聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 149 of 495

卷四·续黄粱

PinyinModern Translation
Size

fú jiàn céng xiào lián jié nán gōng shí yǔ èr sān tóng nián áo yóu guō wài

福建曾孝廉,捷南宫时,与二三同年,遨游郭外。

wén pí lú chán yuàn yù yī xīng zhě wǎng yì wèn bo

闻毗卢禅院寓一星者,往诣问卜。

rù yī ér zuò

入揖而坐。

xīng zhě jiàn qí yì qì yáng yáng shāo nìng yú zhī

星者见其意气扬扬,稍佞谀之。

céng yáo shà wēi xiào biàn wèn yǒu mǎng yù fēn fǒu

曾摇箑微笑,便问:“有蟒玉分否?

xīng zhě yuē èr shí nián tài píng zǎi xiàng

”星者曰:“二十年太平宰相。

céng dà yuè qì yì gāo

”曾大悦,气益高。

zhí xiǎo yǔ nǎi yǔ yóu lǚ bì yǔ sēng shè

值小雨,乃与游侣避雨僧舍。

shè zhōng yī lǎo sēng shēn mù gāo bí zuò pú tuán shàng yān jiǎn bù wéi lǐ

舍中一老僧,深目高鼻,坐蒲团上,淹蹇不为礼。

zhòng yī jǔ shǒu dēng tà zì huà qún yǐ zǎi xiàng xiāng hè

众一举手,登榻自话,群以宰相相贺。

céng xīn qì shū gāo biàn zhǐ tóng yóu yuē mǒu wèi zǎi xiàng shí tuī zhāng nián zhàng zuò nán fǔ jiā zhōng biǎo wèi cān yóu wǒ jiā lǎo cāng tóu yì de xiǎo qiān bǎ yú yuàn zú yǐ

曾心气殊高,便指同游曰:“某为宰相时,推张年丈作南抚,家中表为参、游,我家老苍头亦得小千把,余愿足矣。

yī zuò dà xiào

”一座大笑。

é wén mén wài yǔ yì qīng zhù céng juàn fú tà jiān

俄闻门外雨益倾注,曾倦伏榻间。

hū jiàn yǒu èr zhōng shǐ jī tiān zǐ shǒu zhào zhào céng tài shī jué guó jì

忽见有二中使,赍天子手诏,召曾太师决国计。

céng dé yì róng chǒng yì wū zhī qí fēi yǒu yě jí qū rù cháo

曾得意荣宠,亦乌知其非有也,疾趋入朝。

tiān zǐ qián xí wēn yǔ liáng jiǔ mìng sān pǐn yǐ xià tīng qí chù zhì bù bì zòu wén

天子前席,温语良久,命三品以下,听其黜陟,不必奏闻。

jí cì mǎng fú yī xí yù dài yī wéi míng mǎ èr pǐ

即赐蟒服一袭,玉带一围,名马二匹。

céng bèi fú jī bài yǐ chū

曾被服稽拜以出。

rù jiā zé fēi jiù suǒ jū dì huì dòng diāo cuī qióng jí zhuàng lì zì yì bù jiě hé yǐ jù zhì yú cǐ

入家,则非旧所居第,绘栋雕榱,穷极壮丽,自亦不解何以遽至于此。

rán niān xū wēi hū zé yìng nuò léi dòng

然拈须微呼,则应诺雷动。

é ér gōng qīng zèng hǎi wù yǔ lǚ zú gōng zhě dié chū qí mén

俄而公卿赠海物,伛偻足恭者叠出其门。

liù qīng lái dǎo xǐ ér yíng

六卿来,倒屣而迎;

shì láng bèi yī yǔ yǔ

侍郎辈,揖与语;

xià cǐ zhě hàn zhī ér yǐ

下此者,颔之而已。

jìn fǔ kuì nǚ lè shí rén jiē shì hǎo nǚ zǐ qí yóu zhě wèi niǎo niǎo wèi xiān xiān èr rén yóu méng chǒng gù

晋抚馈女乐十人,皆是好女子,其尤者为袅袅,为仙仙,二人尤蒙宠顾。

kē tóu xiū mù rì shì shēng gē

科头休沐,日事声歌。

yī rì niàn wēi shí cháng de yì shēn wáng zǐ liáng zhōu jì wǒ jīn zhì shēn qīng yún qú shàng cuō tuó shì lù hé bù yī yǐn shǒu

