yì dōu yuè yú jiǔ jiā yǒu hú suì bù bó qì jù zhé bèi pāo zhì lín dǔ
益都岳于九,家有狐祟,布帛器具,辄被抛掷邻堵。
xù xì gé jiāng qǔ zuò fú jiàn kǔn juǎn rú gù jiě shì zé biān shí ér zhōng xū xī bèi jiǎn qù
蓄细葛,将取作服,见捆卷如故,解视,则边实而中虚,悉被剪去。
zhū rú cǐ lèi bù kān qí kǔ
诸如此类,不堪其苦。
luàn gòu mà zhī yuè jiè zhǐ yuē kǒng hú wén
乱诟骂之,岳戒止曰:“恐狐闻。
hú zài liáng shàng yuē wǒ yǐ wén zhī yǐ
”狐在梁上曰:“我已闻之矣。
suì yì shén
”祟益甚。
yī rì fū qī wò wèi qǐ hú shè qīn fú qù gè bái shēn dūn chuáng shàng wàng kōng āi zhù zhī
一日,夫妻卧未起,狐摄衾服去,各白身蹲床上,望空哀祝之。
hū jiàn hǎo nǚ zǐ zì chuāng rù zhì yī chuáng tóu
忽见好女子自窗入,掷衣床头。
shì zhī bù shèn xiū cháng
视之,不甚修长;
yī jiàng hóng wài xí xuě huā bǐ jiǎ
衣绛红,外袭雪花比甲。
yuè zhuó yī yī zhī yuē shàng xiān yǒu yì chuí gù xìng wù xiāng rǎo
岳着衣,揖之曰:“上仙有意垂顾,幸勿相扰。
qǐng yǐ wéi nǚ hé rú
请以为女,何如?
hú yuē wǒ chǐ jiào rǔ zhǎng hé de wàng zì zūn
狐曰:“我齿较汝长,何得妄自尊?
yòu qǐng wèi zǐ mèi nǎi xǔ zhī
”又请为姊妹,乃许之。
yú shì mìng jiā rén jiē hū yǐ hú dà gū
于是命家人皆呼以胡大姑。
shí yán zhèn zhāng bā gōng zi jiā yǒu hú jū lóu shàng héng yú rén yǔ
时颜镇张八公子家,有狐居楼上,恒与人语。
yuè wèn shi zhī fǒu
岳问:“识之否?
dá yún shì wú jiā xǐ yí hé de bù shí
”答云:“是吾家喜姨,何得不识?
yuè yuē bǐ xǐ yí céng bù rǎo rén rǔ hé bù xiào zhī
”岳曰:“彼喜姨曾不扰人,汝何不效之?
hú bù tīng rǎo rú gù
”狐不听,扰如故。
yóu bù shèn suì tā rén
犹不甚祟他人。
ér zhuān suì qí zǐ fù lǚ wà zān ěr wǎng wǎng qì dào shàng měi shí zhé yú zhōu wǎn zhōng mái sǐ shǔ huò fèn huì
而专祟其子妇:履袜簪珥往往弃道上,每食,辄于粥碗中埋死鼠或粪秽。
fù zhé zhì wǎn mà sāo hú bìng bù dǎo miǎn
妇辄掷碗骂骚狐,并不祷免。
yuè zhù yuē ér nǚ bèi jiē hū rǔ gū hé lüè wú zūn zhǎng tǐ yé
岳祝曰:“儿女辈皆呼汝姑,何略无尊长体耶?
hú yuē jiào rǔ zi chū ruò fù wǒ wèi rǔ xí biàn xiāng ān yǐ
”狐曰:“教汝子出若妇,我为汝媳,便相安矣。
zǐ fù mà yuē yín hú bù zì cán yù yú rén zhēng hàn zi yé
”子妇骂曰:“淫狐不自惭,欲与人争汉子耶?
shí fù zuò yī sì shàng hū jiàn nóng yān chū kāo xià xūn rè rú lóng
”时妇坐衣笥上,忽见浓烟出尻下,熏热如笼。
qǐ shì cáng shang jù jìn shèng yī èr shì jiē gū fú yě
启视,藏裳俱烬,剩一二事,皆姑服也。
yòu shǐ yuè zi chū qí fù zi bù yīng
又使岳子出其妇,子不应。
guò shù rì yòu cù zhī réng bù yīng hú nù yǐ shí jī zhī é pò xuè liú jǐ bì
过数日,又促之,仍不应,狐怒以石击之,额破血流,几毙。
yuè yì huàn zhī
岳益患之。
xī shān li chéng wén shàn fú shuǐ yīn bì pìn zhī
西山李成文,善符水,因币聘之。
li yǐ ní jīn xiě hóng juàn zuò fú sān rì shǐ chéng
李以泥金写红绢作符,三日始成。
yòu yǐ jìng fù tǐng shàng zhuō zuò bǐng biàn zhào zhái zhōng
又以镜缚梃上,捉作柄,遍照宅中。
shǐ tóng zǐ suí shì yǒu suǒ jiàn jí jí gào
使童子随视,有所见,即急告。
zhì yī chù tóng yuē qiáng ruò quǎn fú
至一处,童曰:“墙若犬伏。
li jí jǐ shǒu shū fú qí chù
”李即戟手书符其处。
jì ér yǔ bù tíng zhōng zhòu yí shí jí jiàn jiā zhōng quǎn shǐ bìng lái tiē ěr jí wěi ruò tīng jiào huì
既而禹步庭中,咒移时,即见家中犬豕并来,帖耳戢尾,若听教诲。
li huī yuē qù
李挥曰:“去!
jí fēn rán yú guàn ér qù
”即纷然鱼贯而去。
yòu zhòu qún yā yòu lái yòu huī qù zhī
又咒,群鸭又来,又挥去之。
yǐ ér jī zhì
已而鸡至。
li zhǐ yī jī dà huà zhī
李指一鸡,大叱之;
tā jī jù qù cǐ jī dú fú jiāo yì cháng míng yuē yú bù gǎn yǐ
他鸡俱去,此鸡独伏,交翼长鸣,曰:“余不敢矣”!
li yuē cǐ wù shì jiā zhōng suǒ zuò zǐ gū yě
李曰:“此物是家中所作紫姑也。
jiā rén bìng yán bù céng zuò
”家人并言不曾作。
li yuē zǐ gū jīn shàng zài
李曰:“紫姑今尚在。
yīn gòng yì sān nián qián céng wèi cǐ xì guài yì jí zì ěr rì shǐ yǐ
”因共忆三年前,曾为此戏,怪异即自尔日始矣。
biàn sōu zhī jiàn chú ǒu zài jiù liáng shàng
遍搜之,见刍偶在厩梁上。
li qǔ tóu huǒ zhōng
李取投火中。
nǎi chū yī jiǔ chī sān zhòu sān huà jī qǐ jìng qù
乃出一酒瓻,三咒三叱,鸡起径去。
wén chī kǒu zuò rén yán yuē
闻瓻口作人言曰。
yuè sì hěn zāi
“岳四狠哉!
shù nián hòu dāng fù lái
数年后当复来。
yuè qǐ fù zhī tāng huǒ
”岳乞付之汤火;
li bù kě xié qù
李不可,携去。
huò jiàn qí bì jiān guà shù shí píng sāi kǒu zhě jiē hú yě
或见其壁间挂数十瓶,塞口者皆狐也。
yán qí yǐ cì zòng zhī chū wèi suì yīn cǐ huò pìn jīn jū wèi qí huò yún
言其以次纵之,出为祟,因此获聘金,居为奇货云。