kāng xī èr shí yī nián shān dōng hàn zì chūn cú xià chì dì qiān lǐ
康熙二十一年,山东旱,自春徂夏,赤地千里。
liù yuè shí sān rì xiǎo yǔ shǐ zhǒng sù
六月十三日小雨,始种粟。
shí bā rì dà yǔ hòu nǎi zhǒng dòu
十八日大雨后,乃种豆。
yī rì shí mén zhuāng yǒu lǎo sǒu mù jiàn èr yáng dòu shān shàng gào cūn rén yuē dà shuǐ zhì yǐ
一日,石门庄有老叟,暮见二羊斗山上,告村人曰:“大水至矣!
suì xié jiā bō qiān
”遂携家播迁。
cūn rén gòng xiào zhī
村人共笑之。
wú hé yǔ bào zhù píng dì shuǐ shēn shù chǐ jū lú jǐn méi
无何,雨暴注,平地水深数尺,居庐尽没。
yī nóng rén qì qí liǎng r yǔ qī fú lǎo mǔ bēn bì gāo fù
一农人弃其两儿,与妻扶老母奔避高阜。
xià shì cūn zhōng huì wèi zé guó bìng bù fù niàn jí liǎng r
下视村中,汇为泽国,并不复念及两儿。
shuǐ luò guī jiā
水落归家。
yī cūn jǐn chéng xū mù rù jǐ mén zé yī wū dú cún jiàn liǎng r shàng bìng zuò chuáng tóu xī xiào wú yàng
一村尽成墟墓,入己门,则一屋独存,见两儿尚并坐床头,嬉笑无恙。
xián tàn wèi fū fù xiào gǎn suǒ zhì
咸叹谓夫妇孝感所致。
cǐ liù yuè èr shí èr rì shì yě
此六月二十二日事也。
kāng xī èr shí sì nián píng yáng dì zhèn rén mín sǐ zhě shí yǒu qī bā
康熙二十四年,平阳地震,人民死者十有七八。
chéng guō jǐn xū
城郭尽墟;
jǐn cún yī shè zé xiào zǐ mǒu jiā yě
仅存一舍,则孝子某家也。
máng máng dà jié zhōng wéi xiào sì wú yàng shuí wèi tiān gōng wú zào bái yé
茫茫大劫中,惟孝嗣无恙,谁谓天公无皂白耶?