lì shǐ lái yuán
历史来源
fāng yuán chū
「方」源出;
chū zì jī xìng yǐ zì wèi shì
出自「姬」姓,以字为氏。
zhōu xuān wáng yǒu dà chén fāng shū
周宣王有大臣方叔。
jiàn shī jīng xiǎo yǎ cǎi qǐ yún fāng shū zhǐ
见《诗经.小雅.采芑》云﹕「方叔止。
fāng shū qīng shì yě
」「方叔,卿士也。
zhī sūn yǐ wáng fù zì fāng wèi shì
支孙以王父字「方」为氏。
yòu fēng sú yǎn yì yún xiāng chuán wèi gǔ dì yú wǎng zhī zǐ fāng léi shì zhī hòu
又,《风俗演义》云﹕相传为古帝榆罔之子方雷氏之后。
jiā zú míng rén
家族名人
fāng shū
方叔
xī zhōu xuān wáng qián bā shì jì shí de qīng shì zhēng fá gǔ zú xiǎn yǔn yǒu gōng
西周宣王(前八世纪)时的卿士,征伐古族𤞤狁有功。
fāng xiào rú
方孝孺(1357~1402)
zì xī zhí yī zì xī gǔ míng jiàn wén dì zhī zhōng chén níng hǎi rén
字希直,一字希古,明建文帝之忠臣,宁海人。
yǐ míng wáng dào zhì tài píng wéi jǐ rèn gōng wén zhāng míng shū shì yuē zhèng xué guān shì jiǎng xué shì yīn jù yàn wáng cǎo jí dì wèi zhào zhī mìng ér bèi shā fú wáng shí zhuī shì wén zhèng
以明王道﹑致太平为己任,工文章,名书室曰正学,官侍讲学士,因拒燕王草即帝位诏之命而被杀,福王时追谥文正。
zhe yǒu hóu chéng jí xī gǔ táng gǎo děng
着有侯成集﹑希古堂稿等。
fāng bāo
方苞 (1668~1749)
zì fèng jiǔ hào líng gāo wǎn hào wàng xī qīng ān huī tóng chéng rén
字凤九,号灵皋,晚号望溪,清安徽桐城人。
guān zhì shì láng
官至侍郎。
lùn xué yǐ sòng rú wèi zōng shuō jīng tuī yǎn chéng zhū zhī xué yóu zhì lì yú chūn qiū sān lǐ
论学以宋儒为宗,说经推衍程朱之学,尤致力于春秋三礼。
wén xué hán ōu yán yú yì fǎ wèi tóng chéng pài zhī zōng zhǔ
文学韩欧,严于义法,为桐城派之宗主。
zhe yǒu zhōu guān biàn chūn qiū tōng lùn lǐ jì xī yí wàng xī wén jí děng
着有周官辨﹑春秋通论﹑礼记析疑﹑望溪文集等。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán hé nán jùn
河南河南郡。