lì shǐ lái yuán
历史来源
chū zì jī xìng chūn qiū zhèng guó gōng zú hòu yì yǐ zǔ míng wéi shì
1、出自姬姓,春秋郑国公族后裔,以祖名为氏。
chūn qiū shí zhèng guó gōng zú hòu yì zhèng mù zhī zǐ gōng zǐ fēng zài zhèng xī gōng shí rèn dài fū
春秋时,郑国公族后裔郑穆之子公子丰,在郑僖公时任大夫。
tā de sūn zi fēng shī fēng juǎn yǐ tā de míng mìng xìng suì chéng fēng shì
他的孙子丰施、丰卷以他的名命姓,遂成丰氏。
chū zì yǐ rén míng wèi xìng yuán zì shàng gǔ
2、出自以人名为姓,源自上古。
gāo xīn shì shí yǒu fēng hòu qiě
高辛氏时有丰侯且。
zhōu dài lǔ guó yǒu fēng qiū tā men de hòu dài zǐ sūn dōu chēng fēng shì
周代鲁国有丰丘,他们的后代子孙都称丰氏。
de xìng shǐ zǔ gōng zǐ fēng
得姓始祖:公子丰。
fēng xìng yuán chū jī xìng gǔ dài chūn qiū shí qī zhèng guó jūn zhǔ zhèng mù gōng yǒu gè ér zi míng jiào fēng zhè wèi gōng zǐ de sūn zi shì chēng gōng zǐ fēng
丰姓源出姬姓,古代春秋时期,郑国君主郑穆公有个儿子,名叫丰,这位公子的孙子,世称公子丰。
yī jù qí shí de xí guàn xí guàn yòng zǔ fù de míng zì zuò wéi xìng shì dài xìng fēng
依据其时的习惯习惯,用祖父的名字作为姓,世代姓丰。
yǒu běn gǔ shū jiào qián fu lùn jì zǎi shuō zhèng mù gōng de gè gè ér zi hòu lái dōu gè zì xíng chéng yǐ míng zì wèi xìng de jiā zú
有本古书叫《潜夫论》,记载说郑穆公的各个儿子,后来都各自形成以名字为姓的家族。
gù fēng shì hòu rén fèng gōng zi fēng wèi fēng xìng de de xìng shǐ zǔ
故丰氏后人奉公子丰为丰姓的得姓始祖。
jiā zú míng rén
家族名人
fēng gàn táng dài gāo sēng
丰干:唐代高僧。
jū tiān tāi shān guó qīng sì zhòu zé chōng mǐ gòng sēng yè zé gāo wū yín yǒng
居天台山国清寺,昼则舂米供僧,夜则高屋吟咏。
huò qí hǔ xún láng chàng dào
或骑虎巡廊唱道。
rén huò jiè wèn zhǐ duì suí shí ér yǐ gèng wú tā yǔ
人或借问,止对随时而已,更无他语。
fēng jì zì xiāng zhī sòng wén xué jiā
丰稷:字相之(1033-1107),宋文学家。
míng zhōu qín xiàn jīn shǔ zhè jiāng shěng rén
明州勤县(今属浙江省)人。
rén zōng jiā shāng sì nián nián jìn shì wèi háo zhōu méng chéng xiàn zhǔ bù
仁宗嘉伤四年(1059年)进士,为毫州蒙城县主簿。
lì zhēn zhōu liù hé xiàn zhǔ bù xiāng zhōu huǐ chéng xiàn lìng
历真州六合县主簿、襄州毁城县令。
yǐ lián míng chēng
以廉明称。
zhé zōng yuán yòu èr nián nián wèi tí diǎn lì zhōu chéng dū lù xíng yù
哲宗元祐二年(1087年)为提点利州成都路刑狱。
huī zōng shí zhào wèi jiàn yì dài fū qiān yù shǐ zhōng chéng
徽宗时召为谏议大夫,迁御史中丞。
zòu hé zhāng chún cài jīng zhuǎn gōng bù shàng shū quán lǐ bù shàng shū
奏劾章淳、蔡京,转工部尚书,权礼部尚书。
chóng níng yuán nián nián chū zhī sū zhōu gǎi yuè zhōu
崇宁元年(1102年)出知苏州,改越州。
jiǔ yuè zé shòu dào zhōu bié jià tāi zhōu ān zhì hòu shāo fù wèi cháo qǐng láng tí jǔ háo zhōu tài qīng gōng
九月责授道州别驾,台州安置,后稍复为朝请郎,提举毫州太清宫。
gāo zōng jiàn yán zhōng yì qīng mǐn
高宗建炎中溢清敏。
jì lì rèn yào zhí qīng kǔ lián zhí
稷历任要职,清苦廉直。
fǎn duì quán chén
反对权臣
shàn gǎi
擅改。
yòu bó xué duō wén biàn zhù jīng zhuàn
又博学多闻,遍注经传。
qí mèng zǐ zhù wèi zhū gāo suǒ yǐn
其《孟子注》,为朱高所引。
suǒ shàng chóng jiǎn ài mín shū jiē cài jīng cài biàn jiān xié shū děng zhēn biǎn shí bì yì zhèng cí yán
所上《崇俭爱民疏》、《揭蔡京蔡卞奸邪疏》等,针贬时弊,义正辞严。
qí wén diǎn yā dé tǐ qí shī yì yù qíng yán zhì wèi hòu rén suǒ zhòng
