shì tǐ kōng yán zài qīng zhōu jiàn èr fān sēng xiàng mào qí gǔ ěr zhui shuāng huán bèi huáng bù xū fà quán rú yáng jiǎo zì yán cóng xī yù lái
释体空言:在青州见二番僧,像貌奇古,耳缀双环,被黄布,须发鬈如羊角,自言从西域来。
wén tài shǒu zhòng fú yè zhī tài shǒu qiǎn èr lì sòng yì cóng lín hé shàng líng pèi bù shèn lǐ zhī
闻太守重佛,谒之,太守遣二隶送诣丛林,和尚灵辔不甚礼之。
zhí shì zhě jiàn qí rén yì sī kuǎn zhī zhǐ sù yān
执事者见其人异,私款之,止宿焉。
huò wèn xī yù duō yì rén luó hàn de wú yǒu jī shù fǒu
或问:“西域多异人,罗汉得毋有奇术否?
qí yī chǎn rán xiào chū shǒu yú xiù zhǎng zhōng tuō xiǎo tǎ gāo cái yíng chǐ líng lóng kě ài
”其一冁然笑,出手于袖,掌中托小塔,高裁盈尺,玲珑可爱。
bì shàng zuì gāo chù yǒu xiǎo kān sēng zhì tǎ qí zhōng chù rán duān lì wú shǎo piān yǐ
壁上最高处,有小龛,僧掷塔其中,矗然端立,无少偏倚。
shì tǎ shàng yǒu shè lì fàng guāng zhào yào yī shì
视塔上有舍利放光,照耀一室。
shǎo jiàn yǐ shǒu zhāo zhī réng luò zhǎng zhōng
少间以手招之,仍落掌中。
qí yī sēng nǎi tǎn bì shēn zuǒ gōng zhǎng kě liù qī chǐ ér yòu gōng suō wú yǒu yǐ
其一僧乃袒臂,伸左肱,长可六七尺,而右肱缩无有矣;
zhuǎn shēn yòu gōng yì rú zuǒ zhuàng
转伸右肱亦如左状。