lì shǐ lái yuán
历史来源
chū zì sì xìng yóu shēn yīn shēn shì suǒ gǎi
1、出自姒姓,由莘(Shēn音伸)氏所改。
jù yuán hé xìng zuǎn guǎng yùn děng suǒ zài xià wáng qǐ fēng shù zǐ yú shēn gù chéng zài jīn shǎn xī shěng hé yáng xiàn dōng nán jiàn lì shēn guó qí hòu shì zǐ sūn yǐ de wèi shì chēng shēn xìng
据《元和姓纂》、《广韵》等所载,夏王启封庶子于莘(故城在今陕西省合阳县东南),建立莘国,其后世子孙以地为氏,称莘姓。
hòu yóu yú shēn yǔ xīn yīn jìn suì qù cǎo tóu wèi xīn xìng chēng xīn shì biàn chǎn shēng xīn xìng
后由于莘与辛音近,遂去艹头为辛姓,称辛氏,便产生辛姓。
chū zì gāo xīn shì suǒ gǎi
2、出自高辛氏所改。
jù lù shǐ suǒ zài xiāng chuán huáng dì zhī hòu yǒu gāo xīn shì qí hòu yǒu qù gāo zì gǎi wéi xīn xìng
据《路史》所载,相传黄帝之后有高辛氏,其后有去高字改为辛姓。
chū zì shàng gǔ jū zhù zài jīn shān dōng shěng cáo xiàn yí dài de yǒu xīn shì de hòu yì yǒu yǐ xīn wèi xìng de
3、出自上古居住在今山东省曹县一带的有辛氏的后裔,有以辛为姓的。
chū zì cì xìng ér lái
4、出自赐姓而来。
jù tōng zhì shì zú lüè suǒ zài xīn shì jí shēn shì yě
据《通志·氏族略》所载:“辛氏即莘氏也。
běi zhōu yǒu cì xiàng shì xìng xīn qí hòu jiē xiǎn yú táng dài cǐ zhī wèi tiān shuǐ xīn xìng
”北周有赐项氏姓辛,其后皆显于唐代,此支为天水辛姓。
chū zì tā zú yǒu xīn xìng huò tā zú gǎi xīn xìng
5、出自他族有辛姓或他族改辛姓:
qīng mǎn zhōu rén yǒu xīn xìng shì jū jǐn zhōu
①清满洲人有辛姓,世居锦州。
qīng gāo lì yǒu xīn xìng
②清高丽有辛姓。
qīng shí gān sù niǎn bó jīn qīng hǎi shěng lè dōu xiàn tǔ sī qí sūn xìng xīn míng zhuāng nú
③清时甘肃碾伯(今青海省乐都)县土司其孙姓辛,名庄奴。
jīn tǔ cáng tǔ jiā měng gǔ děng mín zú jūn yǒu xīn xìng
④今土、藏、土家、蒙古等民族均有辛姓。
jiā zú míng rén
家族名人
xīn jiǎ xī zhōu chū nián shǐ guān
辛甲:西周初年史官。
yuán shì shāng wáng zhòu céng xiàn zhòu qī shí jiàn zhòu bù tīng wú nài tóu zhōu
原事商王纣,曾献纣七十谏,纣不听,无奈投周。
hòu rèn zhōu tài shǐ shòu fēng yú zhǎng zǐ
后任周太史,受封于长子。
céng chàng yì bǎi guān qún chén gè xiàn zhēn yán quàn wáng xíng shàn bǔ guò
曾倡议百官群臣各献箴言,劝王行善补过。
jīn cún yú rén zhī zhēn
今存“虞人之箴”。
xīn pān zì huái yuǎn lǒng xī dí dào rén
辛攀:字怀远,陇西狄道人。
fù shì shàng shū láng
父奭,尚书郎;
xiōng jiàn kuàng
兄,鉴旷;
dì bǎo xùn jiē yǐ cái shí zhī míng
弟宝迅,皆以才识知名。
qín xióng wèi zhī yǔ yuē wǔ lóng yī mén jīn yǒu yù kūn
秦雄为之语曰:“五龙一门,金友玉昆。
kūn zhǐ xiōng dì
”“昆”,指兄弟。
duì tā rén xiōng dì de měi chēng
对他人兄弟的美称。
xīn mì lǒng xī rén táng dài guān lì
