xǔ xìng jiā zī zhī běi guō yè yú
许姓,家淄之北郭,业渔。
měi yè xié jiǔ hé shàng yǐn qiě yú
每夜携酒河上,饮且渔。
yǐn zé lèi jiǔ yú de zhù yún hé zhōng ruò guǐ de yǐn
饮则酹酒于地,祝云:“河中溺鬼得饮。
yǐ wéi cháng
”以为常。
tā rén yú qì wú suǒ huò ér xǔ dú mǎn kuāng
他人渔,迄无所获,而许独满筐。
yī xī fāng dú zhuó yǒu shào nián lái pái huái qí cè
一夕方独酌,有少年来徘徊其侧。
ràng zhī yǐn kǎi yǔ tóng zhuó
让之饮,慨与同酌。
jì ér zhōng yè bù huò yī yú yì pō shī
既而终夜不获一鱼,意颇失。
shào nián qǐ yuē qǐng yú xià liú wèi jūn qū zhī
少年起曰:“请于下流为君驱之。
suì piāo rán qù
”遂飘然去。
shǎo jiàn fù fǎn yuē yú dà zhì yǐ
少间复返曰:“鱼大至矣。
guǒ wén shà xiā yǒu shēng
”果闻唼呷有声。
jǔ wǎng ér de shù tóu jiē yíng chǐ
举网而得数头皆盈尺。
xǐ jí shēn xiè
喜极,申谢。
yù guī zèng yǐ yú bù shòu yuē lǚ tāo jiā yùn qū qū hé zú yún bào
欲归,赠以鱼不受,曰:“屡叨佳酝,区区何足云报。
rú bù qì yào dāng yǐ wéi cháng ěr
如不弃,要当以为常耳。
xǔ yuē fāng gòng yī xī hé yán lǚ yě
”许曰:“方共一夕,何言屡也?
rú kěn yǒng gù chéng suǒ shén yuàn dàn kuì wú yǐ wéi qíng
如肯永顾,诚所甚愿,但愧无以为情。
xún qí xìng zì yuē xìng wáng wú zì xiāng jiàn kě hū wáng liù láng
”询其姓字,曰:“姓王,无字,相见可呼王六郎。
suì bié
”遂别。
míng rì xǔ huò yú yì lì gū jiǔ
明日,许货鱼益利,沽酒。
wǎn zhì hé gàn shào nián yǐ xiān zài suì yǔ huān yǐn
晚至河干,少年已先在,遂与欢饮。
yǐn shù bēi zhé wéi xǔ qū yú
饮数杯,辄为许驱鱼。
rú shì bàn zǎi hū gào xǔ yuē bài shí qīng yáng qíng yú gǔ ròu rán xiāng bié yǒu rì yǐ
如是半载,忽告许曰:“拜识清扬,情逾骨肉,然相别有日矣。
yǔ shén qī chǔ
”语甚凄楚。
jīng wèn zhī yù yán ér zhǐ zhě zài nǎi yuē qíng hǎo rú wú liǎng rén yán zhī huò wù yà yé
惊问之,欲言而止者再,乃曰:“情好如吾两人,言之或勿讶耶?
jīn jiāng bié wú fáng míng gào wǒ shí guǐ yě
今将别,无妨明告:我实鬼也。
sù shì jiǔ chén zuì nì sǐ shù nián yú cǐ yǐ
素嗜酒,沉醉溺死数年于此矣。
qián jūn zhī huò yú dú shèng yú tā rén zhě jiē pū zhī àn qū yǐ bào lèi diàn ěr
前君之获鱼独胜于他人者,皆仆之暗驱以报酹奠耳。
míng rì yè mǎn dāng yǒu dài zhě jiāng wǎng tóu shēng
明日业满,当有代者,将往投生。
xiāng jù zhī jīn xī gù bù néng wú gǎn
相聚只今夕,故不能无感。
xǔ chū wén shén hài rán qīn xiá jì jiǔ bù fù kǒng bù
”许初闻甚骇,然亲狎既久,不复恐怖。
yīn yì xī xū zhuó ér yán yuē liù láng yǐn cǐ wù qi yě
因亦欷歔,酌而言曰:“六郎饮此,勿戚也。
xiāng jiàn jù wéi liáng zú bēi cè
相见遽违,良足悲恻。
rán yè mǎn jié tuō zhèng yi xiāng hè bēi nǎi bù lún
然业满劫脱,正宜相贺,悲乃不伦。
suì yǔ chàng yǐn
”遂与畅饮。
yīn wèn dài zhě hé rén
因问:“代者何人?
