lì shǐ lái yuán
历史来源
yǐ rén míng wèi xìng
1、以人名为姓。
shāng dài yǒu yī dài fū guān yīn shòu fēng yú qú shàng jīn sì chuān shěng chéng dū shì shuāng liú xiàn dōng qú shàng chéng ér dé míng qú fù
商代有一大夫官,因受封于瞿上(今四川省成都市双流县东瞿上城),而得名瞿父。
qí zǐ sūn hòu dài suì yǐ zǔ shàng míng zì wèi xìng xíng chéng jù xìng
其子孙后代遂以祖上名字为姓,形成瞿姓。
yǐ dì míng wèi shì
2、以地名为氏。
jù xuān hé bó gǔ tú jì zǎi shāng dài qīng tóng qì mǐn zhōng yǒu qú fù dǐng
据《宣和博古图》记载,商代青铜器皿中有瞿父鼎。
qú fù shì yǐ fēng dì míng ér mìng xìng jù de
瞿父,是以封地名而命姓瞿的。
yǐ dì míng mìng xìng de hái yǒu chūn qiū shí kǒng zǐ de dì zǐ shāng jù zì zi mù gēn suí kǒng zǐ xué xí yì jīng
3、以地名命姓的还有春秋时孔子的弟子商瞿,字子木,跟随孔子学习《易经》。
shāng jù shì lǔ guó rén yīn shēng yú sì chuān shuāng liú xiàn jū yú qú shàng gù míng shāng jù qí jiù jū chēng wéi shāng jù lǐ hòu lái zài zhè lǐ jū zhù de rén fēn bié yǐ dì míng qǔ shāng xìng hé jù xìng
商瞿是鲁国人,因生于四川双流县,居于瞿上,故名商瞿,其旧居称为商瞿里,后来在这里居住的人,分别以地名取商姓和瞿姓。
jù xìng shǐ zǔ qú fù dǐng
瞿姓始祖:瞿父鼎。
gēn jù xìng shì kǎo lüè de jì zǎi shāng dài yí liú xià lái de qīng tóng qì zhōng yǒu yī jiàn qú fù dǐng jiàn yú bó gǔ tú qú fù shì jù xìng de zǔ zōng jù xìng dōu shì yǐ dì míng wèi xìng shì de
根据《姓氏考略》的记载,商代遗留下来的青铜器中,有一件瞿父鼎,见于《博古图》,瞿父是瞿姓的祖宗,瞿姓都是以地名为姓氏的。
lìng wài gēn jù tōng zhì shì zú lüè shì de jì zǎi jù shì shì jìn dōng hǎi wáng yuè cān jūn jù zhuāng de hòu dài shì bó líng rén
另外,根据《通志·氏族略》是的记载,瞿氏是晋东海王越参军瞿庄的后代,是博陵人。
yòu yǒu wáng sēng rú pǔ shuō hé dōng de péi táo de ér zi qǔ le cāng wú jù bǎo de nǚ ér
又有王僧儒谱说,河东的裴桃的儿子娶了苍梧瞿宝的女儿。
hái yǒu gēn jù fēng sú tōng de jì zǎi hàn dài yǒu hé nán tài shǒu jù mào liáng yǒu zhèn běi jiāng jūn jù yán ér táng shí yǒu jiàng zhōu cì shǐ jù zhěn wàng zú jūn chū zì gāo píng sōng yáng
”还有,根据《风俗通》的记载,汉代有河南太守瞿茂,梁有镇北将军瞿延,而唐时有绛州刺史瞿稹,望族均出自高平,松阳。
píng jiāng fǔ yǔ wēn zhōu píng yáng yì yǒu jù shì
平江府与温州平阳亦有瞿氏。
wàng zú jū sōng yáng jùn jí xiàn zài de zhè jiāng shěng sōng yáng xiàn xī bù
望族居松阳郡,即现在的浙江省松阳县西部。
jù shì hòu rén zūn qú fù dǐng wèi jù xìng de shǐ zǔ
瞿氏后人尊瞿父鼎为瞿姓的始祖。
jiā zú míng rén
