wèi yùn wàng yì dōu pén quán rén gù shì zú dà jiā yě
魏运旺,益都盆泉人,故世族大家也。
hòu shì wēi bù néng gōng dú
后式微不能供读。
nián èr shí yú fèi xué jiù yuè yè gū
年二十余废学,就岳业酤。
yī xī dú wò jiǔ lóu shàng hū wén lóu xià tà cù shēng jīng qǐ sǒng tīng
一夕独卧酒楼上,忽闻楼下踏蹴声,惊起悚听。
shēng jiàn jìn xún tī ér shàng bù bù fán xiǎng
声渐近,循梯而上,步步繁响。
wú hé shuāng bì tiǎo dēng yǐ zhì tà xià
无何,双婢挑灯,已至榻下。
hòu yī nián shào shū shēng dǎo yī nǚ láng jìn tà wēi xiào
后一年少书生,导一女郎,近榻微笑。
wèi dà è guài
魏大愕怪。
zhuǎn zhī wèi hú máo fà sēn shù fǔ shǒu bù gǎn nì
转知为狐,毛发森竖,俯首不敢睨。
shū shēng xiào yuē jūn wù jiàn cāi
书生笑曰:“君勿见猜。
shě mèi yǔ yǒu qián yīn biàn hé fèng shì
舍妹与有前因,便合奉事。
wèi shì shū shēng jǐn diāo xuàn mù zì cán xíng huì bù zhī suǒ duì
”魏视书生,锦貂炫目,自惭形秽,不知所对。
shū shēng lǜ bì yí dēng jìng qù
书生率婢,遗灯竟去。
wèi xì shì nǚ láng chǔ chǔ ruò xian xīn shén yuè zhī
魏细视女郎,楚楚若仙,心甚悦之。
rán cán zuò bù néng zuò yóu yǔ
然惭怍不能作游语。
nǚ gù xiào yuē jūn fēi bào běn tóu zhě hé zuò cuò dà qì
女顾笑曰:“君非抱本头者,何作措大气?
jù jìn zhěn xí nuǎn shǒu yú huái
”遽近枕席,暖手于怀。
wèi shǐ wèi zhī pò yán luō kù xiāng cháo suì yǔ xiá nì
魏始为之破颜,捋裤相嘲,遂与狎昵。
xiǎo zhōng wèi fā shuāng huán jí lái yǐn qù
晓钟未发,双鬟即来引去。
fù dìng yè yuē
复订夜约。
zhì wǎn nǚ guǒ zhì xiào yuē chī láng hé fú bù fèi yī qián de rú cǐ jiā fù yè yè zì tóu dào yě
至晚女果至,笑曰:“痴郎何福,不费一钱,得如此佳妇,夜夜自投到也。
wèi xǐ wú rén zhì jiǔ yǔ yǐn dǔ cáng méi nǚ zǐ shí yǒu jiǔ yíng
”魏喜无人,置酒与饮,赌藏枚,女子十有九赢。
nǎi xiào yuē bù zhī qiè wò méi zǐ jūn zì cāi zhī zhōng zé shèng fǒu zé fù
乃笑曰:“不知妾握枚子,君自猜之,中则胜,否则负。
ruò shǐ qiè cāi jūn dāng wú yíng shí
若使妾猜,君当无赢时。
suì rú qí yán tōng xī wéi lè
”遂如其言,通夕为乐。
jì ér jiāng qǐn yuē zuó xiāo qīn rù sè lěng lìng rén bù kě nài
既而将寝,曰:“昨宵衾褥涩冷,令人不可耐。
suì huàn bì fu bèi lái zhǎn bù tà jiān qǐ hú xiāng ruǎn
”遂唤婢袱被来,展布榻间,绮縠香软。
qǐng zhī huǎn dài jiāo wēi kǒu zhī nóng shè zhēn bù shù hàn jiā wēn róu xiāng yě
顷之,缓带交偎,口脂浓射,真不数汉家温柔乡也。
zì cǐ suì yǐ wéi cháng
自此,遂以为常。
hòu bàn nián wèi guī jiā shì yuè yè yǔ qī huà chuāng jiān hū jiàn nǚ láng huá zhuāng zuò qiáng tóu yǐ shǒu xiàng zhāo
后半年魏归家,适月夜与妻话窗间,忽见女郎华妆坐墙头,以手相招。
wèi jìn jiù zhī nǚ yuán zhī yú yuán ér chū bǎ shǒu ér gào yuē jīn yǔ jūn bié yǐ
魏近就之,女援之,逾垣而出,把手而告曰:“今与君别矣。
qǐng sòng wǒ shù wǔ yǐ biǎo bàn zǎi chóu móu zhī yì
请送我数武,以表半载绸缪之意。
wèi jīng kòu qí gù nǚ yuē yīn yuán zì yǒu dìng shù hé dài shuō yě
”魏惊叩其故,女曰:“姻缘自有定数,何待说也。
yǔ cì zhì cūn wài qián bì tiāo shuāng dēng yǐ dài jìng fù nán shān dēng gāo chù nǎi cí wèi yán bié
”语次,至村外,前婢挑双灯以待,竟赴南山,登高处,乃辞魏言别。
liú zhī bù dé suì qù
留之不得,遂去。
wèi zhù lì páng huáng yáo jiàn shuāng dēng míng miè jiàn yuǎn bù kě dǔ yàng yàng ér fǎn
魏伫立彷徨,遥见双灯明灭,渐远不可睹,怏怏而反。
shì yè shān tóu dēng huǒ cūn rén xī wàng jiàn zhī
是夜山头灯火,村人悉望见之。