辛秘:陇西人,唐代官吏。
jǔ wǔ jīng lì hé dōng sī mǎ
举五经,历河东司马。
rèn lù zhōu dà dū dū fǔ zhǎng shǐ shí kāi yuán jié liú shǐ zé lù zhī jìng shōu rù dà zēng ér qí jiā què wú hòu chǎn wéi shí suǒ chēng
任潞州大都督府长史时,开源节流,使泽潞之境收入大增,而其家却无厚产,为时所称。
xīn wén zi jí wén zi chūn qiū zhàn guó shí rén shēng zú nián bù xiáng sǎn wén jiā zǔ jí sòng guó jīn hé nán shěng dài biǎo zuò pǐn wèi wén zi
辛文子:即文子,春秋战国时人,生卒年不详,散文家,祖籍宋国(今河南省),代表作品为《文子》。
táng xuán zōng yú tiān bǎo yuán nián nián zhào fēng wén zi wèi tōng xuán zhēn rén zūn wén zi yī shū wèi tōng xuán zhēn jīng dào jiào fèng wéi sì zǐ zhēn jīng zhī yī
唐玄宗于天宝元年(742年)诏封文子为通玄真人,尊《文子》一书为《通玄真经》,道教奉为“四子”真经之一。
bān gù děng dōu rèn wéi wén zi shì lǎo zi dì zǐ bìng shuō lǎo zi wén zi shì tiān dì zhě yě
班固等都认为文子是老子弟子,并说“老子、文子似天地者也”。
gě hóng bào pǔ zǐ nèi piān shì zhì rèn wéi wǔ qiān wén suī chū lǎo zi rán jiē fàn lùn jiào lüè ěr zhì yú wén zi zhuāng zi guān lìng yǐn xǐ zhī tú qí zhǔ wén bǐ suī zǔ shù huáng lǎo xiàn zhāng xuán xū dàn yǎn qí dà zhǐ yǒng wú zhì yán
葛洪《抱朴子内篇·释滞》认为“五千文虽出老子,然皆泛论较略耳”,“至于文子,庄子、关令,尹喜之徒,其属文笔虽祖述黄老、宪章玄虚,但演其大旨,永无至言”。
sòng zhāo gōng wǔ jùn zhāi dú shū zhì zài li xiān wéi wén zi zuò chuán yuē xìng xīn shì kuí qiū pú shàng rén yuē jì rán
宋晁公武《郡斋读书志》载李暹为文子作传曰:“姓辛氏,葵丘濮上人,曰计然。
fàn lǐ shī shì zhī běn shòu yè yú lǎo zi lù qí yí yán wèi shí èr piān
范蠡师事之,本受业于老子,录其遗言,为十二篇。
dù dào jiān tōng xuán zhēn jīng zuǎn yì xù sān shuō wén zi jìn zhī gōng sūn xìng xīn shì zì jì rán wén zi qí hào
”杜道坚《通玄真经缵义·序三》说:“文子,晋之公孙,姓辛氏,字计然,文子其号。
jiā jū zhī kuí qiū shǔ sòng de yī chēng sòng xíng shī lǎo zi xué zǎo wén dà dào zhù shū shí èr piān yuē wén zi
家雎之葵丘,属宋地,一称宋钘,师老子学,早闻大道,著书十二篇曰《文子》。
xīn qìng jì zì zǐ zhēn dí dào jīn gān sù shěng lín táo rén xī hàn jiàng lǐng
辛庆忌:字子真,狄道(今甘肃省临洮)人,西汉将领。
chū wèi yòu xiào chéng tún tián wū sūn chì gǔ chéng zhàn tuì xī hóu bài wèi shì láng qiān xiào wèi
初为右校丞,屯田乌孙赤谷城,战退歙侯,拜为侍郎,迁校尉。
hòu bǔ jīn chéng zhǎng shǐ jǔ mào cái fù qiān láng zhōng chē qí jiāng jūn yòu rèn guāng lù dài fu zuǒ cáo zhōng láng jiàng zhí jīn wú děng zhí
后补金城长史,举茂才,复迁郎中车骑将军,又任光禄大夫、左曹中郎将、执金吾等职。