yuē xiōng yú hé pàn shì zhī tíng wǔ yǒu nǚ zǐ dù hé ér ruò zhě shì yě
”曰:“兄于河畔视之,亭午有女子渡河而溺者是也。
tīng cūn jī jì chàng sǎ tì ér bié
”听村鸡既唱,洒涕而别。
míng rì jìng cì hé biān yǐ chān qí yì
明日敬伺河边以觇其异。
guǒ yǒu fù rén bào yīng ér lái jí hé ér duò
果有妇人抱婴儿来,及河而堕。
r pāo àn shàng yáng shǒu zhì zú ér tí
儿抛岸上,扬手掷足而啼。
fù chén fú zhě lǚ yǐ hū lín lín pān àn yǐ chū jiè de shǎo xī bào r jìng qù
妇沉浮者屡矣,忽淋淋攀岸以出:藉地少息,抱儿径去。
dāng fù ruò shí yì liáng bù rěn sī yù bēn jiù
当妇溺时,意良不忍,思欲奔救;
zhuǎn niàn shì suǒ yǐ dài liù láng zhě gù zhǐ bù jiù
转念是所以代六郎者,故止不救。
jí fù zì chū yí qí yán bù yàn
及妇自出,疑其言不验。
dǐ mù yú jiù chù shào nián fù zhì yuē jīn yòu jù shǒu qiě bù yán bié yǐ
抵暮,渔旧处,少年复至,曰:“今又聚首,且不言别矣。
wèn qí gù
”问其故。
yuē nǚ zǐ yǐ xiāng dài yǐ
曰:“女子已相代矣;
pū lián qí bào zhōng r dài dì yī rén suì cán èr mìng gù shě zhī
仆怜其抱中儿,代弟一人遂残二命,故舍之。
gēng dài bù zhī hé qī
更代不知何期。
huò wú liǎng rén zhī yuán wèi jǐn yé
或吾两人之缘未尽耶?
xǔ gǎn tàn yuē cǐ rén rén zhī xīn kě yǐ tōng shàng dì yǐ
”许感叹曰:“此仁人之心,可以通上帝矣。
yóu cǐ xiāng jù rú chū
”由此相聚如初。
shù rì yòu lái gào bié xǔ yí qí fù yǒu dài zhě yuē fēi yě
数日又来告别,许疑其复有代者,曰:“非也。
qián yī niàn cè yǐn guǒ dá dì tiān
前一念恻隐,果达帝天。
jīn shòu wèi zhāo yuǎn xiàn wū zhèn tǔ dì lái rì fù rèn
今授为招远县邬镇土地,来日赴任。
tǎng bù wàng gù jiāo dāng yī wǎng tàn wù dàn xiū zǔ
倘不忘故交,当一往探,勿惮修阻。
xǔ hè yuē jūn zhèng zhí wèi shén shén wèi rén xīn
”许贺曰:“君正直为神,甚慰人心。
dàn rén shén lù gé jí bù dàn xiū zǔ jiāng fù rú hé
但人神路隔,即不惮修阻,将复如何?
shào nián yuē dàn wǎng wù lǜ
”少年曰:“但往勿虑。
zài sān dīng níng ér qù
”再三叮咛而去。
xǔ guī jí yù zhì zhuāng dōng xià qī xiào yuē cǐ qù shù bǎi lǐ jí yǒu qí de kǒng tǔ ǒu bù kě yǐ gòng yǔ
许归,即欲制装东下,妻笑曰:“此去数百里,即有其地,恐土偶不可以共语。
xǔ bù tīng jìng dǐ zhāo yuǎn
”许不听,竟抵招远。
wèn zhī jū rén guǒ yǒu wū zhèn
问之居人,果有邬镇。
xún zhì qí chù xī jiān nì lǚ wèn cí suǒ zài
寻至其处,息肩逆旅,问祠所在。
zhǔ rén jīng yuē dé wú kè xìng wéi xǔ
主人惊曰:“得无客姓为许?
xǔ yuē rán
”许曰:“然。
hé jiàn zhī
何见知?
yòu yuē dé wú kè yì wèi zī
”又曰:“得无客邑为淄?
yuē rán
他回答说:“是的。
hé jiàn zhī
何见知?
