wèi nán jiāng bù láng dì duō guǐ mèi cháng huò rén yīn xǐ qù
渭南姜部郎第,多鬼魅,常惑人,因徙去。
liú cāng tóu mén zhī ér sǐ shù yì jiē sǐ suì fèi zhī
留苍头门之而死,数易皆死,遂废之。
lǐ yǒu táo shēng wàng sān zhě sù tì tǎng hǎo xiá jì jiǔ lán zhé qù zhī
里有陶生望三者,夙倜傥,好狎妓,酒阑辄去之。
yǒu rén gù shǐ jì bēn jiù zhī yì xiào nèi bù jù ér shí zhōng yè wú suǒ zhān rǎn
友人故使妓奔就之,亦笑内不拒,而实终夜无所沾染。
cháng sù bù láng jiā yǒu bì yè bēn shēng jiān jù bù luàn bù láng yǐ shì qì zhòng zhī
常宿部郎家,有婢夜奔,生坚拒不乱,部郎以是契重之。
jiā qì pín yòu yǒu gǔ pén zhī qī
家綦贫,又有“鼓盆之戚”;
máo wū shù chuán rù shǔ bù kān qí rè yīn qǐng bù láng jiǎ fèi dì
茅屋数椽,溽暑不堪其热,因请部郎假废第。
bù láng yǐ qí xiōng gù què zhī shēng yīn zuò xù wú guǐ lùn xiàn bù láng qiě yuē guǐ hé néng wéi
部郎以其凶故却之,生因作《续无鬼论》献部郎,且曰:“鬼何能为!
bù láng yǐ qí qǐng zhī jiān nuò zhī
”部郎以其请之坚,诺之。
shēng wǎng chú tīng shì
生往除厅事。
bó mù zhì shū qí zhōng fǎn qǔ tā wù zé shū yǐ wáng
薄暮,置书其中,返取他物,则书已亡。
guài zhī yǎng wò tà shàng jìng xī yǐ cì qí biàn
怪之,仰卧榻上,静息以伺其变。
shí qǐng wén bù lǚ shēng nì zhī jiàn èr nǚ zì fáng zhōng chū suǒ wáng shū sòng hái àn shàng
食顷,闻步履声,睨之,见二女自房中出,所亡书送还案上。
yī yuē èr shí yī kě shí qī bā bìng jiē shū lì
一约二十,一可十七八,并皆姝丽。
qūn xún lì tà xià xiāng shì ér xiào
逡巡立榻下,相视而笑。
shēng jì bù dòng
生寂不动。
zhǎng zhě qiào yī zú shuàn shēng fù shǎo zhě yǎn kǒu nì xiào
长者翘一足踹生腹,少者掩口匿笑。
shēng jué xīn yáo yáo ruò bù zì chí jí jí sù rán duān niàn zú bù gù
生觉心摇摇若不自持,即急肃然端念,卒不顾。
nǚ jìn yǐ zuǒ shǒu luō zī yòu shǒu qīng pī yí jiá zuò xiǎo xiǎng shǎo zhě yì xiào
女近以左手捋髭,右手轻批颐颊作小响,少者益笑。
shēng zhòu qǐ huà yuē guǐ wù gǎn ěr
生骤起,叱曰:“鬼物敢尔!