其文典雅得体,其诗亦寓情言志,为后人所重。
jīn cún fēng qīng mǐn gōng yí shū wèi hòu rén suǒ ji
今存《丰清敏公遗书》为后人所辑。
shēng píng shì jì jiàn fēng qīng mǐn gōng yí shū fù chén de mù zhì li pǔ yí shì sòng shǐ děng
生平事迹见《丰清敏公遗书》附陈地《墓志》、李朴《遗事》、《宋史》等。
fēng qìng míng cháo rén fēng yín chū de ér zi jǔ wèi jìn shì hòu dāng guān
丰庆:明朝人,丰寅初的儿子,举为进士后当官。
fēng qìng wéi zhèng qīng lián jié jiǎn shòu dào hǎo píng
丰庆为政清廉节俭,受到好评。
fēng xī fēng qìng de ér zi jǔ wèi jìn shì hòu rèn lì bù zhǔ shì de yào zhí
丰熙:丰庆的儿子,举为进士后任吏部主事的要职。
fēng jiā lì dài xiū wén dào le fēng fang shí yǐ yǒu cáng shū shàng wàn juǎn
丰家历代修文,到了丰坊时已有藏书上万卷。
fēng fang rú yǎ hào xué wén zhāng hé shū fǎ dōu tóng míng
丰坊儒雅好学,文章和书法都同名。
fēng fang míng dài shū fǎ jiā lì bù zhǔ shì yín rén zì cún lǐ hòu gēng míng dào shēng
丰坊:明代书法家、吏部主事,鄞人,字存礼,后更名道生。
bó xué gōng wén jiā yǒu wàn juàn lóu cáng shū wàn juàn
博学工文,家有万卷楼,藏书万卷。
yǒu yì biàn děng zhù zuò
有《易辨》等著作。
fēng cún fāng zì gōng mào sòng dài rèn tài píng zhōu cuì duān zōng jǐng yán chū yuán bīng zhì zhī zhōu mèng zhī jìn móu yǐ chéng jiàng cún fāng jiàn bù duàn
丰存芳:字公茂,宋代任太平州倅,端宗景炎初,元兵至,知州孟知缙谋以城降,存芳谏不断。
jìn yǐn yuán bīng tú qí jiā fēng cún fāng bù qū
缙引元兵屠其家,丰存芳不屈。
tóng sǐ shí bā rén
同死十八人。
fēng yuè rén fēng fang de ér zi ài zuò shī yǒu shī wén jí fēng zhèng yuán jí chuán shì
丰越人:丰坊的儿子,爱做诗,有诗文集《丰正元集》传世。
fēng yín chū míng cháo chū rén xué wèn yuān bó pǐn xíng duān zhèng hóng wǔ nián jiān bèi cháo tíng qǐng qù jiào dǎo wáng zú zǐ sūn
丰寅初:明朝初人,学问渊博,品行端正,洪武年间被朝廷请去教导王族子孙。
qiān xǐ fēn bù
迁徙分布
quē fēng xìng zài dà lù hé tái wān dōu méi yǒu liè rù bǎi jiā xìng qián yī bǎi wèi
(缺)丰姓在大陆和台湾都没有列入百家姓前一百位。
fēng xìng yuán chū yú jī xìng
丰姓源出于姬姓。
chūn qiū shí qī zhèng mù gōng yǒu gè ér zi jiào gōng zǐ fēng zài zhèng xī gōng shí rèn dài fū fēng de sūn zi shī juǎn yǐ tā men de zǔ fù de míng wéi xìng shì chēng wéi fēng shì
春秋时期,郑穆公有个儿子叫公子丰,在郑僖公时任大夫,丰的孙子施,卷以他们的祖父的名为姓氏,称为丰氏。
zhōu chū zhōu wén wáng de dì shí qī zi fēng yú fēng guó jīn shǎn xī shěng hù xiàn dōng hòu rén yǐ guó míng wèi xìng chēng wéi fēng shì
周初,周文王的第十七子封于酆国(今陕西省户县东),后人以国名为姓,称为酆氏。
hòu lái hòu rén zhōng yǒu qǔ fēng zì de zuǒ biān wèi xìng fēng zì de fán tǐ jí fēng zì wèi xìng de fēng shì
后来,后人中有取酆字的左边为姓(丰字的繁体),即丰字为姓,得丰氏。
wàng jū sōng yáng xiàn jīn zhè jiāng shěng sōng yáng xiàn yí dài
望居松阳县(今浙江省松阳县一带)。
fēng xìng shì dāng jīn jiào wéi shǎo jiàn de xìng shì
丰姓是当今较为少见的姓氏,
rén shù bù duō
人数不多,
fēn bù hěn guǎng
分布很广,
jīn tiān jīn zhī wǔ qīng
今天津之武清,
hé běi zhī shàng yì jǐng xiàn
河北之尚义、景县,
shān dōng zhī píng yì píng dù lóng kǒu chāng lè yú tái
山东之平邑、平度、龙口、昌乐、鱼台,
nèi měng gǔ zhī wū hǎi
内蒙古之乌海,
guǎng xī zhī tián lín
广西之田林,
yún nán zhī lǒng chuān hé kǒu
云南之陇川、河口,
sì chuān zhī hé chuān děng dì jūn yǒu cǐ xìng
四川之合川等地均有此姓。