家族名人
jù yòu zì zōng jí hào cún zhāi qián táng jīn zhè jiāng shěng háng zhōu rén míng chū zhù míng wén xué jiā
瞿佑:字宗吉(1334—1427),号存斋,钱塘(今浙江省杭州)人,明初著名文学家。
shǎo shí jí yǒu shī míng tā de shī qǐ yàn róu mí dàn zhōng shēng huái cái bū yù jǐn zài hóng wǔ nián jiān rèn jiào yù xùn dǎo zhǎng shǐ zhī lèi xiǎo guān
少时即有诗名,他的诗绮艳柔靡,但终生怀才不遇,仅在洪武年间任教谕、训导、长史之类小官。
yǒng lè nián jiān yīn xiě shī méng huò bèi biǎn zhé shí nián
永乐年间因写诗蒙祸,被贬谪十年。
zhe yǒu xiāng tái jí yǒng wù shī cún zhāi yí gǎo děng duō zhǒng hái zhe yǒu xiǎo shuō jí jiǎn dēng xīn huà děng zhù zuò
著有《香台集》、《咏物诗》、《存斋遗稿》等20多种,还著有小说集《剪灯新话》等著作。
jù jùn míng sū zhōu fǔ cháng shú rén zì shì yòng hào xué gǔ
瞿俊:明苏州府常熟人,字世用,号学古。
chéng huà wǔ nián jìn shì yóu yù shǐ qiān guǎng dōng àn chá fù shǐ
成化五年进士,由御史迁广东按察副使。
xìng lián jiè rén bù néng gàn yǐ sī
性廉介,人不能干以私。
yǐ bìng zhì shì guī bù qǔ lǐng nán yī wù
以病致仕归,不取岭南一物。
gōng shū huà lán zhú háng bǐ shòu jìng shū fǎ èr wáng
工书画,兰竹行笔瘦劲,书法二王。
shàn wèi shī
善为诗。
yǔ yú mín wèi lín shí shí xí dì yǔ yǐn jiǔ hān yín shī zuò huà fēn zèng zhī quán běi jīng shí jiān fù shì yǐ jīn bó qǐng qiú mò néng de
与渔民为邻,时时席地与饮,酒酣吟诗作画,分赠之,权北京时间富室以金帛请求莫能得。
nián liù shí bā zú
年六十八卒。
yǒu liú yú táng jí xué gǔ zhāi jí
有《留余堂集》、《学古斋集》。
jù yōng qīng jiāng sū cháng shú rén zì zi yōng
瞿镛:清江苏常熟人,字子雍。
jù shào jī zi
瞿绍基子。
suì gòng shēng
岁贡生。
jù shì yǐ cáng shū zhù míng cáng shū zhī jīng yǔ shān dōng yáng yǐ zēng hǎi yuán gé yǒu nán qú běi yáng zhī chēng
瞿氏以藏书著名,藏书之精,与山东杨以增海源阁有“南瞿北杨”之称。
yōng bǐng chéng fù zhì dǔ zhì cáng shū bù wéi míng lì suǒ dòng
镛秉承父志,笃志藏书,不为名利所动。
chuán shuō guāng xù dì yù de qí yī zhēn mì běn shǎng yǐ sān pǐn jīng guān bìng gěi yín sān shí wàn liǎng jìng bù fèng zhào
传说光绪帝欲得其一珍秘本,赏以三品京官,并给银三十万两,竟不奉诏。
yǒu tiě qín tóng jiàn lóu cáng shū mù lù xù hǎi yú wén yuàn shī yuàn gǎo xù jīn shí cuì biān gǎo jí gǔ yìn pǔ tiě qín tóng jiàn lóu cí gǎo
有《铁琴铜剑楼藏书目录》、《续海虞文苑诗苑稿》、《续金石萃编稿》、《集古印谱》、《铁琴铜剑楼词稿》。
jù jiǔ sī míng dài lǐ xué jiā zì ruì fu huáng méi rén
瞿九思:明代理学家,字睿夫,黄梅人。
fù shèng jiā jìng sān shí èr nián jìn shì