èr nǚ hài bēn ér sàn
”二女骇奔而散。
shēng kǒng yè wèi suǒ kǔ yù yí guī yòu chǐ qí yán bù yǎn nǎi tiǎo dēng dú
生恐夜为所苦,欲移归,又耻其言不掩,乃挑灯读。
àn zhōng guǐ yǐng tóng tóng lüè bù gù zhān
暗中鬼影僮僮,略不顾瞻。
yè jiāng bàn zhú ér qǐn
夜将半,烛而寝。
shǐ jiāo jié jué rén yǐ xì wù chuān bí qí yǎng dà tì dàn wén àn chù yǐn yǐn zuò xiào shēng
始交睫,觉人以细物穿鼻,奇痒,大嚏,但闻暗处隐隐作笑声。
shēng bù yǔ jiǎ mèi yǐ sì zhī
生不语,假寐以俟之。
é jiàn shǎo nǚ yǐ zhǐ tiáo niān xì gǔ hè xíng lù fú ér zhì shēng bào qǐ hē zhī piāo cuàn ér qù
俄见少女以纸条拈细股,鹤行鹭伏而至,生暴起诃之,飘窜而去。
jì qǐn yòu chuān qí ěr
既寝,又穿其耳。
zhōng yè bù kān qí rǎo
终夜不堪其扰。
jī jì míng nǎi jì wú shēng shēng shǐ hān mián zhōng rì wú suǒ dǔ wén
鸡既鸣,乃寂无声,生始酣眠,终日无所睹闻。
rì jì xià huǎng hū chū xiàn
日既下,恍惚出现。
shēng suì yè chuī jiāng yǐ dá dàn
生遂夜炊,将以达旦。
zhǎng zhě jiàn qǔ gōng jǐ shàng guān shēng dú jì ér yǎn shēng juàn
长者渐曲肱几上观生读,既而掩生卷。
shēng nù zhuō zhī jí yǐ piāo sàn
生怒捉之,即已飘散;
shǎo jiàn yòu fǔ zhī
少间,又抚之。
shēng yǐ shǒu àn juǎn dú
生以手按卷读。
shǎo zhě qián yú nǎo hòu jiāo liǎng shǒu yǎn shēng mù piē rán qù yuǎn lì yǐ shěn
少者潜于脑后,交两手掩生目,瞥然去,远立以哂。
shēng zhǐ mà yuē xiǎo guǐ tóu
生指骂曰:“小鬼头!
zhuō dé biàn dōu shā què
捉得便都杀却!
nǚ zǐ jí yòu bù jù
”女子即又不惧。
yīn xì zhī yuē fáng zhōng zòng sòng wǒ dōu bù jiě chán wǒ wú yì
因戏之曰:“房中纵送,我都不解,缠我无益。
èr nǚ wēi xiào zhuǎn shēn xiàng zào xī xīn sǒu mǐ wéi shēng zhí cuàn
”二女微笑,转身向灶,析薪溲米,为生执爨。
shēng gù ér jiǎng zhī yuē liǎng qīng cǐ wèi bù shèng hān tiào yé
生顾而奖之曰:“两卿此为,不胜憨跳耶?
é qǐng zhōu shú zhēng yǐ bǐ zhù táo wǎn zhì jǐ shàng
”俄顷粥熟,争以匕、箸、陶碗置几上。
shēng yuē gǎn qīng fú yì hé yǐ bào dé
生曰:“感卿服役,何以报德?
nǚ xiào yún fàn zhōng sǒu hé pī dān yǐ
”女笑云:“‘饭中溲合砒、酖矣。
shēng yuē yǔ qīng sù wú xián yuàn hé zhì yǐ cǐ xiāng jiā
”生曰:“与卿夙无嫌怨,何至以此相加。
chuò yǐ fù shèng zhēng wèi bēn zǒu
”啜已复盛,争为奔走。
shēng lè zhī xí yǐ wéi cháng
生乐之,习以为常。
rì jiàn rěn jiē zuò qīng yǔ shěn qí xìng míng
日渐稔,接坐倾语,审其姓名。
zhǎng zhě yún qiè qiū róng qiáo shì bǐ ruǎn jiā xiǎo xiè yě
长者云:“妾秋容乔氏,彼阮家小谢也。
yòu yán wèn suǒ yóu lái xiǎo xiè xiào yuē chī láng
”又研问所由来,小谢笑曰:“痴郎!
shàng bù gǎn yī chéng shēn shuí yào rǔ wèn mén dì zuò jià qǔ yé
尚不敢一呈身,谁要汝问门第,作嫁娶耶?
shēng zhèng róng yuē xiāng duì lì zhì níng dú wú qíng
”生正容曰:“相对丽质,宁独无情;
dàn yīn míng zhī qì zhōng rén bì sǐ
但阴冥之气,中人必死。
bù lè yǔ jū zhě xíng kě ěr
不乐与居者,行可耳;
lè yǔ jū zhě ān kě ěr
乐与居者,安可耳。
rú bú jiàn ài hé bì diàn liǎng jiā rén
如不见爱,何必玷两佳人?
rú guǒ jiàn ài hé bì sǐ yī kuáng shēng
如果见爱,何必死一狂生?