zhǔ rén bù dá jù chū
”主人不答遽出。
é ér zhàng fū bào zǐ xí nǚ kuī mén zá tà ér lái huán rú qiáng dǔ
俄而丈夫抱子,媳女窥门,杂沓而来,环如墙堵。
xǔ yì jīng
许益惊。
zhòng nǎi gào yuē shù yè qián mèng shén yán zī chuān xǔ you dāng jí lái kě zhù yī zī fǔ
众乃告曰:“数夜前梦神言:淄川许友当即来,可助一资斧。
zhī hòu yǐ jiǔ
祗候已久。
xǔ yì yì zhī nǎi wǎng jì yú cí ér zhù yuē bié jūn hòu wù mèi bù qù xīn yuǎn jiàn nǎng yuē
”许亦异之,乃往祭于祠而祝曰:“别君后,寤寐不去心,远践曩约。
yòu méng mèng shì jū rén gǎn zhuàn zhōng huái
又蒙梦示居人,感篆中怀。
kuì wú tiǎn wù jǐn yǒu zhī jiǔ rú bù qì dāng rú hé shàng zhī yǐn
愧无腆物,仅有卮酒,如不弃,当如河上之饮。
zhù bì fén qián zhǐ
”祝毕焚钱纸。
é jiàn fēng qǐ zuò hòu xuán zhuǎn yí shí shǐ sàn
俄见风起座后,旋转移时始散。
zhì yè mèng shào nián lái yī guān chǔ chǔ dà yì píng shí xiè yuē yuǎn láo gù wèn xǐ lèi jiāo bìng
至夜梦少年来,衣冠楚楚,大异平时,谢曰:“远劳顾问,喜泪交并。
dàn rèn wēi zhí bù biàn huì miàn zhǐ chǐ hé shān shén chuàng yú huái
但任微职,不便会面,咫尺河山,甚怆于怀。
jū rén báo yǒu suǒ zèng liáo chou sù hǎo
居人薄有所赠,聊酬夙好。
guī rú yǒu qī shàng dāng zǒu sòng
归如有期,尚当走送。
jū shù rì xǔ yù guī zhòng liú yīn kěn cháo qǐng mù yāo rì gèng shù zhǔ
”居数日,许欲归,众留殷恳,朝请暮邀,日更数主。
xǔ jiān cí yù xíng
许坚辞欲行。
zhòng nǎi shé jiǎn bào fú zhēng lái zhì jìn bù zhōng zhāo kuì yí yíng tuó
众乃折柬抱襆,争来致赆,不终朝,馈遗盈橐。
cāng tóu zhì zǐ bì jí zǔ sòng
苍头稚子,毕集祖送。
chū cūn xū yǒu yáng jiǎo fēng qǐ suí háng shí yú lǐ
出村,欻有羊角风起,随行十余里。
xǔ zài bài yuē liù láng zhēn zhòng
许再拜曰:“六郎珍重!
wù láo yuǎn shè
勿劳远涉。
jūn xīn rén ài zì néng zào fú yī fāng wú yōng gù rén zhǔ yě
君心仁爱,自能造福一方,无庸故人嘱也。
fēng pán xuán jiǔ zhī nǎi qù
”风盘旋久之乃去。
cūn rén yì jiē yà ér fǎn
村人亦嗟讶而返。
xǔ guī jiā shāo yù suì bù fù yú
许归,家稍裕,遂不复渔。
hòu jiàn zhāo yuǎn rén wèn zhī qí líng yìng rú xiǎng yún
后见招远人问之,其灵应如响云。
huò yán jí zhāng qiū shí kēng zhuāng
或言即章丘石坑庄。
wèi zhī shú shì
未知孰是?
yì shǐ shì yuē zhì shēn qīng yún wú wàng pín jiàn cǐ qí suǒ yǐ shén yě
异史氏曰:“置身青云无忘贫贱,此其所以神也。
jīn rì chē zhōng guì jiè níng fù shi dài lì rén zāi
今日车中贵介,宁复识戴笠人哉?
yú xiāng yǒu lín xià zhě jiā shén pín
余乡有林下者,家甚贫。
yǒu tóng zhì jiāo rèn féi zhì jì tóu zhī bì xiāng zhōu gù
有童稚交,任肥秩,计投之必相周顾。
jié lì bàn zhuāng bēn shè qiān lǐ shū shī suǒ wàng
竭力办装,奔涉千里,殊失所望。
xiè náng huò qí shǐ de guī
泻囊货骑始得归。
qí zú dì shén xié zuò yuè lìng cháo zhī yún shì yuè yě gē ge zhì diāo mào jiě sǎn gài bù zhāng mǎ huà wèi lǘ xuē shǐ shōu shēng
其族弟甚谐,作月令嘲之云:‘是月也,哥哥至,貂帽解,伞盖不张,马化为驴,靴始收声。
niàn cǐ kě wèi yī xiào
’念此可为一笑。