父晟,嘉靖三十二年进士。
lì guān guǎng píng zhī fǔ
历官广平知府。
záo zhǎng qú sān bǎi lǐ yǐn shuǐ wèi sì zhá de tián shù shí wàn mǔ
凿长渠三百里,引水为四闸,得田数十万亩。
zú yú guān
卒于官。
jiǔ sī shí suì cóng fù huàn jí ān shì luō hóng xiān
九思十岁从父宦吉安,事罗洪先。
shí wǔ zuò dìng zhì lùn
十五作《定志论》。
hòu cóng tóng jùn gěng dìng xiàng yóu xué yì jìn
后从同郡耿定向游,学益进。
jǔ wàn lì yuán nián xiāng shì
举万历元年乡试。
jū èr nián xiàn lìng zhāng wéi hàn wéi zhì kē pài mín jù ōu zhī wéi hàn zuò jiǔ sī chàng luàn
居二年,县令张维翰违制苛派,民聚殴之,维翰坐九思倡乱。
xún àn yù shǐ xiàng chéng hé wéi hàn jī biàn
巡按御史向程劾维翰激变。
lì bù shàng shū zhāng hàn yán yù shǐ yì fēi shì jiǔ sī suì zhǎng liú sāi xià
吏部尚书张瀚言御史议非是,九思遂长流塞下。
zi jiǎ nián shí sān wéi shū shù qiān yán lì dǐ gōng qīng sòng fù yuān
子甲,年十三,为书数千言,历抵公卿,讼父冤。
jiǎ dì hǎn yì fú què shàng shū qiú yòu
甲弟罕,亦伏阙上书求宥。
tú lóng zuò sòng jù shēng shū biàn gào zhōng wài féng mèng zhēn yì bái yú chu zhōng dāng shì ér zhāng jū zhèng gù cái jiǔ sī nǎi huò shì guī
屠隆作《讼瞿生书》,遍告中外,冯梦祯亦白于楚中当事,而张居正故才九思,乃获释归。
sān shí qī nián yǐ fǔ àn shū jiàn shòu hàn lín dài zhào lì cí bù shòu
三十七年,以抚按疏荐,授翰林待诏,力辞不受。
zhào yǒu sī suì gěi mǐ liù shí shí zhōng qí shēn
诏有司岁给米六十石,终其身。
nǎi zhuàn yuè zhāng jí wàn lì wǔ gōng lù qiǎn hǎn yì què shàng zhī
乃撰《乐章》及《万历武功录》,遣罕诣阙上之。
zú nián qī shí yī
卒年七十一。
jiǔ sī xué jí ào bó qí wén zhāng bù yǎ xún rán yī shí shì gǔ dǔ zhì zhī shì yì xiān qí chóu
九思学极奥博,其文章不雅驯,然一时嗜古笃志之士亦鲜其俦。
jiǎ zì shì zhī nián shí jiǔ jǔ yú xiāng zǎo zú
甲,字释之,年十九举于乡,早卒。
hǎn zì yuē yǒu qī suì néng wén
罕,字曰有,七岁能文。
bái fù yuān shí wǎng fǎn tú bù bù bì hán něi tiān xià chēng shuāng xiào
白父冤时,往返徒步,不避寒馁,天下称双孝。
chóng zhēn shí bì jǔ zhī zhōu
崇祯时,辟举知州。
jù jǐng chún míng dài guān yuán
瞿景淳:明代官员。
zì shī dào hào kūn hú shì hào wén yì
字师道(1507-1569),号昆湖,谥号文懿。
cháng shú wǔ qú rén
常熟五渠人。
míng jiā jìng èr shí sān nián nián yǐ yī jiǎ èr míng bǎng yǎn shòu hàn lín yuàn biān xiū
明嘉靖二十三年(1544年)以一甲二名(榜眼),授翰林院编修。
qīng lián gāng zhí bù wèi quán guì
清廉刚直,不畏权贵。
céng fèng chì wǎng fèng yáng fēng zhèng wáng zi zhū zài
曾奉敕往凤阳封郑王子朱载?