一日,念微时尝得邑绅王子良周济,我今置身青云,渠尚磋跎仕路,何不一引手?

zǎo dàn yī shū jiàn wèi jiàn yì jí fèng yù zhǐ lì xíng zhuó yòng

早旦一疏,荐为谏议,即奉谕旨,立行擢用。

yòu niàn guō tài pú céng yá zì wǒ jí chuán lǚ gěi jiàn jí shì yù chén chāng děng shòu yǐ yì zhǐ

又念郭太仆曾睚眦我,即传吕给谏及侍御陈昌等,授以意旨;

yuè rì dàn zhāng jiāo zhì fèng zhǐ xuē zhí yǐ qù

越日,弹章交至,奉旨削职以去。

ēn yuàn liǎo liǎo pō kuài xīn yì

恩怨了了,颇快心意。

ǒu chū jiāo qú zuì rén shì chù lǔ bù jí qiǎn rén fù fù jīng yǐn lì bì zhàng xià

偶出郊衢,醉人适触卤簿,即遣人缚付京尹,立毙杖下。

jiē dì lián qiān zhě jiē wèi shì xiàn wò chǎn zì cǐ fù kě liè guó

接第连阡者,皆畏势献沃产,自此富可埒国。

wú hé ér niǎo niǎo xiān xiān yǐ cì cú xiè zhāo xī xiá xiǎng hū yì nǎng nián jiàn dōng jiā nǚ jué měi měi sī gòu chōng yìng yù zhé yǐ mián bó wéi sù yuàn jīn rì xìng kě shì zhì

无何而袅袅、仙仙,以次殂谢,朝夕遐想,忽忆曩年见东家女绝美,每思购充媵御,辄以绵薄违宿愿,今日幸可适志。

nǎi shǐ gàn pú shù bèi qiáng nà zī yú qí jiā

乃使干仆数辈,强纳资于其家。

é qǐng téng yú yú zhì zé jiào zhī xī wàng jiàn shí yóu yàn jué yě

俄顷藤舆舁至,则较之昔望见时尤艳绝也。

zì gù shēng píng yú yuàn sī zú

自顾生平,于愿斯足。

yòu yú nián cháo shì qiè qiè shì yǒu fù fēi zhī zhě rán chuāi qí yì gè wèi lì zhàng mǎ céng yì gāo qíng shèng qì bù yǐ zhì huái

又逾年,朝士窃窃,似有腹非之者,然揣其意,各为立仗马,曾亦高情盛气,不以置怀。

yǒu lóng tú xué shì bāo zhěng shàng shū qí lüè yuē qiè yǐ céng mǒu yuán yī yǐn dǔ wú lài shì jǐng xiǎo rén

有龙图学士包拯上疏,其略曰:“窃以曾某,原一饮赌无赖,市井小人。

yī yán zhī hé róng yīng shèng juàn fù zǐ r zhū ēn chǒng wèi jí

一言之合,荣膺圣眷,父紫儿朱,恩宠为极。

bù sī juān qū mó dǐng yǐ bào wàn yī fǎn zì xiōng yì shàn zuò wēi fú

不思捐躯摩顶,以报万一,反恣胸臆,擅作威福。

kě sǐ zhī zuì zhuó fà nán shǔ

可死之罪,擢发难数!

cháo tíng míng qì jū wèi qí huò liàng quē féi jí wèi jià zhòng qīng

朝廷名器,居为奇货,量缺肥瘠,为价重轻。

yīn ér gōng qīng jiàng shì jǐn bēn zǒu yú mén xià gū jì yín yuán yǎn rú fù fàn yǎng xī wàng chén bù kě suàn shù

因而公卿将士,尽奔走于门下,估计夤缘,俨如负贩,仰息望尘,不可算数。

huò yǒu jié shì xián chén bù kěn ē fù qīng zé zhì zhī xián sǎn

或有杰士贤臣,不肯阿附,轻则置之闲散。

zhòng zé chǐ yǐ biān méng

重则褫以编氓。

shèn qiě yī bì bù tǎn zhé xǔ lù mǎ zhī jiān

甚且一臂不袒,辄许鹿马之奸;

piàn yǔ fāng gàn yuǎn cuàn chái láng zhī de

片语方干,远窜豺狼之地。

cháo shì wèi zhī hán xīn cháo tíng yīn ér gū lì

朝士为之寒心,朝廷因而孤立。

yòu qiě píng mín gāo yú rèn sì cán shí

又且平民膏腴,任肆蚕食;

liáng jiā nǚ zǐ qiáng wěi qín zhuāng

良家女子,强委禽妆。

lì qì yuān fēn àn wú tiān rì

沴气冤氛,暗无天日!