èr nǚ xiāng gù dòng róng zì cǐ bù shèn nüè nòng zhī
”二女相顾动容,自此不甚虐弄之。
rán shí ér tàn shǒu yú huái luō kù yú de yì zhì bù wéi guài
然时而探手于怀,捋裤于地,亦置不为怪。
yī rì lù shū wèi zú yè ér chū fǎn zé xiǎo xiè fú àn tóu cāo guǎn dài lù
一日,录书未卒业而出,返则小谢伏案头,操管代录。
jiàn shēng zhì bǐ nì xiào
见生,掷笔睨笑。
jìn shì zhī suī liè bù chéng shū ér háng liè shū zhěng
近视之,虽劣不成书,而行列疏整。
shēng zàn yuē qīng yǎ rén yě
生赞曰:“卿雅人也!
gǒu lè cǐ pū jiào qīng wèi zhī
苟乐此,仆教卿为之。
nǎi yōng zhū huái bǎ wàn ér jiào zhī huà
”乃拥诸怀,把腕而教之画。
qiū róng zì wài rù sè zhà biàn yì sì dù
秋容自外入,色乍变,意似妒。
xiǎo xiè xiào yuē tóng shí cháng cóng fù xué shū jiǔ bù zuò suì rú mèng mèi
小谢笑曰:“童时尝从父学书,久不作,遂如梦寐。
qiū róng bù yǔ
”秋容不语。
shēng yù qí yì wěi wèi bù jué zhě suì bào ér shòu yǐ bǐ yuē wǒ shì qīng néng cǐ fǒu
生喻其意,伪为不觉者,遂抱而授以笔,曰:“我视卿能此否?
zuò shù zì ér qǐ yuē qiū niáng dà hǎo bǐ lì
”作数字而起,曰:“秋娘大好笔力!
qiū róng nǎi xǐ
”秋容乃喜。
shēng yú shì zhé liǎng zhǐ wèi fàn bǐ gòng lín mó shēng lìng yī dēng dú
生于是折两纸为范,俾共临摹,生另一灯读。
qiè xǐ qí gè yǒu suǒ shì bù xiāng qīn rǎo
窃喜其各有所事,不相侵扰。
fǎng bì zhī lì jǐ qián tīng shēng yuè dàn
仿毕,祗立几前,听生月旦。
qiū róng sù bù jiě dú tú yā bù kě biàn rèn huā pàn yǐ zì gù bù rú xiǎo xiè yǒu cán sè
秋容素不解读,涂鸦不可辨认,花判已,自顾不如小谢,有惭色。
shēng jiǎng wèi zhī yán jì
生奖慰之,颜霁。
èr nǚ yóu cǐ shī shì shēng zuò wèi zhuā bèi wò wèi àn gǔ bù wéi bù gǎn wǔ zhēng mèi zhī
二女由此师事生,坐为抓背,卧为按股,不惟不敢侮,争媚之。
yú yuè xiǎo xiè shū jū rán duān hǎo shēng ǒu zàn zhī
逾月,小谢书居然端好,生偶赞之。
qiū róng dà cán fěn dài yín yín lèi hén rú xiàn shēng bǎi duān wèi jiě zhī nǎi yǐ
秋容大惭,粉黛淫淫,泪痕如线,生百端慰解之乃已。
yīn jiào zhī dú yǐng wù fēi cháng zhǐ shì yī guò wú zài wèn zhě
因教之读,颖悟非常,指示一过,无再问者。
yǔ shēng jìng dú cháng zhì zhōng yè
与生竞读,常至终夜。
xiǎo xiè yòu yǐn qí dì sān láng lái bài shēng mén xià nián shí wǔ liù zī róng xiù měi yǐ jīn rú yì yī gōu wèi zhì
小谢又引其弟三郎来拜生门下,年十五六,姿容秀美,以金如意一钩为贽。
shēng lìng yǔ qiū róng zhí yī jīng mǎn táng yī wú shēng yú cǐ shè guǐ zhàng yān