wèi shì zǐ shè guó shì jù shòu zhòng lǐ
为世子摄国事,拒受重礼。
wō kòu qīn jiāng nán fǎn jīng miàn zhì dà xué shì yán sōng jiē fā zǒng dū hú zōng xiàn zuò yōng zhòng bīng yù dí bù lì
倭寇侵江南,返京面质大学士严嵩,揭发总督胡宗宪坐拥重兵御敌不力。
lì guān tài cháng sì qīng nán jīng guó zǐ jiàn jì jiǔ lì bù yòu shì láng
历官太常寺卿、南京国子监祭酒、吏部右侍郎。
lóng qìng yuán nián nián bèi zhào wèi lǐ bù zuǒ shì láng jiān hàn lín yuàn xué shì zǒng xiào yǒng lè dà diǎn xiū jiā jìng shí lù suǒ zhe shí jīng dà xué zhì yí de hòu shì de tuī chóng
隆庆元年(1567年)被召为礼部左侍郎兼翰林院学士,总校《永乐大典》,修《嘉靖实录》,所著《石经大学质疑》,得后世的推崇。
hòu yǐ jí guī zú zèng lǐ bù shàng shū
后以疾归,卒赠礼部尚书。
jù rǔ shuō jù jǐng chún cì zǐ wàn lì nián jiān guān dào hú guǎng tí xué qiān shì yǐ gāng zhèng ér zhù chēng zhe yǒu huáng míng chén lüè yī bǎi juǎn xué shù chéng jiù yě hěn gāo
瞿汝说:瞿景淳次子,万历年间官到湖广提学佥事,以刚正而著称,著有《皇明臣略》一百卷,学术成就也很高。
jù shì lì nán míng wén yuān gé dà xué shì kàng qīng zhì shì
瞿式郦:南明文渊阁大学士,抗清志士。
zì bó lüè qǐ tián hào jia xuān
字伯略(1590-1650)、起田,号稼轩。
jù jǐng chún sūn
瞿景淳孙。
cháng shú wǔ qú rén
常熟五渠人。
míng wàn lì sì shí sì nián nián jìn shì shòu jiāng xī yǒng fēng zhī xiàn zhèng jì zhuó zhù
明万历四十四年(1616年)进士,授江西永丰知县,政绩卓著。
chóng zhēn chū zhuó hù bù jǐ shì zhōng hòu bèi wū rù yù qù zhí jiā jū
崇祯初,擢户部给事中,后被诬入狱,去职家居。
qīng bīng rù guān yú nán míng hóng guāng yuán nián nián chū rèn guǎng xī xún fǔ lì zhì kàng qīng
清兵入关,于南明弘光元年(1645年)出任广西巡抚,立志抗清。
lóng wǔ èr nián nián yōng lì guì wáng yú zhào qìng jiàn hào yǒng lì jìn wén yuān gé dà xué shì jiān bīng bù shàng shū
隆武二年(1646年)拥立桂王于肇庆,建号永历,晋文渊阁大学士兼兵部尚书。
zì qǐng liú shǒu guì lín duō cì jī tuì qīng bīng jìn gōng shōu fù hú guǎng dà piàn shī dì
自请留守桂林,多次击退清兵进攻,收复湖广大片失地。
yǒng lì sì nián qīng bīng dà jǔ wéi gōng guì lín chéng pò hòu yǔ zǒng dū zhāng tóng chang bèi fú
永历四年,清兵大举围攻桂林,城破后与总督张同敞被俘。
jiān zhēn bù qū shù jù zhāo xiáng yǐ wén tiān xiáng zì bǐ fù hào qì yín míng zhì
坚贞不屈,数拒招降,以文天祥自比,赋《浩气吟》明志。
tóng nián shí yī yuè cóng róng jiù yì yú guì lín fēng dòng shān xiān hè yán
同年十一月从容就义于桂林风洞山仙鹤岩。
yǒng lì wǔ nián bèi zhuī zèng yuè guó gōng shì wén zhōng
永历五年,被追赠粤国公,谥文忠。
qīng qián lóng sì shí yī nián nián yòu zhuī shì zhōng xuān
清乾隆四十一年(1776年)又追谥忠宣。
