lì shǐ lái yuán
历史来源
xì zì jiāng xìng
1、系自姜姓。
jù yuán hé xìng zuǎn jí wàn xìng tǒng pǔ děng suǒ zài zhōu tài shī shàng fǔ zhī hòu hòu shì zǐ sūn yǐ qí zì míng wéi shì
据《元和姓纂》及《万姓统谱》等所载,周太师尚父之后,后世子孙以其字名为氏。
yuán yú qín dài yǐ guān zhí wèi shì
2、源于秦代,以官职为氏。
shǐ huáng yī tǒng tiān xià hòu shè yǒu shàng yī shàng shí shàng guān shàng xí shàng mù shàng shū liù gè dài shàng zhī guān zhí shàng yǒu guǎn lǐ fù zé sī zhǎng zhī yì hòu shì zǐ sūn yǒu yǐ qí zǔ xiān guān zhí mìng shì zhě
始皇一统天下后,设有尚衣、尚食、尚冠、尚席、尚沐、尚书六个带尚之官职(尚有管理、负责、司掌之意),后世子孙有以其祖先官职命氏者。
xì zì sì xìng
3、系自姒姓。
xià bù luò chéng yuán shàng hēi hòu shì yǒu yǐ qí míng zì zhōng de shàng wèi xìng
夏部落成员尚黑,后世有以其名字中的尚为姓。
chū zì tā zú gǎi xìng
4、出自他族改姓。
jù xìng shì kǎo lüè suǒ zài táng shí shàng shū yòu pú yè féng yì jùn wáng shàng kě gū wèi dōng bù xiān bēi yǔ wén zhī bié zhǒng
据《姓氏考略》所载,唐时尚书右仆射、冯翊郡王尚可孤,为东部鲜卑宇文之别种;
jù táng shū suǒ zài táng shí tǔ bō yǒu shàng xìng jí xuān zōng shí jiàng táng de qiú zhǎng shàng yán xīn yī zú
据《唐书》所载,唐时吐蕃有尚姓,即宣宗时降唐的酋长尚延心一族;
qīng mǎn zhōu rén xìng shì jū shěn yáng
清满洲人姓,世居沈阳;
jǐng pō zú mù rǎn shì hàn xìng wèi shàng
景颇族木染氏汉姓为尚;
jīn mǎn měng gǔ bǎo ān dōng xiāng tǔ jiā cháo xiǎn děng mín zú jūn yǒu cǐ xìng
今满、蒙古、保安、东乡、土家、朝鲜等民族均有此姓。
jiā zú míng rén
家族名人
shàng kě gū táng dài dōng bù xiān bēi zú rén yǔ wén zhī bié zhǒng shì jū sōng mò jiān
尚可孤:唐代东部鲜卑族人,宇文之别种,世居松、漠间。
chū shì ān lù shān hòu fù shǐ sī míng
初事安禄山,后附史思明。
sù zōng shí jiàng táng fēng wèi shén cè dà jiàng
肃宗时降唐,封为神策大将。
píng pàn yǒu gōng lèi guān zhì jiǎn jiào shàng shū yòu pú yè fēng féng yì jūn wáng
平叛有攻,累官至检校尚书右仆射,封冯翊君王。
shàng jūn zhǎng táng mò wáng xiān zhī qǐ yì jūn jiāng lǐng
尚君长:唐末王仙芝起义军将领。
gōng yuán bā qī sì nián yǔ wáng xiān zhī tóng qǐ yú cháng yuán bìng suí wáng xiān zhī zhuǎn zhàn yú shān dōng hé nán yí dài
公元八七四年与王仙芝同起于长垣,并随王仙芝转战于山东、河南一带。
hòu bèi wáng xiān zhī pài qù tóng yáng fù guāng qià tán tóu xiáng zhī shì zhōng tú bèi táng jiāng qín huò bù jiǔ bèi shā
后被王仙芝派去同杨复光洽谈投降之事,中途被唐将擒获,不久被杀。
shàng ràng táng mò huáng cháo qǐ yì jūn jiāng lǐng
尚让:唐末黄巢起义军将领。
shàng dá shǎn xī tóng zhōu jīn dà lì rén míng dài guān lì
尚达:陕西同州(今大荔)人,明代官吏。
hóng zhì chū yǐ gòng shì rèn yuè yáng lìng xiàn yǒu jiàn shuǐ wéi huàn shàng dá mìng lìng kāi qú guàn tián shí féng tiān hàn kě wèi liǎng de qí biàn
弘治初,以贡士任岳阳令,县有涧水为患,尚达命令开渠灌田,时逢天旱,可谓两得其便。
shàng héng tóng zhōu rén míng dài guān lì
尚衡:同州人,明代官吏。
