yí zhōu sòng shì láng jūn chu jiā sù shàng kān yú jí guī gé zhōng yì néng dú qí shū jiě qí lǐ
沂州宋侍郎君楚家,素尚堪舆,即闺阁中亦能读其书,解其理。
sòng gōng zú liǎng gōng zǐ gè lì mén hù wèi gōng bo zhào
宋公卒,两公子各立门户,为公卜兆。
wén néng shàn qīng wū zhī shù zhě bù dàn qiān lǐ zhēng luó zhì zhī
闻能善青乌之术者,不惮千里争罗致之。
yú shì liǎng mén shù shì zhào zhì yíng bǎi
于是两门术士,召致盈百。
rì rì lián qí biàn jiāo yě dōng xī fēn dào chū rù rú liǎng lǚ
日日连骑遍郊野,东西分道出入,如两旅。
jīng yuè yú gè de niú mián dì cǐ yán fēng hóu bǐ yán bài xiàng
经月余,各得牛眠地,此言封侯,彼言拜相。
xiōng dì liǎng bù xiāng xià yīn fù qì bù wéi móu bìng yíng shòu yù jǐn péng cǎi chuáng liǎng chù jù bèi
兄弟两不相下,因负气不为谋,并营寿域,锦棚彩幢,两处俱备。
líng yú zhì qí lù xiōng dì gè lǜ qí shǔ yǐ zhēng zì chen zhì yú rì zè bù néng jué
灵舆至歧路,兄弟各率其属以争,自晨至于日昃,不能决。
bīn kè jǐn yǐn qù
宾客尽引去。
yú fū fán shí yì jiān kùn bèi bù jǔ xiāng yǔ wěi jiù lù cè
舁夫凡十易肩,困惫不举,相与委柩路侧。
yīn zhǐ bù zàng jiū gōng gòu lú yǐ bì fēng yǔ
因止不葬,鸠工构庐,以蔽风雨。
xiōng jiàn shě yú páng liú yì jū shǒu dì yì jiàn shě rú xiōng xiōng zài jiàn zhī dì yòu jiàn zhī sān nián ér chéng cūn yān
兄建舍于旁,留役居守,弟亦建舍如兄,兄再建之,弟又建之:三年而成村焉。
jī duō nián xiōng dì jì shì sǎo yǔ dì shǐ hé móu lì pò qián rén shuǐ huǒ zhī yì bìng chē rù yě shì suǒ zé liǎng dì bìng yán bù jiā suì tóng xiū pìn zhì qǐng shù rén lìng xiāng zhī
积多年兄弟继逝,嫂与娣始合谋,力破前人水火之议,并车入野,视所择两地,并言不佳,遂同修聘贽,请术人另相之。
měi dé yī de bì jù tú chéng guī tà pàn qí kě fǒu
每得一地,必具图呈闺闼,判其可否。
rì jìn shù tú xī cī zhāi zhī
日进数图,悉疵摘之。
xún yú shǐ bo yī yù
旬余,始卜一域。
sǎo lǎn tú xǐ yuē kě yǐ
嫂览图,喜曰:“可矣。
shì dì
”示娣。
dì yuē shì de dāng xiān fā yī wǔ xiào lián
娣曰:“是地当先发一武孝廉。
zàng hòu sān nián gōng zhǎng sūn guǒ yǐ wǔ shēng lǐng xiāng jiàn
”葬后三年,公长孙果以武生领乡荐。
yì shǐ shì yuē qīng wū zhī shù huò yǒu qí lǐ ér pì ér xìn zhī zé chī yǐ
异史氏曰:“青乌之术,或有其理,而僻而信之则痴矣。
kuàng fù qì xiāng zhēng wěi jiù lù cè qí yú xiào dì zhī dào bù jiǎng nài hé jì yǐ dì lǐ fú ér sūn zāi
况负气相争,委柩路侧,其于孝弟之道不讲,奈何冀以地理福儿孙哉!
rú guī zhōng wǎn ruò zhēn yā ér kě chuán zhě yǐ
如闺中宛若,真雅而可传者矣。