hán dào shì jū yì zhōng zhī tiān qí miào duō huàn shù gòng míng zhī xian
韩道士居邑中之天齐庙,多幻术,共名之“仙”。
xiān zǐ yǔ zuì shàn měi shì chéng zhé zào zhī
先子与最善,每适城,辄造之。
yī rì yǔ xiān shū fù yì nǐ fǎng hán shì yù zhū tú
一日与先叔赴邑,拟访韩,适遇诸途。
hán fù yào yuē qǐng xiān wǎng qǐ mén zuò shǎo xuán wǒ jí zhì
韩付钥曰:“请先往启门坐,少旋我即至。
nǎi rú qí yán
”乃如其言。
yì miào fā jiōng zé hán yǐ zuò shì zhōng
诣庙发扃,则韩已坐室中。
zhū rú cǐ lèi
诸如此类。
xiān shì yǒu bì zú rén shì bó dǔ yīn xiān zǐ yì shí hán
先是有敝族人嗜博赌,因先子亦识韩。
zhí dà fó sì lái yī sēng zhuān shì chū pú dǔ shén háo
值大佛寺来一僧,专事樗蒲,赌甚豪。
zú rén jiàn ér yuè zhī qìng zī wǎng dǔ dà kuī
族人见而悦之,罄资往赌,大亏。
xīn yì rè diǎn zhì tián chǎn fù wǎng zhōng yè jǐn sàng
心益热,典质田产复往,终夜尽丧。
yì yì bù dé zhì biàn dào yì hán jīng shén cǎn dàn yán yǔ shī cì
邑邑不得志,便道诣韩,精神惨淡,言语失次。
hán wèn zhī jù yǐ shí gào
韩问之,具以实告。
hán xiào yuē cháng dǔ wú bù shū zhī lǐ
韩笑曰:“常赌无不输之理。
tǎng néng jiè dǔ wǒ wèi rǔ fù zhī
倘能戒赌,我为汝覆之。
zú rén yuē tǎng de zhū huán hé pǔ huā gū tou dāng tiě chǔ suì zhī
”族人曰:“倘得珠还合浦,花骨头当铁杵碎之!
hán nǎi yǐ zhǐ shū fú shòu pèi yī dài jiān
”韩乃以纸书符,授佩衣带间。
zhǔ yuē dàn de gù wù jí yǐ wù de lǒng fù wàng shǔ yě
嘱曰:“但得故物即已,勿得陇复望蜀也。
yòu fù qiān qián yuē yíng ér cháng zhī
”又付千钱约赢而偿之。
zú rén dà xǐ ér wǎng
族人大喜而往。
sēng yàn qí zī yì zhī bù xiè yǔ dǔ
僧验其资,易之,不屑与赌。
zú rén qiáng zhī qǐng yī zhì wéi qī sēng xiào ér cóng zhī
族人强之,请一掷为期,僧笑而从之。
nǎi yǐ qiān qián wèi gū zhù sēng zhì zhī wú suǒ shèng fù zú rén jiē sè yī zhì chéng cǎi
乃以千钱为孤注,僧掷之无所胜负,族人接色,一掷成采。
sēng fù yǐ liǎng qiān wèi zhù
僧复以两千为注。
yòu bài
又败。
sēng jiàn zēng zhì shí yú qiān míng míng xiāo sè ā zhī jiē chéng lú zhì jì qián suǒ shū qǐng kè jǐn fù
僧渐增至十余千,明明枭色,呵之皆成卢雉,计前所输,顷刻尽覆。
yīn niàn zài yíng shù qiān yì gèng jiā nǎi fù bó zé sè jiàn liè
阴念再赢数千亦更佳,乃复博,则色渐劣。
xīn guài zhī qǐ shì dài shàng zé fú yǐ wáng yǐ dà jīng ér ba
心怪之,起视带上则符已亡矣,大惊而罢。
zài qián guī miào chú cháng hán wài zhuī ér jì zhī bìng mò hòu suǒ shī shì fú yuán shù yě
载钱归庙,除偿韩外,追而计之,并末后所失,适符原数也。
yǐ nǎi kuì xiè shī fú zhī zuì hán xiào yuē yǐ zài cǐ yǐ