hòu qiān zuǒ jiāng jūn
后迁左将军。
xīn gōng yì yòu míng xīn yà suí dài dí dào rén shào nián shí sàng fù mǔ qīn jiào tā dú shū yǐ qín kǔ zhù chēng
辛公义:又名辛亚,隋代狄道人,少年时丧父,母亲教他读书,以勤苦著称。
kāi huáng chū nián xīn gōng yì rèn mín zhōu cì shǐ
开皇初年,辛公义任岷州刺史。
mín de duō yì bìng kě shì yī yào hái bù pǔ jí
岷地多疫病,可是,医药还不普及。
dāng dì bǎi xìng rú guǒ yǒu le bìng jiā lǐ de rén jiù huì hé jiā duǒ bì rèn dé bìng de rén zì shēng zì miè
当地百姓如果有了病,家里的人就会合家躲避,任得病的人自生自灭。
xīn gōng yì wèi le gǎi biàn dāng dì de fēng sú jiù ràng yǒu bìng de rén yòng chē niǎn sòng lái yá mén tīng shì tīng de láng shàng yǐ zhì yú láng shàng dōu shuì mǎn le bìng rén
辛公义为了改变当地的风俗,就让有病的人用车辇送来衙门听事厅的廊上,以至于廊上都睡满了病人。
xīn gōng yì zì jǐ shè le yí gè xiū xī shuì tà rì yè shǒu hòu zài bìng rén shēn biān
辛公义自己设了一个休息睡榻,日夜守候在病人身边。
bìng qiě bǎ zì jǐ de fèng lù ná chū lái mǎi zhì bìng de yào pǐn miǎn fèi gěi dé bìng de bǎi xìng fú yòng
并且把自己的俸禄拿出来买治病的药品,免费给得病的百姓服用。
yú shì mín de de bìng rén bǎi xìng jiù duō néng quán yù
于是岷地的病人百姓就多能痊愈。
děng bìng rén quán yù yǐ hòu xīn gōng yì jiù jiāng bìng rén de jiā shǔ zhào lái quàn shuō tā men yào shì qīn zhì xiào yǒu ài tóng bāo zhū bìng jiā zǐ dì yě dōu cán kuì ér qù
等病人痊愈以后,辛公义就将病人的家属召来,劝说他们要事亲至孝,友爱同胞,诸病家子弟也都惭愧而去。
mín zhōu de bǎi xìng dōu chēng xīn yà shì cí mǔ
岷州的百姓都称辛亚是“慈母”。
xīn yún jīng lán zhōu jīn chéng jīn gān sù lán zhōu rén táng dài dà chén
辛云京:兰州金城(今甘肃兰州)人,唐代大臣。
chū wèi běi jīng dōu zhī bīng mǎ shǐ hòu qiān dài zhōu jié dù shǐ jiān tài yuán yǐn fēng jīn chéng jùn wáng
初为北京都知兵马使,后迁代州节度使,兼太原尹,封金城郡王。
shǎng fá fēn míng jiàng shì bù dài shǐ suǒ xiá zhī jìng méi yǒu fēng jǐng zhī yú
赏罚分明,将士不怠,使所辖之境没有烽警之虞。
guān zhì jiǎn jiào zuǒ pú yè tóng zhōng shū mén xià píng zhāng shì
官至检校左仆射,同中书门下平章事。
xīn mào jiāng lǒng xī dí dào rén táng dài dà chén
辛茂将:陇西狄道人,唐代大臣。
lì rèn dà lǐ shǎo qīng zhōng shū shì láng shì zhōng děng zhí
历任大理少卿、中书侍郎、侍中等职。
hòu jiān zuǒ shù zǐ yǔ xǔ jìng zōng gòng shěn zhǎng sūn wú jì àn
后兼左庶子,与许敬宗共审长孙无忌案。
bù jiǔ sǐ yú rèn shàng
不久死于任上。
xīn jūn chāng lǒng xī dí dào rén táng dài guān lì
辛君昌:陇西狄道人,唐代官吏。
chū wèi qióng zhōu cì shǐ bā nián hòu gǎi rèn rùn zhōu cì shǐ
