīng cháo wǎn qī duō guān hàn xìng wèi yī shì yú shì děng
⑿.满族伊麻斯氏,满语为Imaci Hala,汉义“鱼”,为非常古老的满洲部族,人数很少,有四个分支,清朝晚期多冠汉姓为伊氏、于氏等。
dì jiǔ gè yuān yuán yuán yú xī bó zú shǔ yú hàn huà gǎi xìng wèi shì
第九个渊源:源于锡伯族,属于汉化改姓为氏。
jù shǐ jí hēi lóng jiāng zhì gǎo jì zǎi
据史籍《黑龙江志稿》记载:
xī bó zú yī lā li shì
锡伯族伊拉哩氏,
yì chēng yī lǐ shì yī lā lǐ shì yī lǎ lì shì
亦称伊里氏、伊拉礼氏、伊喇立氏,
shì jū wū lǎ jīn jí lín yǒng jí yè hè jīn jí lín lí shù fěi yōu chéng jīn jí lín hún chūn sān jiā zi xiāng gāo lí chéng cūn yī hǎn ā lín chéng jīn jí lín shì dōng běi shí wǔ gōng lǐ chù sōng huā jiāng liú yù děng dì
世居乌喇(今吉林永吉)、叶赫(今吉林梨树)、蜚优城(今吉林珲春三家子乡高丽城村)、伊罕阿林城(今吉林市东北十五公里处)、松花江流域等地。
hòu yǒu mǎn zú yǐn wèi xìng shì zhě mǎn yǔ wèi hàn yì kāi
后有满族引为姓氏者,满语为Ilari Hala,汉义“开”。
qīng cháo zhōng yè yǐ hòu xī bó zú mǎn zú yī lā li shì duō guān hàn xìng wèi yī shì hé shì zhào shì ní shì pān shì sū shì xǔ shì yuè shì yǔ shì zhǎng shì bǎi shì fán shì hǎo shì jìn shì lǐ shì děng
清朝中叶以后,锡伯族、满族伊拉哩氏多冠汉姓为伊氏、何氏、赵氏、尼氏、潘氏、苏氏、许氏、岳氏、禹氏、仉氏、柏氏、樊氏、郝氏、靳氏、李氏等。
jiā zú míng rén
家族名人
yī yǐn
伊尹
shāng cháo dà chén yī xìng shǐ zǔ fǔ zuǒ shāng tāng zuǒ shāng miè xià zōng lǐ guó shì lián bǎo tāng wài bǐng zhōng rén sān cháo zuǒ sì dài wǔ wáng shì shàng gǔ yǒu míng de xián xiàng
商朝大臣、伊姓始祖,辅佐商汤,佐商灭夏,综理国事,连保汤、外丙、中壬三朝,佐四代五王,是上古有名的贤相。
yī zhì shāng tāng tài wù míng xiāng yī yǐn zhī zǐ
伊陟:商汤太戊名相,伊尹之子。
tài wù cóng qí yán ér xiū qí dé
太戊从其言而修其德。
yī héng míng dài shàng bǎo shǎo qīng hào xiàn rén
伊恒:明代尚宝少卿,昊县人。
wéi rén qiān gōng shí chēng wèi zhǎng zhě
为人谦恭,时称为长者。
yī pén shēng hòu wèi tǒng jūn xiāo yǒng yǒu dǎn lüè chū wèi tǒng jūn lèi lì zhàn gōng suì wèi míng jiàng cì jué píng chéng zi guān zhì xī dào dū du
伊盆生:后魏统军,骁勇有胆略,初为统军,累立战功,遂为名将, 赐爵平城子,官至西道都督。
yī bǐng shòu qīng dài shū fǎ jiā qián lóng jìn shì zì zǔ shì hào mò qīng fú jiàn níng huá rén
伊秉绶:清代书法家、乾隆进士,字组似,号默卿,福建宁华人。
guān zhì yáng zhōu zhī fǔ
官至扬州知府。
hé shào jī xiě shī chēng sòng qí shū fǎ shuō zhàng rén bā fēn chū èr zhuàn shǐ mò rú qī chǔ rú tǒng
何绍基写诗称颂其书法说:"丈人八分出二篆,使墨如漆楮如筒。
xíng cǎo yě wú táng hòu fǎ xuán yá liū yǔ rú huāng xiǎn
行草也无唐后法,悬崖溜雨如荒藓。
yǒu liú chūn cǎo táng shī jí
"有《留春草堂诗集 》。
qīng dài yǒng chāng zhī fǔ jiā qìng jìn shì sòng xiāng zèng yī bǐng shòu lián wèi péng huà sì míng guī bì luò
清代永昌知府、嘉庆进士宋湘赠伊秉绶联为:鹏化四溟归碧落;
hè qī sān dǎo jiē qīng xiá
鹤栖三岛接青霞。
yī zhì
伊陟
shāng dì tài wù shí wéi xiāng
商帝太戊时为相。
