lì shǐ lái yuán
历史来源
wéi yuán chū
「韦」源出;
yī chū zì qí xìng yǐ guó míng wèi shì jù tōng zhì shì zú lüè suǒ zài zài xià cháo wèi yù lóng shì zài shāng cháo wèi shǐ wèi shì
一﹕出自「祁」姓,以国名为氏,据《通志.氏族略》所载,在夏朝为御龙氏,在商朝为豕为氏。
yòu táng shū zǎi xiàng shì xì biǎo suǒ zài shǐ wéi guó hé nán huá xiàn nán zhī hòu yǒu wéi shì
又《唐书.宰相世系表》所载,豕韦国(河南滑县南)之后有韦氏。
èr jù hàn shū xī yù chuán suǒ zài hàn dài shū lè guó yì yǒu wéi shì
二 ﹕据《汉书.西域传》所载,汉代疏勒国亦有韦氏。
sān chuán shuō qín hàn zhī jì hán xìn céng cáng shēn yú nán yuè liǎng guǎng yí dài wèi bì chóu yǐ hán zì de bàn biān wéi wèi xìng
三 ﹕传说秦汉之际韩信曾藏身于南粤(两广一带)为避仇,以「韩」字的半边「韦」为姓。
jīn guǎng xī zhuàng zú duō wéi shì
今广西僮族多韦氏。
yòu chuán shuō zhuān xū sūn dà péng wèi xià zhū hóu shào kāng fēng qí bié sūn yuán zhé yú shǐ wéi
又传说颛顼孙大彭为夏诸侯,少康封其别孙元哲于豕韦。
jiā zú míng rén
家族名人
wéi zhāo
韦昭 (204~273)
zì hóng sì sān guó wú yún yáng jīn jiāng sū shěng dān yáng xiàn rén
字弘嗣,三国吴云阳(今江苏省丹阳县)人。
hào xué néng wén sūn hào shí wéi shì zhōng lǐng xiū guó shǐ yīn chí zhèng gǎn jiàn wèi sūn hào suǒ shā
好学能文,孙皓时为侍中,领修国史,因持正敢谏为孙皓所杀。
suǒ zhù xiào jīng lún yǔ guó yǔ jūn yǒu míng yú shì
所注孝经、论语、国语,均有名于世。
wéi zhuāng
韦庄
zì duān jǐ shēng zú nián bù xiáng qián shǔ dù líng jīn xiá xī shěng zhǎng ān xiàn dōng nán rén
字端己,生卒年不详,前蜀杜陵(今陜西省长安县东南)人。
běn wèi táng mò jìn shì hòu rù shǔ yī fù wáng jiàn zhǎng shū jì
本为唐末进士,后入蜀依附王建,掌书记。
jí wáng jiàn jù shǔ chēng dì shǔ kāi guó zhì dù jiē zhuāng suǒ dìng lèi guān lì bù shàng shū tóng píng zhāng shì shì wén jìng gōng shī cí
及王建据蜀称帝,蜀开国制度皆庄所定,累官吏部尚书,同平章事,谥文靖,工诗词。
zhe yǒu huàn huā jí suǒ wéi qín fù yín cháng shī yóu yǒu míng yú shì
着有浣花集,所为秦妇吟长诗,尤有名于世。
dì wàng fēn bù
地望分布
xiá xī jīng zhào jùn
陜西京兆郡。