初为邛州刺史,八年后改任润州刺史。
guān zhì wèi zhōu cì shǐ
官至魏州刺史。
xīn jīng gǎo lán zhōu jīn chéng rén xīn yún jīng cóng dì táng cháo jiàng lǐng
辛京杲:兰州金城人,辛云京从弟,唐朝将领。
céng cóng li guāng bì chū jǐng xíng zhàn jiā shān dū zhàn shén lì sù zōng zàn qí yǔ qíng péng guān zhāng yí yàng yǒng měng
曾从李光弼出井陉、战嘉山、督战甚力,肃宗赞其与黥、彭、关、张一样勇猛。
lèi qiān hóng lú qīng yīng wǔ jūn shǐ
累迁鸿胪卿,英武军使。
táng dài zōng shí fēng wèi sù guó gōng qiān zuǒ jīn wú wèi dà jiàng jūn jìn jìn chāng jùn wáng lì hú nán guān chá shǐ gōng bù shàng shū zhì shì
唐代宗时,封为肃国公,迁左金吾卫大将军,进晋昌郡王,历湖南观察使、工部尚书致仕。
xīn qì jí yuán zì tǎn fu gǎi zì yòu ān hào jia xuān qí zhōu lì chéng jīn shān dōng shěng jǐ nán rén nán sòng ài guó cí rén
辛弃疾:原字坦夫(1140-1207),改字幼安,号稼轩,齐州历城(今山东省济南)人,南宋爱国词人。
zēng shēn jiā gěng jīng lǐng dǎo de kàng jīn wǔ zhuāng hòu nán xià guī sòng
曾参加耿京领导的抗金武装,后南下归宋。
zuì gāo zhí rèn guò shū mì dōu chéng zhǐ shì tú bù rú yì zhuàng zhì nán chou
最高职任过枢密都承旨,仕途不如意,壮志难酬。
tā yī shēng zhǔ zhāng jiān jué kàng jīn xiàn cún de liù bǎi duō shǒu cí zhōng duō shū fā huī fù tǒng yī zǔ guó shān hé de zhuàng liè gǎn qíng
他一生主张坚决抗金,现存的六百多首词中,多抒发恢复统一祖国山河的壮烈感情。
cí fēng jì chéng sū shì háo fàng fēng gé èr rén bìng chēng sū xīn dàn gèng zòng fàng zì rú chōng pò yīn lǜ xiàn zhì
词风继承苏轼豪放风格,二人并称苏辛,但更纵放自如,冲破音律限制。
zhe yǒu jià xuān cháng duǎn jù
著有《稼轩长短句》。
xīn zhòng fu fén zhōu xiào yì jīn shǔ shān xī shěng rén sòng cháo dà chén
辛仲甫:汾州孝义(今属山西省)人,宋朝大臣。
rèn chéng dū zhī fǔ shí miǎn suì shū tóng qián wèi shǔ rén zàn yù
任成都知府时,免岁输铜钱,为蜀人赞誉。
hòu rèn kāi fēng zhī fǔ bài yù shǐ zhōng chéng
后任开封知府,拜御史中丞。
bù jiǔ wèi cān zhī zhèng shì
不久为参知政事。
yīn bìng ba wèi gōng bù shàng shū chū zhī chén zhōu hòu yǐ tài zi shǎo bǎo zhì shì
因病罢为工部尚书,出知陈州,后以太子少保致仕。
xīn yàn bó shān xī píng yáo rén míng dài guān lì
辛彦博:山西平遥人,明代官吏。
hóng wǔ zhōng yóu suì gòng rù tài xué zhuó jiān chá yù shǐ qiān dū yù shǐ diào shān dōng zhè jiāng àn chá shǐ
洪武中由岁贡入太学,擢监察御史、佥都御史,调山东浙江按察使。
yǒng lè zhōng guān zhì zhè jiāng zuǒ bù zhèng shǐ
永乐中官至浙江左布政使。
xīn yīng qián shān dōng shěng ān qiū rén míng dài guān lì
辛应干:山东省安丘人,明代官吏。