生令与秋容执一经,满堂咿唔,生于此设鬼帐焉。
bù láng wén zhī xǐ yǐ shí gěi qí xīn shuǐ
部郎闻之喜,以时给其薪水。
jī shù yuè qiū róng yǔ sān láng jiē néng shī shí xiāng chóu chàng
积数月,秋容与三郎皆能诗,时相酬唱。
xiǎo xiè yīn zhǔ wù jiào qiū róng shēng nuò zhī
小谢阴嘱勿教秋容,生诺之;
qiū róng yīn zhǔ wù jiào xiǎo xiè shēng yì nuò zhī
秋容阴嘱勿教小谢,生亦诺之。
yī rì shēng jiāng fù shì èr nǚ tì lèi xiāng bié
一日生将赴试,二女涕泪相别。
sān láng yuē cǐ xíng kě yǐ tuō jí miǎn
三郎曰:“此行可以托疾免;
bù rán kǒng lǚ bù jí
不然,恐履不吉。
shēng yǐ gào jí wèi rǔ suì xíng
”生以告疾为辱,遂行。
xiān shì shēng hǎo yǐ shī cí jī qiē shí shì huò zuì yú yì guì jiè rì sī zhòng shāng zhī
先是,生好以诗词讥切时事,获罪于邑贵介,日思中伤之。
yīn lù xué shǐ wū yǐ xíng jiǎn yān jìn yù zhōng
阴赂学使,诬以行简,淹禁狱中。
zī fǔ jué qǐ shí yú qiú rén zì fēn yǐ wú shēng lǐ
资斧绝,乞食于囚人,自分已无生理。
hū yī rén piāo hū ér rù zé qiū róng yě yǐ zhuàn jù kuì shēng
忽一人飘忽而入,则秋容也,以馔具馈生。
xiāng xiàng bēi yān yuē sān láng lǜ jūn bù jí jīn guǒ bù miù
相向悲咽,曰:“三郎虑君不吉,今果不谬。
sān láng yǔ qiè tóng lái fù yuàn shēn lǐ yǐ
三郎与妾同来,赴院申理矣。
shù yǔ ér chū rén bù zhī dǔ
”数语而出,人不之睹。
yuè rì bù yuàn chū sān láng zhē dào shēng qū shōu zhī
越日部院出,三郎遮道声屈,收之。
qiū róng rù yù bào shēng fǎn shēn wǎng zhēn zhī sān rì bù fǎn
秋容入狱报生,返身往侦之,三日不返。
shēng chóu è wú liáo dù rì rú nián
生愁饿无聊,度日如年。
hū xiǎo xiè zhì chuàng wǎn yù jué yán qiū róng guī jīng yóu chéng huáng cí bèi xi láng hēi pàn qiáng shè qù bī chōng yù yìng
忽小谢至,怆惋欲绝,言:“秋容归,经由城隍祠,被西廊黑判强摄去,逼充御媵。
qiū róng bù qū jīn yì yōu qiú
秋容不屈,今亦幽囚。
qiè chí bǎi lǐ bēn bō pō dài
妾驰百里,奔波颇殆;
zhì běi guō bèi lǎo jí cì wú zú xīn tòng chè gǔ suǐ kǒng bù néng zài zhì yǐ
至北郭,被老棘刺吾足心,痛彻骨髓,恐不能再至矣。
yīn shì zhī zú xuè yīn líng bō yān
”因示之足,血殷凌波焉。
chū jīn sān liǎng bǒ jī ér méi
出金三两,跛踦而没。
bù yuàn kān sān láng sù fēi guā gé wú duān dài kòng jiāng zhàng zhī pū dì suì miè
部院勘三郎,素非瓜葛,无端代控,将杖之,扑地遂灭。
yì zhī
异之。
lǎn qí zhuàng qíng cí bēi cè
览其状,情词悲恻。
tí shēng miàn jū wèn sān láng hé rén
提生面鞫,问:“三郎何人?