zhe yǒu jù zhōng xuān gōng shī wén jí děng
著有《瞿忠宣公诗文集》等。
jù hóng jī qīng hú nán shàn huà rén zì zi jiǔ hào zhǐ ān wǎn hào xi yán lǎo rén
瞿鸿机:清湖南善化人,字子玖(1850-1918),号止庵,晚号西岩老人。
tóng zhì shí nián jìn shì shòu biān xiū
同治十年进士,授编修。
guāng xù jiān lèi qiān nèi gé xué shì diǎn fú jiàn guǎng xī xiāng shì dū hé nán zhè jiāng sì chuān xué zhèng
光绪间累迁内阁学士,典福建、广西乡试,督河南、浙江、四川学政。
qiān lǐ bù shì láng guāng xù èr shí liù nián suí cí xǐ tài hòu bì bā guó lián jūn xi xíng jìn gōng bù shàng shū jūn jī dà chén jiān chōng zhèng wù chù dà chén
迁礼部侍郎,光绪二十六年,随慈禧太后避八国联军西行,晋工部尚书、军机大臣,兼充政务处大臣。
céng jiàn yì yǐ xī ān wèi péi dū
曾建议以西安为陪都。
xuán rèn diān wu bù shàng shū chōng zhōng rì yì yuē quán quán dà chén
旋任甸务部尚书,充中日议约全权大臣。
yòu cān yù xīn zhèng jí yù bèi lì xiàn chóu huà
又参与“新政”及预备立宪筹划。
shòu xié bàn dà xué shì yǐ wǔ xī tài hòu yì bà guī
授协办大学士,以忤西太后意罢归。
xīn hài hòu yù shàng hǎi
辛亥后寓上海。
jù zhōng róng qīng dài zhuàn kè jiā
瞿中溶:清代篆刻家。
zì jìng tāo hào mù fū
字镜涛(1769-1842),号木夫。
shēng yú cháng zhì rì gù yòu hào cháng shēng
生于长至日,故又号苌生。
wǎn hào mù jū shì
晚号木居士。
jiāng sū jiā dìng xiàn xiàn shǔ shàng hǎi shì jiā dìng qū rén
江苏嘉定县(现属上海市嘉定区)人。
tóng lǐ qīng cháo zhī xiàn qián dà xīn zhī xù
同里清朝知县钱大昕之婿。
jiā qìng shí jiǔ nián jìn shì guān hú nán bù zhèng sī lǐ wèn
嘉庆十九(1814)年进士,官湖南布政司理问。
bó xué duō shí
博学多识。
yóu jīng jīn shí kǎo zhèng zhī xué guǎng sōu fǎng fù shōu cáng gōng shū huà
尤精金石考证之学,广搜访,富收藏,工书画。
hǎo zhuàn kè
好篆刻。
qí zhuàn kè zōng hàn rén de zhè pài shén yùn bù jú shàng wěn yòng dāo shēng sè
其篆刻宗汉人,得浙派神韵,布局尚稳,用刀生涩。
yīn shēng píng qín yú zhù shù
因生平勤于著述。
gù zhuàn kè shū huà zuò pǐn cún shì jiào shǎo
故篆刻、书画作品存世较少。
dàn tā zì wèi bái wén bù rú chén hóng shòu zhū wén zé guò zhī
但他自谓:“白文不如陈鸿寿,朱文则过之。
yī shēng zhù zuò pō duō
”一生著作颇多。
zhe yǒu hú nán jīn shí zhì wú jùn jīn shí zhì hàn jīn wén biān jí gǔ guān yìn kǎo sān tǐ gǔ jīng biàn zhèng yì zài táng gǔ yù tú lù jí gǔ hǔ fú yú fú kǎo wǔ liáng cí huà xiàng kǎo shuō wén dì míng kǎo yì chūn qiū sān zhuàn jīng yì bèi kǎo hàn shí jīng kǎo yì biàn zhèng yì zài táng wén jí gǔ quán shān guǎn shī jí děng
著有《湖南金石志》、《吴郡金石志》、《汉金文编》、《集古官印考》《三体古经辨证》、《弈载堂古玉图录》、《集古虎符鱼符考》、《武粱祠画像考》、《说文地名考异》、《春秋三传经异备考》、《汉石经考异辨正》、《弈载堂文集》、《古泉山馆诗集》等。