nú pú yí dào zé shǒu lìng chéng yán

奴仆一到,则守、令承颜;

shū hán yī tóu zé sī yuàn wǎng fǎ

书函一投,则司、院枉法。

huò yǒu sī yǎng zhī r guā gé zhī qīn chū zé chéng chuán fēng xíng léi dòng

或有厮养之儿,瓜葛之亲,出则乘传,风行雷动。

dì fāng zhī gōng jǐ shāo chí mǎ shàng zhī biān tà lì zhì

地方之供给稍迟,马上之鞭挞立至。

tú dú rén mín nú lì guān fǔ hù cóng suǒ lín yě wú qīng cǎo

荼毒人民,奴隶官府,扈从所临,野无青草。

ér mǒu fāng yán yán hè hè hù chǒng wú huǐ

而某方炎炎赫赫,怙宠无悔。

zhào duì fāng chéng yú què xià qī fēi zhé jìn yú jūn qián

召对方承于阙下,萋菲辄进于君前;

wēi yí cái tuì yú zì gōng shēng gē yǐ qǐ yú hòu yuàn

委蛇才退于自公,声歌已起于后苑。

shēng sè gǒu mǎ zhòu yè huāng yín

声色狗马,昼夜荒淫;

guó jì mín shēng wǎng cún niàn lǜ

国计民生,罔存念虑。

shì shàng níng yǒu cǐ zǎi xiàng hu

世上宁有此宰相乎!

nèi wài hài é rén qíng xiōng xiōng

内外骇讹,人情汹汹。

ruò bù jí jiā fǔ zhì zhī zhū shì bì niàng chéng cāo mǎng zhī huò

若不急加斧锧之诛,势必酿成操、莽之祸。

chén zhěng sù yè dǐ jù bù gǎn níng chǔ mào sǐ liè kuǎn yǎng dá chén tīng

臣拯夙夜抵惧,不敢宁处,冒死列款,仰达宸听。

fú qí duàn jiān nìng zhī tóu jí tān mào zhī chǎn shàng huí tiān nù xià kuài yú qíng

伏祈断奸佞之头,籍贪冒之产,上回天怒,下快舆情。

rú guǒ chén yán xū miù dāo jù dǐng huò jí jiā chén shēn

如果臣言虚谬,刀锯鼎镬,即加臣身。

yún yún

”云云。

shū shàng céng wén zhī qì pò sǒng hài rú yǐn bīng shuǐ

疏上,曾闻之气魄悚骇,如饮冰水。

xìng ér huáng shàng yōu róng liú zhōng bù fā

幸而皇上优容,留中不发。

yòu jì ér kē dào jiǔ qīng wén zhāng hé zòu jí xī zhī bài mén qiáng chēng jiǎ fù zhě yì fǎn yán xiāng xiàng

又继而科、道、九卿,文章劾奏,即昔之拜门墙、称假父者,亦反颜相向。

fèng zhǐ jí jiā chōng yún nán jūn

奉旨籍家,充云南军。

zi rèn píng yáng tài shǒu yǐ chà yuán qián wǎng tí wèn

子任平阳太守,已差员前往提问。

céng fāng wén zhǐ jīng dá xuán yǒu wǔ shì shù shí rén dài jiàn cāo gē zhí dǐ nèi qǐn chǐ qí yì guān yǔ qī bìng xì

曾方闻旨惊怛,旋有武士数十人,带剑操戈,直抵内寝,褫其衣冠,与妻并系。

é jiàn shù fu yùn zī yú tíng jīn yín qián chāo yǐ shù bǎi wàn zhū cuì nǎo yù shù bǎi hú wò mù lián tà zhī shǔ yòu shù qiān shì yǐ zhì r qiǎng nǚ què yí zhuì tíng jiē