shēng wěi wèi bù zhī
”生伪为不知。
bù yuàn wù qí yuān shì zhī
部院悟其冤,释之。
jì guī jìng xī wú yī rén
既归,竟夕无一人。
gēng lán xiǎo xiè shǐ zhì cǎn rán yuē sān láng zài bù yuàn bèi xiè shén yā fù míng sī
更阑,小谢始至,惨然曰:“三郎在部院,被廨神押赴冥司;
míng wáng yīn sān láng yì lìng tuō shēng fù guì jiā
冥王因三郎义,令托生富贵家。
qiū róng jiǔ gù qiè yǐ zhuàng tóu chéng huáng yòu bèi àn gé bù dé rù qiě fù nài hé
秋容久锢,妾以状投城隍,又被按阁不得入,且复奈何?
shēng fèn rán yuē hēi lǎo mèi hé gǎn rú cǐ
”生忿然曰:“黑老魅何敢如此!
míng rì pū qí xiàng jiàn tà wèi ní shù chéng huáng ér zé zhī
明日仆其像,践踏为泥,数城隍而责之。
àn xià lì bào héng rú cǐ qú zài zuì mèng zhōng yé
案下吏暴横如此,渠在醉梦中耶!
bēi fèn xiāng duì bù jué sì lòu jiāng cán qiū róng piāo rán hū zhì
”悲愤相对,不觉四漏将残,秋容飘然忽至。
liǎng rén jīng xǐ jí wèn
两人惊喜,急问。
qiū róng qì xià yuē jīn wèi láng wàn kǔ yǐ
秋容泣下曰:“今为郎万苦矣!
pàn rì yǐ dāo zhàng xiāng bī jīn xī hū fàng qiè guī yuē wǒ wú tā yì yuán yì ài gù
判日以刀杖相逼,今夕忽放妾归,曰:‘我无他意,原亦爱故;
jì bù yuàn gù yì bù céng wū diàn
既不愿,固亦不曾污玷。
fán gào táo qiū cáo wù jiàn qiǎn zé
烦告陶秋曹,勿见谴责。
shēng wén shǎo huan yù yǔ tóng qǐn yuē jīn rì yuàn yǔ qīng sǐ
’”生闻少欢,欲与同寝,曰:“今日愿与卿死。
èr nǚ qī rán yuē xiàng shòu kāi dǎo pō zhī yì lǐ hé rěn yǐ ài jūn zhě shā jūn hu
”二女戚然曰:“向受开导,颇知义理,何忍以爱君者杀君乎?