已乃愧谢失符之罪,韩笑曰:“已在此矣。
gù zhǔ wù tān ér jūn bù tīng gù qǔ zhī
固嘱勿贪,而君不听,故取之。
yì shǐ shì yuē tiān xià zhī qīng jiā zhě mò sù yú bó tiān xià zhī bài dé zhě yì mò shén yú bó
异史氏曰:“天下之倾家者莫速于博,天下之败德者亦莫甚于博。
rù qí zhōng zhě rú chén mí hǎi jiāng bù zhī suǒ dǐ yǐ
入其中者如沉迷海,将不知所底矣。
fu shāng nóng zhī rén jù yǒu běn yè
夫商农之人,俱有本业;
shī shū zhī shì yóu xī fēn yīn
诗书之士,尤惜分阴。
fù lěi héng jìng gù chéng jiā zhī zhèng lù
负耒横径,固成家之正路;
qīng tán báo yǐn yóu jì xīng zhī shēng yá
清谈薄饮,犹寄兴之生涯。
ěr nǎi xiá bǐ yín péng chán mián yǒng yè
“尔乃狎比淫朋,缠绵永夜。
qīng náng dǎo qiè xuán jīn yú xiǎn xī zhī tiān
倾囊倒箧,悬金于崄巇之天;
hū zhì hē lú qǐ líng yú yín hūn zhī gǔ pán shī wǔ mù shì zǒu yuán zhū
呼雉呵卢,乞灵于淫昏之骨,盘施五木,似走圆珠;
shǒu wò duō zhāng rú qíng tuán shàn
手握多章,如擎团扇。
zuǒ qū rén ér yòu gù jǐ wàng chuān guǐ zi zhī jing
左觑人而右顾己,望穿鬼子之睛;
yáng shì ruò ér yīn yòng qiáng fèi jǐn wǎng liǎng zhī jì
阳示弱而阴用强,费尽魍魉之技。
mén qián bīn kè dài yóu liàn liàn yú chǎng tóu
门前宾客待,犹恋恋于场头;
shě shàng huǒ yān shēng shàng dān dān yú pén lǐ
舍上火烟生,尚眈眈于盆里。
wàng cān fèi qǐn zé jiǔ rù chéng mí
忘餐废寝,则久入成迷;
shé bì chún jiāo zé xiāng kàn shì guǐ
舌敝唇焦,则相看似鬼。
dài fu quán jūn jǐn méi rè yǎn kōng kuī
迨夫全军尽没,热眼空窥。
shì jú zhōng zé jiào hào nóng yān jì yǎng yīng xióng zhī yì
视局中则叫号浓焉,技痒英雄之臆;
gù náng dǐ ér guàn suǒ kōng yǐ huī hán zhuàng shì zhī xīn
顾囊底而贯索空矣,灰寒壮士之心。
yǐn jǐng pái huái jué bái shǒu zhī wú jì
引颈徘徊,觉白手之无济;
chuí tóu xiāo suǒ shǐ xuán yè yǐ fāng guī
垂头萧索,始玄夜以方归。
xìng jiāo zhé zhī rén mián kǒng jīng quǎn fèi
幸交谪之人眠,恐惊犬吠;
kǔ jiǔ xū zhī fù è gǎn yuàn gēng cán
苦久虚之腹饿,敢怨羹残。
jì ér yù zǐ zhì tián jì zhū huán yú hé pǔ
既而鬻子质田,冀珠还于合浦;
bù yì huǒ zhuó máo jǐn zhōng lāo yuè yú cāng jiāng
不意火灼毛尽,终捞月于沧江。
jí zāo bài hòu wǒ fāng sī yǐ zuò xià liú zhī wù
及遭败后我方思,已作下流之物;
shì wèn dǔ zhōng shuí zuì shàn qún zhǐ wú kù zhī gōng
试问赌中谁最善,群指无裤之公。
shèn ér xiāo fù nán kān suì qī shēn yú bào kè
甚而枵腹难堪,遂栖身于暴客;
sāo tóu mò dù zhì yǎng jǐ yú xiāng lián
搔头莫度,至仰给于香奁。
wū hū
唉!
bài dé sàng xíng qīng cái wáng shēn shú fēi bó zhī yī tú zhì zhī zāi
败德丧行,倾财亡身,孰非博之一途致之哉!