俄见数夫运资于庭,金银钱钞以数百万,珠翠瑙玉数百斛,幄幕帘榻之属,又数千事,以至儿襁女舄,遗坠庭阶。

céng yī yī shì zhī

曾一一视之。

suān xīn cì mù

酸心刺目。

yòu é ér yī rén lüè měi qiè chū pī fà jiāo tí yù róng wú zhǔ

又俄而一人掠美妾出,披发娇啼,玉容无主。

bēi huǒ shāo xīn hán fèn bù gǎn yán

悲火烧心,含愤不敢言。

é lóu gé cāng kù bìng yǐ fēng zhì lì huà céng chū

俄楼阁仓库,并已封志,立叱曾出。

jiān zhě qiān luō yè ér chū fū qī tūn shēng jiù dào qiú yī xià sì liè chē shǎo zuò dài bù yì bù kě de

监者牵罗曳而出,夫妻吞声就道,求一下驷劣车,少作代步,亦不可得。

shí lǐ wài qī zú ruò yù qīng diē céng shí yǐ yī shǒu xiāng pān yǐn

十里外,妻足弱,欲倾跌,曾时以一手相攀引。

yòu shí yú lǐ jǐ yì kùn bèi

又十余里,己亦困惫。

xū jiàn gāo shān zhí chā yún hàn zì yōu bù néng dēng yuè shí wǎn qī xiāng duì qì

欻见高山,直插云汉,自忧不能登越,时挽妻相对泣。

ér jiān zhě níng mù lái kuī bù róng shāo tíng zhù

而监者狞目来窥,不容稍停驻。

yòu gù xié rì yǐ zhuì yóu kě tóu zhǐ bù dé yǐ cēn cī bié xiè ér xíng

又顾斜日已坠,尤可投止,不得已,参差蹩躠而行。

bǐ zhì shān yāo qī lì yǐ jǐn

比至山腰,妻力已尽。

qì zuò lù yú

泣坐路隅。

céng yì qì zhǐ rèn jiān zhě chì mà

曾亦憩止,任监者叱骂。

hū wén bǎi shēng qí zào yǒu qún dào gè cāo lì rèn tiào liáng ér qián

忽闻百声齐噪,有群盗各操利刃,跳梁而前。

jiān zhě dà hài yì qù

监者大骇,逸去。

céng cháng guì gào yuē gū shēn yuǎn zhé náng zhōng wú cháng wù

曾长跪告曰:“孤身远谪,囊中无长物。

āi qiú yòu miǎn

”哀求宥免。

qún dào liè zì xuān yán wǒ bèi jiē bèi hài yuān mín zhǐ qǐ de nìng zéi tóu tā wú suǒ qǔ

群盗裂眦宣言:“我辈皆被害冤民,只乞得佞贼头,他无索取。

céng nù chì yuē wǒ suī dài zuì nǎi cháo tíng mìng guān zéi zǐ hé gǎn ěr

”曾怒叱曰:“我虽待罪,乃朝廷命官,贼子何敢尔!

zéi yì nù yǐ jù fǔ huī céng xiàng jué tóu duò dì zuò shēng

”贼亦怒,以巨斧挥曾项,觉头堕地作声。

hún fāng hài yí jí yǒu èr guǐ lái fǎn jiē qí shǒu qū zhī xíng

魂方骇疑,即有二鬼来反接其手,驱之行。

xíng yú shù kè rù yī dōu huì

行逾数刻,入一都会。

qǐng zhī dǔ gōng diàn diàn shàng yī chǒu xíng wáng zhě píng jī jué zuì fú

顷之,睹宫殿,殿上一丑形王者,凭几决罪福。

céng qián pú fú qǐng mìng wáng zhě yuè juàn cái shù xíng jí zhèn nù yuē cǐ qī jūn wù guó zhī zuì yi zhì yóu dǐng

曾前匍伏请命,王者阅卷,才数行,即震怒曰:“此欺君误国之罪,宜置油鼎!

wàn guǐ qún hé shēng rú léi tíng

”万鬼群和,声如雷霆。

jí yǒu jù guǐ zuó zhì chí xià jiàn dǐng gāo qī chǐ yǐ lái sì wéi chì tàn dǐng zú jiē chì

即有巨鬼捽至墀下,见鼎高七尺已来,四围炽炭,鼎足皆赤。

céng hú sù āi tí cuàn jì wú lù

曾觳觫哀啼,窜迹无路。

guǐ yǐ zuǒ shǒu zhuā fā yòu shǒu wò huái pāo zhì dǐng zhōng

鬼以左手抓发,右手握踝,抛置鼎中。

jué kuài rán yī shēn suí yóu bō ér shàng xià pí ròu jiāo zhuó tòng chè yú xīn fèi yóu rù kǒu jiān pēng fèi fǔ