yī yǐn zi
伊尹子。
yǔ chén hù wū xián gòng fǔ tài wù zhì guó
与臣扈、巫咸共辅太戊治国。
xiāng chuán háo jīn shān dōng cáo xiàn dōng nán yǒu xiáng sāng gǔ gòng shēng yú cháo yī xī dà gǒng
相传毫(今山东曹县东南)有祥桑、谷共生于朝,一夕大拱。
tài wù jù yī zhì yuē yāo bù shèng dé dì zhī zhèng qǐ yǒu quē yú
太戊惧,伊陟曰:“妖不胜德,帝之政岂有阙欤。
tài wù cóng qí yán ér xiū dé xiáng sāng kū sǐ
”太戊从其言而修德,祥桑枯死。
shì shí zhū hóu guī yīn
是时,诸侯归殷。
yī jí
伊籍
sān guó shǔ hàn chén
三国蜀汉臣。
zì jī bó jīng zhōu nán yáng rén
字机伯,荆州南阳人。
nián shào shí biàn yī fù yú tóng xiāng liú biǎo
年少时便依附于同乡刘表。
liú bèi luò nàn dào jīng zhōu shí yī jí shí cháng bài fǎng tuō qǐng liú bèi zhào gù
刘备落难到荆州时,伊籍时常拜访,托请刘备照顾。
liú biǎo bìng sǐ yī jí zhuǎn tóu liú bèi yì qǐ dù jiāng nán xià
刘表病死,伊籍转投刘备,一起渡江南下。
hòu suí liú bèi rù shǔ liú bèi dìng yì zhōu yī jí rèn zuǒ jiāng jūn cóng shì zhōng láng qí dài yù cì yú jiǎn yōng sūn qián děng
后随刘备入蜀,刘备定益州,伊籍任左将军从事中郎,其待遇次于简雍、孙干等。
hòu shēng rèn wèi zhāo wén jiāng jūn bìng yǔ zhū gě liàng fǎ zhèng liú ba li yán gòng tóng biān zhì shǔ kē
后升任为昭文将军,并与诸葛亮、法正、刘巴、李严共同编制《蜀科》。
yī fù
伊馥
běi cháo běi wèi jiàng lǐng
(?-453),北朝北魏将领。
dài jīn shān xī dài xiàn rén
代(今山西代县)人。
shǎo yǒng jiàn zǒu jí bēn mǎ shàn chí shè lì néng yè niú
少勇健,走及奔马,善驰射,力能曳牛。
shén jiā chū zhuó wèi shì láng
神麚初,擢为侍郎。
tài wǔ tǎo liáng zhōu bó cān yù jué cè cóng zhēng zhì gū cáng
太武讨凉州,馛参与决策,从征至姑藏。
yǐ gōng bài mì shū jiān cì jué hé nán gōng
以功拜秘书监,赐爵河南公。
hòu guān zhì píng shàng shū shì zú
后官至平尚书事卒。
yī pén shēng
伊盆生
běi wèi jiàng lǐng
北魏将领。
bó sūn
馛孙。
chū wèi tǒng jūn lèi yǒu zhàn gōng
初为统军,累有战功。
míng dì shí lì luò zhōu cì shǐ xī dào bié jiāng xíng qí zhōu cì shǐ
明帝时,历洛州刺史、西道别将、行岐州刺史。
wéi dāng shí míng jiāng
为当时名将。
rèn xī dào dū du zhàn sǐ
任西道都督,战死。
yī shèn
伊慎
táng jiàng lǐng
(?-811),唐将领。
zì guǎ huǐ yǎn zhōu jīn shān dōng zī yáng rén
字寡悔,兖州(今山东滋阳)人。
yǐ shàn shè bǔ zhé chōng dū wèi sì wèi dà jiàng fēng nán chōng jùn wáng
以善射补折冲都尉,嗣为大将,封南充郡王。
zhēn yuán mò guān zhì fèng yì jié dù bài jiǎn jiào yòu pú yè jiān yòu wèi shàng jiàng jūn
贞元末官至奉义节度,拜检校右仆射,兼右卫上将军。
shì yuē zhuàng miào
谥曰壮缪。
yǐ wǔ yì tōng wén lǐ yàn xí jiè lì shī xīn zì dé
以武毅通文理,砚席楷隶,师心自得。
yī guǎng
伊广
táng chén
唐臣。
zhōng hé nián jiān wèi xīn zhōu cì shǐ yǐ tiān xià dà luàn nǎi guī xīn li kè yòng
中和年间为忻州刺史,以天下大乱,乃归心李克用。
céng rèn fén zhōu cì shǐ
曾任汾州刺史。
cháng cān yǔ móu huà jūn lüè jiāo jiē zhū fān hào wèi chèn zhí
常参与谋划军略,交接诸藩,号为称职。