jiā jìng jìn shì lì rèn cháng zhì xiàn lìng yàn mén guān tí dū jiān dū chá yuàn yòu qiān dū yù shǐ shān xī xún fǔ
嘉靖进士,历任长治县令,雁门关提督,兼都察院右佥都御史,山西巡抚。
guān zhì nán jīng bīng bù shì láng
官至南京兵部侍郎。
xīn zì xiū kāi fēng fǔ xiāng chéng jīn shǔ hé nán shěng rén míng dài guān lì
辛自修:开封府襄城(今属河南省)人,明代官吏。
jiā jìng jìn shì lì rèn hǎi níng zhī xiàn lì kē jǐ shì zhōng tài pú shǎo qīng yìng tiān fǔ yǐn zuǒ dōu yù shǐ děng zhí
嘉靖进士,历任海宁知县、吏科给事中、太仆少卿、应天府尹、左都御史等职。
zú yú gōng bù shàng shū rèn shàng
卒于工部尚书任上。
qiān xǐ fēn bù
迁徙分布
xīn xìng fā yuán yú jīn shǎn xī hé yáng wèi xià shí zhū hóu xià chuán zhì jié shí miè wáng
辛姓发源于今陕西合阳,为夏时诸侯,夏传至桀时灭亡。
shāng shí xīn xìng yú shǐ shū xiǎn jiàn shāng mò yǒu shǐ guān xīn jiǎ xī zhōu shí shòu fēng yú zhǎng zǐ jīn shān xī shěng zhǎng zǐ qí zǐ sūn suì kāi shǐ zài shān xī luò jí
商时辛姓于史书鲜见,商末有史官辛甲,西周时受封于长子(今山西省长子),其子孙遂开始在山西落籍。
chūn qiū zhàn guó shí jìn guó yǒu xīn shù xīn liáo zhōu guó dū jīn hé nán shěng luò yáng yǒu xīn yǒu lǔ guó yǒu xīn lì biǎo míng xīn xìng zài cǐ jì yǐ bō qiān yú jīn hé nán shān dōng jìng nèi
春秋战国时,晋国有辛俞、辛寥,周国都(今河南省洛阳)有辛有,鲁国有辛栎,表明辛姓在此际已播迁于今河南、山东境内。
liǎng hàn zhī jì xīn xìng zài lǒng xī jīn gān sù shěng lín táo yǐ xíng chéng dà de jù luò tè bié shì xīn qìng jì jiā zú shì dài xiǎn guì gèng wéi hòu shì xīn xìng lǒng xī jùn wàng de xíng chéng dǎ xià le jiān shí jī chù cǐ jì hái yǒu zhào jīn hé běi shěng yí dài rén xīn yuán píng
两汉之际,辛姓在陇西(今甘肃省临洮)已形成大的聚落,特别是辛庆忌家族世代显贵,更为后世辛姓陇西郡望的形成打下了坚实基矗此际还有赵(今河北省一带)人辛垣平。
yóu cǐ kě zhī xīn xìng zú rén yǐ jīng biàn bù běi fāng
由此可知,辛姓族人已经遍布北方。
wèi jìn nán běi cháo shí qī zài lǒng xī fán yǎn de xīn xìng yǐ jīng zú dà rén zhòng zhī fán yè mào ér qiě gāo guān bù duàn shù liàng zhòng duō xīn xìng lǒng xī jùn wàng yǐ jīng xíng chéng
魏晋南北朝时期,在陇西繁衍的辛姓已经族大人众,枝繁叶茂,而且高官不断,数量众多,辛姓陇西郡望已经形成。
lìng wài zài yàn mén yí dài de xīn xìng yě shì tóu hěn měng bìng xíng chéng le xīn xìng lì shǐ shàng de dì èr dà jùn wàng yàn mén jùn wàng
另外,在雁门一带的辛姓也势头很猛,并形成了辛姓历史上的第二大郡望——雁门郡望。
cǐ jì yóu yú lǒng xī jùn wàng de dài dòng xīn xìng zài jīn gān sù lán zhōu yě xíng chéng dà de jù luò