觉块然一身,随油波而上下,皮肉焦灼,痛彻于心,沸油入口,煎烹肺腑。

niàn yù sù sǐ ér wàn jì bù néng de sǐ

念欲速死,而万计不能得死。

yuē shí shí guǐ fāng yǐ jù chā qǔ céng fù fú táng xià

约食时,鬼方以巨叉取曾,复伏堂下。

wáng yòu jiǎn cè jí nù yuē yǐ shì líng rén hé shòu dāo shān yù

王又检册籍,怒曰:“倚势凌人,合受刀山狱!

guǐ fù zuó qù

”鬼复捽去。

jiàn yī shān bù shèn guǎng kuò ér jùn xuē bì lì lì rèn zòng héng luàn rú mì sǔn

见一山,不甚广阔,而峻削壁立,利刃纵横,乱如密笋。

xiān yǒu shù rén juàn cháng cì fù yú qí shàng hū háo zhī shēng cǎn jué xīn mù

先有数人罥肠刺腹于其上,呼号之声,惨绝心目。

guǐ cù céng shàng céng dà kū tuì suō

鬼促曾上,曾大哭退缩。

guǐ yǐ dú zhuī cì nǎo céng fù tòng qǐ lián

鬼以毒锥刺脑,曾负痛乞怜。

guǐ nù zhuō céng qǐ wàng kōng lì zhì

鬼怒,捉曾起,望空力掷。

jué shēn zài yún xiāo zhī shàng yūn rán yī luò rèn jiāo yú xiōng tòng kǔ bù kě yán zhuàng yòu yí shí shēn qū zhòng zhuì dāo kǒng jiàn kuò hū yān tuō luò sì zhī huò qū

觉身在云霄之上,晕然一落,刃交于胸,痛苦不可言状,又移时,身驱重赘,刀孔渐阔,忽焉脱落,四支蠖屈。

guǐ yòu zhú yǐ jiàn wáng

鬼又逐以见王。

wáng mìng kuài jì shēng píng mài jué zhōu míng wǎng fǎ bà chǎn suǒ de jīn qián jǐ hé

王命会计生平卖爵鬻名,枉法霸产,所得金钱几何。

jí yǒu xǔ xū rén chí chóu wò suàn yuē èr bǎi èr shí yī wàn

即有𪾔须人持筹握算,曰:“二百二十一万。

wáng yuē bǐ jì jī lái hái lìng yǐn qù

”王曰:“彼既积来,还令饮去!

shǎo jiàn qǔ jīn qián duī jiē shàng rú qiū líng jiàn rù tiě fǔ róng yǐ liè huǒ

”少间,取金钱堆阶上如丘陵,渐入铁釜,熔以烈火。

guǐ shǐ shù bèi gēng xiāng yǐ biāo guàn qí kǒu liú yí zé pí fū chòu liè rù hóu zé zàng fǔ téng fèi

鬼使数辈,更相以杓灌其口,流颐则皮肤臭裂,入喉则脏腑腾沸。

shēng shí huàn cǐ wù zhī shǎo shì shí huàn cǐ wù zhī duō yě

生时患此物之少,是时患此物之多也。

bàn rì fāng jǐn

半日方尽。

wáng zhě lìng yā qù gān zhōu wèi nǚ

王者令押去甘州为女。

xíng shù bù jiàn jià shàng tiě liáng wéi kě shǔ chǐ wǎn yī huǒ lún qí dà bù zhī jǐ bǎi yóu xún yàn shēng wǔ cǎi guāng gěng yún xiāo

行数步,见架上铁梁,围可数尺,绾一火轮,其大不知几百由旬,焰生五采,光耿云霄。

guǐ tà shǐ dēng lún

鬼挞使登轮。

fāng hé yǎn yuè dēng zé lún suí zú zhuǎn shì jué qīng zhuì biàn tǐ shēng liáng

方合眼跃登,则轮随足转,似觉倾坠,遍体生凉。

kāi mù zì gù shēn yǐ yīng ér ér yòu nǚ yě

开目自顾,身已婴儿,而又女也。

shì qí fù mǔ zé xuán chún bài xù

视其父母,则悬鹑败絮;