lèi qiān zhì jiǎn jiào sī tú
累迁至检校司徒。
qián níng nián jiān cóng zhēng liú rén gōng zhèn wáng yú chéng ān zhài
干宁年间从征刘仁恭,阵亡于成安寨。
yī sāng ā
伊桑阿
qīng chén
(1638-1703),清臣。
yī ěr gēn jué luó shì mǎn zhōu zhèng huáng qí rén
伊尔根觉罗氏,满洲正黄旗人。
shùn zhì jìn shì shòu lǐ bù zhǔ shì lèi zhuó nèi gé xué shì
顺治进士,授礼部主事,累擢内阁学士。
kāng xī shí sì nián qiān lǐ bù shì láng zhuó gōng bù shàng shū hù bù shàng shū
康熙十四年(1675),迁礼部侍郎,擢工部尚书、户部尚书。
shí sān fān pàn luàn yīn wú sān guì jù hú nán mìng tā xiān hòu fù jiāng nán hé chá líng dū zhì zhàn jiàn wèi píng pàn zuò zhǔn bèi
时三藩叛乱,因吴三桂踞湖南,命他先后赴江南和茶陵督治战舰,为平叛作准备。
hòu é luó sī fàn biān yòu fèng wǎng níng gǔ tǎ zào chuán
后俄罗斯犯边,又奉往宁古塔造船。
lì bīng lǐ èr bù shàng shū
历兵、礼二部尚书。
èr shí qī nián bài wén huá diàn dà xué shì jiān lì bù shàng shū
二十七年,拜文华殿大学士兼吏部尚书。
chōng sān cháo guó shǐ zǒng cái píng dìng shuò mò fāng lüè zǒng cái
充三朝国史总裁,《平定朔漠方略》总裁。
huáng hé jué yòu fèng lìng kān shì hé gōng
黄河决,又奉令勘视河工。
yīn huái yáng shuǐ zāi shū qǐng juān miǎn cì nián tián fù
因淮扬水灾,疏请蠲免次年田赋。
rù gé shí wǔ
入阁十五。
kāng xī sì shí èr nián zú
康熙四十二年卒。
shì wén duān
谥文端。
yī bǐng shòu
伊秉绶
qīng shū fǎ jiā
(1751-1815),清书法家。
zì zǔ shì mò qīng hào mò ān
字组似、墨卿,号默庵。
fú jiàn níng huà rén
福建宁化人。
céng rèn xíng bù zhǔ shì qiān yuán wài láng huì zhōu zhī fǔ yáng zhōu zhī fǔ
曾任刑部主事、迁员外郎、惠州知府、扬州知府。
gōng shī wén shàn shū fǎ cháng yú lì jiè xíng cǎo lì shū chū xué guì fù hòu zhuān zōng hàn lì bìng róng zhuàn shū bǐ yì yú lì shū qí shū jiān jià bó dà bǐ fǎ zhì piáo hún hòu qì shì xióng qiáng
工诗文,善书法,长于隶、楷、行、草,隶书初学桂馥,后专宗汉隶,并融篆书笔意于隶书,其书间架博大,笔法质朴浑厚,气势雄强。
xíng cǎo shū qǔ fǎ wáng xī zhī li dōng yáng yán zhēn qīng bǐ zhì níng liàn yǒu lì
行草书取法王羲之、李东阳、颜真卿,笔致凝炼有力。
zhe liú chūn cǎo táng jí
著《留春草堂集》。
qiān xǐ fēn bù
迁徙分布
yī xìng qǐ yuán yú hé nán yī shuǐ liú yù zǎo qī zài zhōng yuán dì qū huó dòng hàn táng shí zài jīn shān dōng shān xī jūn yǒu yī shì zōng jì yǐ chén liú jùn jīn hé nán kāi fēng wèi jùn wàng
伊姓起源于河南伊水流域,早期在中原地区活动,汉唐时在今山东、山西均有伊氏踪迹,以陈留郡(今河南开封)为郡望。
sòng dài yǐ lái zài jīn shān dōng hé běi tiān jīn běi jīng jiāng sū fú jiàn guǎng dōng yún nán jí dōng běi dì qū jūn yǒu yī shì fēn bù
宋代以来,在今山东、河北、天津、北京、江苏、福建、广东、云南及东北地区均有伊氏分布。
rú jīn yī xìng suī rán rén kǒu bù duō dàn fēn bù jí guǎng yóu yǐ hé běi wèi duō
如今伊姓虽然人口不多,但分布极广,尤以河北为多。
mù qián yī xìng rén kǒu méi yǒu jìn rù quán guó qián sān bǎi wèi
目前伊姓人口没有进入全国前三百位。