zhí bù kě
”执不可。
rán fǔ jǐng qīng tóu qíng jūn kàng lì
然俯颈倾头,情均伉俪。
èr nǚ yǐ zāo nàn gù dù niàn quán xiāo
二女以遭难故,妒念全消。
huì yī dào shì tú yù shēng gù wèi shēn yǒu guǐ qì
会一道士途遇生,顾谓“身有鬼气”。
shēng yǐ qí yán yì jù gào zhī
生以其言异,具告之。
dào shì yuē cǐ guǐ dà hǎo bù nǐ fù tā
道士曰:“此鬼大好,不拟负他。
yīn shū èr fú fù shēng yuē guī shòu liǎng guǐ rèn qí fú mìng
”因书二符付生,曰:“归授两鬼,任其福命。
rú wén mén wài yǒu kū nǚ zhě tūn fú jí chū xiān dào zhě kě huó
如闻门外有哭女者,吞符急出,先到者可活。
shēng bài shòu guī zhǔ èr nǚ
”生拜受,归嘱二女。
hòu yuè yú guǒ wén yǒu kū nǚ zhě èr nǚ zhēng qì ér qù
后月余,果闻有哭女者,二女争弃而去。
xiǎo xiè máng jí wàng tūn qí fú
小谢忙急,忘吞其符。
jiàn yǒu sàng yú guò qiū róng zhí chū rù guān ér méi
见有丧舆过,秋容直出,入棺而没;
xiǎo xiè bù dé rù tòng kū ér fǎn
小谢不得入,痛哭而返。
shēng chū shì zé fù shì hǎo shì bìn qí nǚ
生出视,则富室郝氏殡其女。
gòng jiàn yī nǚ zǐ rù guān ér qù fāng gòng jīng yí
共见一女子入棺而去,方共惊疑;
é wén guān zhōng yǒu shēng xī jiān fā yàn nǚ yǐ dùn sū
俄闻棺中有声,息肩发验,女已顿苏。
yīn zàn jì shēng zhāi wài luó shǒu zhī
因暂寄生斋外,罗守之。
hū kāi mù wèn táo shēng hǎo shì yán jié zhī dá yún wǒ fēi rǔ nǚ yě
忽开目问陶生,郝氏研诘之,答云:“我非汝女也。
suì yǐ qíng gào
”遂以情告。
hǎo wèi shēn xìn yù yú guī nǚ bù cóng jìng rù shēng zhāi yǎn wò bù qǐ
郝未深信,欲舁归,女不从,径入生斋,偃卧不起。
hǎo nǎi shi xù ér qù
郝乃识婿而去。
shēng jiù shì zhī miàn páng suī yì ér guāng yàn bù jiǎn qiū róng xǐ qiè guò wàng yīn xù píng shēng
生就视之,面庞虽异,而光艳不减秋容,喜惬过望,殷叙平生。
hū wén wū wū rán guǐ qì zé xiǎo xiè kū yú àn zōu
忽闻呜呜然鬼泣,则小谢哭于暗陬。
xīn shén lián zhī jí yí dēng wǎng kuān pì āi qíng ér jīn xiù lín làng tòng bù kě jiě jìn xiǎo shǐ qù
心甚怜之,即移灯往,宽譬哀情,而衿袖淋浪,痛不可解,近晓始去。
tiān míng hǎo yǐ bì ǎo jī sòng xiāng lián jū rán wēng xù yǐ
天明,郝以婢媪赍送香奁,居然翁婿矣。
mù rù wéi fáng zé xiǎo xiè yòu kū
暮入帷房,则小谢又哭。
rú cǐ liù qī yè
如此六七夜。
fū fù jù wèi cǎn dòng bù néng chéng hé jǐn zhī lǐ
夫妇俱为惨动,不能成合卺之礼。
shēng yōu sī wú cè qiū róng yuē dào shì xiān rén yě
生忧思无策,秋容曰:“道士,仙人也。
zài wǎng qiú tǎng de lián jiù
再往求,倘得怜救。
shēng rán zhī
”生然之。
jī dào shì suǒ zài kòu fú zì chén
迹道士所在,叩伏自陈。
dào shì lì yán wú shù shēng āi bù yǐ
道士力言“无术”,生哀不已。
dào shì xiào yuē chī shēng hǎo chán rén
道士笑曰:“痴生好缠人。
hé yǔ yǒu yuán qǐng jié wú shù
合与有缘,请竭吾术。
nǎi cóng shēng lái suǒ jìng shì yǎn fēi zuò jiè wù xiāng wèn fán shí yú rì bù yǐn bù shí
”乃从生来,索静室,掩扉坐,戒勿相问,凡十余日,不饮不食。
qián kuī zhī míng ruò shuì
潜窥之,瞑若睡。
yī rì chén xīng yǒu shào nǚ qiān lián rù míng móu hào chǐ guāng yàn zhào rén wēi xiào yuē bá lǚ zhōng rì bèi jí yǐ
一日晨兴,有少女搴帘入,明眸皓齿,光艳照人,微笑曰:“跋履终日,惫极矣!