hóng zhì nián jiān jìn shì lèi guān gōng kē jǐ shì zhōng céng shàng shū jiàn yì tíng zhǐ jiàn zào fó tǎ hòu zú yú hàn yáng tài shǒu rèn shàng
弘治年间进士,累官工科给事中,曾上疏谏议,停止建造佛塔,后卒于汉阳太守任上。
shàng kě xǐ liáo dōng jīn liáo níng liáo yáng rén qīng chū fān wáng
尚可喜:辽东(今辽宁辽阳)人,清初藩王。
yuán wèi míng guǎng lù dǎo fù jiāng jiàng hòu jīn hòu shòu fēng zhì shùn wáng lì hàn jūn xiāng lán qí
原为明广鹿岛副将,降后金后,受封智顺王,隶汉军镶蓝旗。
shùn zhì liù nián gǎi fēng píng nán wáng shuài jūn zhēng tǎo nán míng zhèng quán
顺治六年改封平南王,率军征讨南明政权。
hòu gào lǎo fǎn xiāng yīn qí zi shàng zhī xìn xiǎng yīng wú sān guì pàn luàn tā shòu jīng xià ér sǐ
后告老返乡,因其子尚之信响应吴三桂叛乱,他受惊吓而死。
shàng zhī xìn shàng kě xǐ zhī zǐ
尚之信:尚可喜之子。
qí fù qǐ guī hòu yīn wèi néng xí jué suì qǐ bīng xiǎng yìng wú sān guì pàn luàn bèi rèn wèi zhāo tǎo dà jiàng hòu jìn hào fǔ dé qīn wáng
其父乞归后,因未能袭爵,遂起兵响应吴三桂叛乱,被任为招讨大将,后进号辅德亲王。
bù jiǔ fǎn zhèng xí píng nán qīn wáng zhī jué cóng tǎo pàn jūn
不久反正,袭平南亲王之爵,从讨叛军。
shèng lì hòu bèi qīng tíng suǒ dǎi cì sǐ
胜利后,被清廷所逮,赐死。
shàng yǔ shān yīn jīn zhè jiāng shào xīng rén qīng dài huà jiā
尚雨:山阴(今浙江绍兴)人,清代画家。
shàn shān shuǐ zá huà sōng shí shī guō xī mò zhú xiāo sǎ kě ài
善山水、杂画,松石师郭熙,墨竹潇洒可爱。
shàng qí hēng liáo níng hǎi chéng rén qīng dài dà chén xué zhě
尚其亨:辽宁海城人,清代大臣、学者。
lì hàn jūn qí guāng xù shí bā nián jìn shì guān zhì fú jiàn bù zhèng shǐ
隶汉军旗,光绪十八年进士,官至福建布政使。
jīng shǐ cí zhāng yǐ wài yīn yáng yī xiāng huì huà jīn shí jūn néng kuī qí shēn ào
经史词章以外,阴阳医相、绘画金石,均能窥其深奥。
shàng xiǎo yún hé běi nán gōng rén zhù míng jīng jù biǎo yǎn yì shù jiā sì dà míng dàn zhī yī
尚小云:河北南宫人,著名京剧表演艺术家、四大名旦之一。
tā shàn yǎn yì gāo dǎn dà háo fàng huò dá de gǔ dài fù nǚ hé shǎo shù mín zú fù nǚ
他擅演艺高胆大、豪放豁达的古代妇女和少数民族妇女。
jiě fàng hòu lì rèn shǎn xī shěng jīng jù yuàn yuàn cháng zhōng guó xì jù jiā xié huì lǐ shì děng zhí yī jiǔ qī liù nián bìng shì zhōng nián qī shí liù suì
解放后,历任陕西省京剧院院长,中国戏剧家协会理事等职,一九七六年病逝,终年七十六岁。
shàng yuè hé nán luó shān rén zhù míng lì shǐ xué jiā
尚钺:河南罗山人,著名历史学家。
yī jiǔ èr qī nián rù dǎng běn zhe lì shǐ wéi zhèng zhì fú wu de yuán zé biān xiě le zhōng guó lì shǐ gāng yào děng duō bù zhù zuò
一九二七年入党,本着历史为政治服务的原则,编写了《中国历史纲要》等多部著作。
qiān xǐ fēn bù
迁徙分布
jīng zhào jùn zhì suǒ zài cháng ān jīn shǎn xī xī ān
1、京兆郡,治所在长安(今陕西西安);
jí jùn zhì suǒ zài jí xiàn jīn shǔ hé nán
2、汲郡,治所在汲县(今属河南);
qīng hé jùn zhì suǒ zài qīng yáng jīn hé běi qīng hé
3、清河郡,治所在清阳(今河北清河);
shàng dǎng jùn qín zhì suǒ zài hú guān jīn shān xī cháng zhì běi xī hàn yí zhì zhǎng zǐ jīn shān xī zhǎng zǐ xi
4、上党郡,秦治所在壶关(今山西长治北),西汉移治长子(今山西长子西)。