lì shǐ lái yuán
历史来源
xiè yuán chū
「谢」源出;
yī yǐ guó míng wèi shì
一; 以国名为氏。
jù yuán hé xìng zuǎn suǒ zài zhōu xuān wáng fēn fēng qí jiù fù shēn bó yú xiè guó zài hé nán táng hé xiàn hòu zǐ sūn yǐ guó wèi shì
据《元和姓纂》所载,周宣王分封其舅父申伯于谢国,在河南唐河县,后子孙以国为氏。
èr jù jiù táng shū wén yuàn chuán suǒ zài táng dài xiè yǎn de zǔ fù xiào zhèng běn xìng zhí lēi shì shì xiān bēi zú rén hòu gǎi xìng wèi xiè shì
二; 据《旧唐书.文苑传》所载; 唐代谢偃的祖父孝政,本姓直勒氏,是鲜卑族人,后改姓为「谢」氏。
jiā zú míng rén
家族名人
xiè ān
谢安 (320~385)
zì ān shí dōng jìn yáng jiǎ rén
字安石,东晋阳夏人。
shǎo yǒu zhòng míng zhēng bì jiē bù jiù yǐn jū dōng shān nián sì shí yú shǐ chū wèi huán zhōu sī mǎ
少有重名,征辟皆不就,隐居东山,年四十余,始出为桓州司马。
féi shuǐ zhī zhàn rèn zhēng tǎo dà dū dū zhǐ dǎo cè huà kè dí yǒu gōng lèi guān zhì tài bǎo zú zèng tài fù gù shì chēng xiè tài fù
淝水之战任征讨大都督,指导策划,克敌有功,累官至太保,卒赠太傅,故世称谢太傅。
xiè xuán
谢玄 (343~388)
dōng jìn míng jiàng xiè ān zhí zi yáng jiǎ rén zì yòu dù jù jīng guó cái lüè yǐ jīng ruì bā qiān pò qián qín fú jiān bǎi wàn dà jūn yú féi shuǐ bài qián jiāng jūn fēng kāng lè xiàn gōng zú shì xiàn wǔ
东晋名将,谢安侄子,阳夏人,字幼度,具经国才略,以精锐八千,破前秦苻坚百万大军于淝水,拜前将军,封康乐县公,卒谥献武。
xiè líng yùn
谢灵运 (385~433)
nán cháo wén xué jiā xiè xuán zhī sūn xiǎo míng kè ér shí chēng xiè kè
南朝文学家,谢玄之孙,小名客儿,时称谢客。
xí fēng kāng lè gōng yòu chēng xiè kāng lè
袭封康乐公,又称谢康乐。
shǎo hào xué gōng shū huà wén zhāng zhī měi yǔ yán yán zhī wèi jiāng zuǒ dì yī
少好学,工书画,文章之美与颜延之为江左第一。
xìng hǎo shān shuǐ sì yì áo yóu suǒ zhì zhé wèi tí yǒng yǐ zhì qí yì
性好山水,肆意遨游,所至辄为题咏,以致其意。
qí shī kāi chuàng shān shuǐ xiě shí pài fēng gé
其诗开创山水写实派风格。
chū wèi tài wèi cān jūn hòu xǐ guǎng zhōu yǒu shī chuán shì
初为太尉参军,后徙广州,有诗传世。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán chén liú jùn
河南陈留郡。