bèi rǔ jiū chán bù liǎo bēn chí bǎi lǐ wài shǐ dé yī hǎo lú shè dào rén zài yǔ jù lái yǐ
被汝纠缠不了,奔驰百里外,始得一好庐舍,道人载与俱来矣。
dài jiàn qí rén biàn xiāng jiāo fù ěr
待见其人,便相交付耳。
liǎn hūn
”敛昏。
xiǎo xiè zhì nǚ jù qǐ yíng bào zhī xī rán hé wéi yī tǐ pū de ér jiāng
小谢至,女遽起迎抱之,翕然合为一体,仆地而僵。
dào shì zì shì zhōng chū gǒng shǒu jìng qù
道士自室中出,拱手径去。
bài ér sòng zhī
拜而送之。
jí fǎn zé nǚ yǐ sū
及返,则女已苏。
fú zhì chuáng shàng qì tǐ jiàn shū dàn bǎ zú shēn yán zhǐ gǔ suān tòng shù rì shǐ néng qǐ
扶置床上,气体渐舒,但把足呻言趾股酸痛,数日始能起。
hòu shēng yìng shì de tōng jí
后生应试得通籍。
yǒu cài zi jīng zhě yǔ tóng pǔ yǐ shì guò shēng liú shù rì
有蔡子经者与同谱,以事过生,留数日。
xiǎo xiè zì lín shè guī cài wàng jiàn zhī jí qū xiāng niè xiǎo xiè cè shēn liǎn bì xīn qiè nù qí qīng bó
小谢自邻舍归,蔡望见之,疾趋相蹑,小谢侧身敛避,心窃怒其轻薄。
cài gào shēng yuē yī shì shēn hài wù tīng kě xiāng gào fǒu
蔡告生曰:“一事深骇物听,可相告否?
jí zhī dá yuē sān nián qián shǎo mèi yāo yǔn jīng liǎng yè ér shī qí shī zhì jīn yí niàn
”诘之,答曰:“三年前,少妹夭殒,经两夜而失其尸,至今疑念。
shì jiàn fū rén
适见夫人。
hé xiāng sì zhī shēn yě
何相似之深也?
shēng xiào yuē shān jīng lòu liè hé zú yǐ fāng jūn mèi
”生笑曰:“山荆陋劣,何足以方君妹?
rán jì xì tóng pǔ yì jí zhì qiè hé fáng yī xiàn qī nú
然既系同谱,义即至切,何妨一献妻孥。
nǎi rù nèi shì shǐ xiǎo xiè yī xùn zhuāng chū
”乃入内室,使小谢衣殉装出。
cài dà jīng yuē zhēn wú mèi yě
蔡大惊曰:“真吾妹也!
yīn ér qì xià
”因而泣下。
shēng nǎi jù shù qí běn mò
生乃具述其本末。
cài xǐ yuē mèi zǐ wèi sǐ wú jiāng sù guī yòng wèi yán cí
蔡喜曰:“妹子未死,吾将速归,用慰严慈。
suì qù
”说完就离开了。
guò shù rì jǔ jiā jiē zhì
过数日,举家皆至。
hòu wǎng lái rú hǎo yān
后往来如郝焉。
yì shǐ shì yuē jué shì jiā rén qiú yī ér nán zhī hé jù de liǎng zāi
异史氏曰:“绝世佳人,求一而难之,何遽得两哉!
shì qiān gǔ ér yī jiàn wéi bù sī bēn nǚ zhě néng gòu zhī yě
事千古而一见,惟不私奔女者能遘之也。
dào shì qí xian yé
道士其仙耶?
hé shù zhī shén yě
何术之神也!
gǒu yǒu qí shù chǒu guǐ kě jiāo ěr
苟有其术,丑鬼可交耳。