qiān xǐ fēn bù
迁徙分布
quē jù xìng zài dà lù hé tái wān dōu méi yǒu liè rù bǎi jiā xìng qián yī bǎi wèi
(缺)瞿姓在大陆和台湾都没有列入百家姓前一百位。
shāng cháo shí hòu yǒu gè dài fū jiào zuò qú fù tā de zǐ sūn yǐ jù zuò wéi xìng shì shì dài xiāng chuán shì jīn tiān jù xìng zuì zǎo de qǐ yuán
商朝时候有个大夫叫作瞿父,他的子孙以瞿作为姓氏,世代相传,是今天瞿姓最早的起源。
gǔ dài shí hòu yǒu gè dì fāng jiào qú shàng
古代时候,有个地方叫瞿上。
shāng cháo shí hòu yǒu yī wèi guì zú bèi fēng dào nà lǐ wèi wáng jiàn lì le jù guó
商朝时候有一位贵族被封到那里为王,建立了瞿国。
jù guó gōng zú de hòu dài jiù yǐ fēng dì míng wéi xìng shì chēng wéi jù shì xíng chéng le lìng yī zhī jù xìng
瞿国公族的后代,就以封地名为姓氏,称为瞿氏,形成了另一支瞿姓。
qú shàng nà gè dì fāng zài jīn sì chuān shěng chéng dū fù jìn de shuāng liú xiàn yí dài yīn wèi chūn qiū shí hòu kǒng zǐ de yí gè dì zǐ shāng jù céng jū zhù zài nà lǐ suǒ yǐ yǒu jiào shāng jù lǐ
瞿上那个地方,在今四川省成都附近的双流县一带,因为春秋时候孔子的一个弟子商瞿曾居住在那里,所以有叫商瞿里。
zuì zǎo jìn rù shàng hǎi dì qū de jù xìng
最早进入上海地区的瞿姓,
jù shǐ zhì jì zài shì cān jūn jù guì
据史志记载是参军瞿桧,
sòng jìng kāng mò nián
宋靖康末年,
jù guì cóng kāng wáng nán dù
瞿桧从康王南渡,
zì biàn liáng jǔ zú qiān shàng hǎi dì qū
自汴梁举族迁上海地区,
dìng jū hè shā jīn nán huì xià shā
定居鹤沙(今南汇下沙),
zhè shì pǔ dōng dí shì
这是浦东翟氏,
yě shì shàng hǎi jù shì de zhǔ gàn
也是上海瞿氏的主干,
tā men hòu lái qí bù fèng xián fēn shuǐ dūn sōng jiāng chéng sōng jiāng tiān mǎ shān gāo qiáo jiè bāng hé jiā dìng chéng
他们后来棋布奉贤分水墩、松江城、松江天马山、高桥界浜和嘉定城。
yě zài nán sòng chū nián lìng yī zhī jù shì cóng yán líng jīn zhè jiāng shěng tóng xiāng qiān jū lóng huá yǔ zhāng chén zhào sān xìng shì dài jié yì xiū qī yǔ gòng yǒu sì xìng mù liú wèi hǎi shàng míng jì
也在南宋初年,另一支瞿氏从严陵(今浙江省桐乡)迁居龙华,与张、沈、赵三姓,世代结义,休戚与共、有“四姓墓”留为海上名迹。
ěr hòu lù xù yòu yǒu qiān rù rú wú zhì zhèng jiān jù xìn yóu kūn shān bì luàn qīng lóng jiāng tóng shí qī rèn qīng lóng zhèn jiào yù de jù zhì yě liú shén dìng jū
尔后,陆续又有迁入,如无至正间,瞿信由昆山避乱青龙江,同时期,任青龙镇教谕的瞿智也留什定居。
nán sòng jiā dìng nián wèn jù yú wéi rèn xià shā yán chǎng yán jiān zi shì dài xiāng jì zhǔ chí shàng hǎi hé zhè xi yán zhèng dá nián zhī jiǔ
南宋嘉定年问,瞿愉维任下沙盐场盐监,子世代相继,主持上海和浙西盐政达150年之久。
cǐ zhōng zuì yǒu chéng jiù de shì jù jiā zhí guǎn de xià shā yán chǎng