此际,由于陇西郡望的带动,辛姓在今甘肃兰州也形成大的聚落。
bìng qiě pō wéi huī huáng
并且颇为辉煌。
lìng wài xīn xìng zài hé nán yě fán yǎn de pō wéi xīng wàng bìng yǒu xīn pǔ míng yóu hé nán xǐ jū kuài jī jīn zhè jiāng shěng shào xīng dāng wèi xīn xìng rù qiān jiāng nán dì yī rén
另外,辛姓在河南也繁衍地颇为兴旺,并有辛普明由河南徙居会稽(今浙江省绍兴),当为辛姓入迁江南第一人。
suí táng shí qī lǒng xī réng shì xīn xìng zhǔ yào fán yǎn zhī de ér qiě shì tóu bù jiǎn bìng chū xiàn le xīn xìng lì shǐ shàng de wéi yī yī wèi zǎi xiàng xīn mào jiāng
隋唐时期,陇西仍是辛姓主要繁衍之地,而且势头不减,并出现了辛姓历史上的唯一一位宰相:辛茂将。
wǔ dài shí guó zhì liǎng sòng xīn xìng fā zhǎn chū xiàn le xīn tè diǎn lǒng xī jùn wàng yóu zài dàn yǐ shī qù wǎng rì guāng cǎi zài jīn shǎn jìn yù jì lǔ děng dì xīn xìng fā zhǎn xùn sù yóu qí zài jīn shān dōng jìng nèi xīn xìng fán yǎn de yóu wéi xīng shèng
五代十国至两宋,辛姓发展出现了新特点,陇西郡望尤在,但已失去往日光彩,在今陕、晋、豫、冀、鲁等地辛姓发展迅速,尤其在今山东境内,辛姓繁衍的尤为兴盛。
suí zhe nán sòng piān ān jiāng nán nán fāng chū xiàn le gèng duō de xīn xìng rén jiā bìng qiě yǐ yǒu xīn xìng rù mǐn
随着南宋偏安江南,南方出现了更多的辛姓人家,并且已有辛姓入闽。
yuán dài yǒu xīn xìng qiān jū xīn jiāng
元代,有辛姓迁居新疆。
míng chū shān xī xīn xìng zuò wéi míng cháo hóng dòng dà huái shù qiān mín xìng shì zhī yī bèi fēn qiān yú shǎn xī gān sù níng xià hé nán shān dōng děng dì
明初,山西辛姓作为明朝洪洞大槐树迁民姓氏之一,被分迁于陕西、甘肃、宁夏、河南、山东等地。
míng dài yǐ hòu xīn xìng zài quán guó fēn bù guǎng fàn yóu yǐ shān dōng xīn xìng fán yǎn zuì shèng
明代以后,辛姓在全国分布广泛,尤以山东辛姓繁衍最胜。
qīng kāng qián nián jiān yǐ hòu hé nán hé běi shān dōng zhī xīn xìng chuǎng guān dōng zhě shén zhòng qí zhōng shān dōng xīn xìng wèi zhōng jiān lì liàng
清康乾年间以后,河南、河北、山东之辛姓闯关东者甚众,其中山东辛姓为中坚力量。
rú jīn xīn xìng zài quán guó fēn bù jiào guǎng yóu yǐ shān dōng liáo níng jí lín hēi lóng jiāng sì shěng wèi zuì duō shàng shù sì shěng zhī xīn xìng yuē zhàn quán guó hàn zú xīn xìng rén kǒu de bǎi fēn zhī qī shí yī
如今,辛姓在全国分布较广,尤以山东、辽宁、吉林、黑龙江四省为最多,上述四省之辛姓约占全国汉族辛姓人口的百分之七十一。
xīn xìng shì dāng jīn zhōng guó xìng shì pái háng dì yī bǎi sān shí jiǔ wèi de xìng shì rén kǒu jiào duō yuē zhàn quán guó hàn zú rén kǒu de bǎi fēn zhī líng diǎn líng jiǔ
辛姓是当今中国姓氏排行第一百三十九位的姓氏,人口较多,约占全国汉族人口的百分之零点零九。