tǔ shì zhī zhōng piáo zhàng yóu cún

土室之中,瓢杖犹存。

xīn zhī wèi qǐ rén zi rì suí qǐ ér tuō bō fù lù lù bù dé yī bǎo

心知为乞人子,日随乞儿托钵,腹辘辘不得一饱。

zhe bài yī fēng cháng cì gǔ

着败衣,风常刺骨。

shí sì suì zhōu yǔ gù xiù cái bèi yìng qiè yī shí cū zú zì jǐ

十四岁,鬻与顾秀才备媵妾,衣食粗足自给。

ér zhǒng shì hàn shén rì yǐ biān chuí cóng shì zhé yòng chì tiě luò xiōng rǔ

而冢室悍甚,日以鞭棰从事,辄用赤铁烙胸乳。

xìng liáng rén pō lián ài shāo zì kuān wèi

幸良人颇怜爱,稍自宽慰。

dōng lín è shào nián hū yú qiáng lái bī yǔ sī nǎi zì niàn qián shēn è niè yǐ bèi guǐ zé jīn nà de fù ěr

东邻恶少年,忽逾墙来逼与私,乃自念前身恶孽,已被鬼责,今那得复尔。

yú shì dà shēng jí hū liáng rén yǔ dí fù jǐn qǐ shào nián shǐ cuàn qù

于是大声疾呼,良人与嫡妇尽起,少年始窜去。

yī rì xiù cái sù zhū qí shì zhěn shàng dié dié fāng zì sù yuān kǔ

一日,秀才宿诸其室,枕上喋喋,方自诉冤苦;

hū zhèn lì yī shēng shì mén dà bì yǒu liǎng zéi chí dāo rù jìng jué xiù cái shǒu náng kuò yī wù

忽震厉一声,室门大辟,有两贼持刀入,竟决秀才首,囊括衣物。

tuán fú bèi dǐ bù gǎn zuò shēng

团伏被底,不敢作声。

jì ér zéi qù nǎi hǎn bēn dí shì

既而贼去,乃喊奔嫡室。

dí dà jīng xiāng yǔ qì yàn

嫡大惊,相与泣验。

suì yí qiè yǐ jiān fū shā liáng rén zhuàng bái cì shǐ

遂疑妾以奸夫杀良人,状白刺史。

cì shǐ yán jū jìng yǐ kù xíng wū fú lǜ nǐ líng chí chǔ sǐ zhí fù xíng suǒ

刺史严鞫,竟以酷刑诬服,律拟凌迟处死,絷赴刑所。

xiōng zhōng yuān qì è sāi jù yǒng shēng qū jué jiǔ yōu shí bā yù wú cǐ hēi àn yě

胸中冤气扼塞,距踊声屈,觉九幽十八狱无此黑黯也。

zhèng bēi hào jiān wén yóu zhě hū yuē mèng yǎn yé

正悲号间,闻游者呼曰:“梦魇耶?

huò rán ér wù jiàn lǎo sēng yóu jiā fū zuò shàng

”豁然而寤,见老僧犹跏趺座上。

tóng lǚ jìng xiāng wèi yuē rì mù fù xiāo hé jiǔ hān shuì

同侣竞相谓曰:“日暮腹枵,何久酣睡?

céng nǎi cǎn dàn ér qǐ

”曾乃惨淡而起。

sēng wēi xiào yuē zǎi xiàng zhī zhàn yàn fǒu

僧微笑曰:“宰相之占验否?

céng yì jīng yì bài ér qǐng jiào

”曾益惊异,拜而请教。

sēng yuē xiū dé xíng rén huǒ kēng zhōng yǒu qīng lián yě

僧曰:“修德行仁,火坑中有青连也。

shān sēng hé zhī yān

山僧何知焉。

céng shèng qì ér lái bù jué sàng qì ér fǎn

”曾胜气而来,不觉丧气而返。

tái gé zhī xiǎng yóu cǐ dàn yān

台阁之想由此淡焉。

hòu rù shān bù zhī suǒ zhōng

后入山,不知所终。

yì shǐ shì yuē mèng gù wèi wàng xiǎng yì fēi zhēn

异史氏曰:“梦固为妄,想亦非真。

bǐ yǐ xū zuò shén yǐ huàn bào

彼以虚作,神以幻报。

huáng liáng jiāng shú cǐ mèng zài suǒ bì yǒu dāng yǐ fù zhī hán dān zhī hòu

黄粱将熟,此梦在所必有,当以附之邯郸之后。

✦ You read 卷四·续黄粱

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.