此中最有成就的是瞿家直管的下沙盐场,
chǎn liàng yán fù jūn wèi liǎng zhè zhī zuì
产量盐赋均为“两浙之最”,
jiàn zì áo bō tú zhōng suǒ zǒng jié de zhì yán jì shù
见自《熬波图》中所总结的制盐技术,
suǒ dìng xíng jì
所订刑纪,
guī bìng zào zuò jiàn tuán lì pán děng xì liè zhěng dùn gǎi gé gōng chéng
归倂灶座、建团立盘等系列整顿改革工程,
dōu shì jù shì de zuò wéi
都是瞿氏的作为,
suì shǐ tuán tīng yán qiě sù
遂使“团厅严且肃,
lì fǎ wú bì shēng
立法无弊生”。
cóng ér shǐ yán chǎng dì qū de xià shā shāng gǔ xián jí suì chéng dōu huì xīn cháo gē lóu jiǔ sì gǔ jiē fán róng suī xiàn yì wèi zhī guò yě
从而使盐场地区的下沙“商贾咸集,遂成都会”,新嘲歌楼酒肆,贾街繁荣,虽县亦未之过也”。
yóu yú xīn chǎng de fán róng míng zhōng yè céng yǒu lì xiàn zhī yì yóu yú chuān shā háo zú qiáo tāng de fǎn duì cái wèi chéng gōng
由于新场的繁荣,明中叶曾有立县之议,由于川沙豪族乔镗的反对,才未成功。
yuán chū jù tíng fā huán jiān lǐng shàng hǎi shì bó sī
元初,瞿霆发还兼领上海市舶司。
zhǔ yán hǎi yùn mián zhī shì gǔ dài shàng hǎi de sān dà jīng jì zhī zhù sòng yuán jì yán yè yóu wéi fā dá jù shì shì zhǎng yán yè jù jí le dà liàng cái fù suì chéng sōng jiāng fǔ de shǒu zú
煮盐、海运、棉织是古代上海的三大经济支柱,宋元际盐业尤为发达,瞿氏世掌盐业,聚集了大量财富,遂成松江府的首族。
dí shì zhàn dì dá qǐng gòu zhù liǎo dàng shí jiāng nán zuì dà yuán lín jù jiā yuán gāi yuán zhàn dì qǐng jǐn yuán nèi qín xuān zhōng shōu cáng de míng guì gǔ qín jiù yǒu bǎi zhāng bǎi kè táng zhōng rì sī zhú bù jué bīn kè mǎn zuò
翟氏占地达7300顷,构筑了当时江南最大园林瞿家园,该园占地2顷,仅园内琴轩中收藏的名贵古琴就有百张,百客堂终日丝竹不绝,宾客满座。
míng hóng wǔ shí èr nián zhū yuán zhāng xià zhào zú miè sōng jiāng jù zú jù shì wèi liè bǎng shǒu
明洪武十二年(1380),朱元漳下诏族灭松江巨族,瞿氏位列榜首。
zhào lìng míng wén guī dìng jǐn liú zhǎng zǐ yǐ cún zōng táo yú jiē chāo méi xià shā jù shì qí zú shù bǎi jiā jiān zhī dài jǐng
诏令明文规定,仅留长子“以存宗桃,余皆抄没”,下沙瞿氏“其族数百家”,“歼之殆颈。
jù jì lìng yǒu liǎng pū gè fù yī yòu ér táo chū qí zhōng zhī yī jí chuán gāo qiáo jiè bāng yī mài
据记另有两仆各负一幼儿逃出,其中之一即传高桥界浜一脉。
jù xìng zāo cǐ dà jié rén yuán dà jiǎn
瞿姓遭此大劫,人员大减。
míng hòu qī jù xìng fù qǐ lóng qìng wàn lì nián jiān wǔ jìn shì jù yàn wēi zhǔ chí shàng hǎi bīng fáng nián jù shì yǔ li zhōu cáo děng xìng tóng wéi shàng hǎi wàng zú
明后期,瞿姓复起,隆庆、万历年间,武进士瞿彦威主持上海兵防12年,瞿氏与李、周、曹等姓同为上海望族。
jù yàn wēi zi qiān tíng míng mò wèi xī xiàn lìng kàng qīng xī shēng
瞿彦威子骞廷,明末为膝县令,抗清牺牲。
yú lüè
(余略)