lì shǐ lái yuán
历史来源
lè yuán chū
「乐」源出;
yī chū zì zi xìng
一; 出自「子」姓。
yǐ wáng fù zì wèi shì
以王父自为氏。
jù xìng shì jí jiù piān jí táng shū zǎi xiàng shì xì biǎo suǒ zài sòng dài gōng zhī zǐ zì lè fù
据《姓氏急就篇》及《唐书.宰相世系表》所载,宋戴公之子,字乐父。
shēng zǐ qīng fù zé wèi gōng sūn zé gōng sūn zé zhī zǐ yí fù xū yǐ qí zǔ fù zhī zì lè wèi shì chēng wéi lè xū
生子倾父泽,为公孙泽; 公孙泽之子夷父须,以其祖父之字「乐」为氏,称为乐须。
jiā zú míng rén
家族名人
yuè yì
乐毅
zhàn guó shí yān guó míng jiàng zhāo wáng shí bài wéi shàng jiāng jūn shuài lǐng yàn zhào chu hán wèi wǔ guó bīng fá qí xià qí qī shí yú chéng fēng chāng guó jūn
战国时燕国名将,昭王时拜为上将军,率领燕、赵、楚、韩、魏五国兵伐齐,下齐七十余城,封昌国君。
zhāo wáng sǐ huì wáng shǐ qí jié dài qí zhí wèi yì bēn zhào fēng wèi wàng zhū jūn hòu zú yú zhào
昭王死,惠王使骑劫代其职位,毅奔赵,封为望诸君,后卒于赵。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán nán yáng jùn
河南南阳郡。