聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 23 of 495

卷一·娇娜

PinyinModern Translation
Size

kǒng shēng xuě lì shèng yì yě

孔生雪笠,圣裔也。

wéi rén yùn jiè gōng shī

为人蕴藉,工诗。

yǒu zhí yǒu lìng tiān tāi jì hán zhāo zhī

有执友令天台,寄函招之。

shēng wǎng lìng shì zú luò tuò bù dé guī yù pú tuó sì yòng wèi sì sēng chāo lù

生往,令适卒,落拓不得归,寓菩陀寺,佣为寺僧抄录。

sì xi bǎi yú bù yǒu dān xiān shēng dì xiān shēng gù gōng zi yǐ dà sòng xiāo tiáo juàn kǒu guǎ yí ér xiāng jū zhái suì kuàng yān

寺西百余步有单先生第,先生故公子,以大讼萧条,眷口寡,移而乡居,宅遂旷焉。

yī rì dà xuě bēng téng jì wú xíng lǚ

一日大雪崩腾,寂无行旅。

ǒu guò qí mén yī shào nián chū fēng cǎi shèn dōu

偶过其门,一少年出,丰采甚都。

jiàn shēng qū yǔ wèi lǐ lüè zhì wèi wèn jí qū jiàng lín

见生,趋与为礼,略致慰问,即屈降临。

shēng ài yuè zhī kǎi rán cóng rù

生爱悦之,慨然从入。

wū yǔ dōu bù shèn guǎng chǔ chù xī xuán jǐn mù bì shàng duō gǔ rén shū huà

屋宇都不甚广,处处悉悬锦幕,壁上多古人书画。

àn tóu shū yī cè qiān yuē láng huán suǒ jì

案头书一册,签曰《琅嬛琐记》。

fān yuè yī guò jiē mù suǒ wèi dǔ

翻阅一过,皆目所未睹。

shēng yǐ jū dān dì yǐ wéi dì zhǔ jí yì bù shěn guān fá

生以居单第,以为第主,即亦不审官阀。

shào nián xì jí xíng zōng yì lián zhī quàn shè zhàng shòu tú

少年细诘行踪,意怜之,劝设帐授徒。

shēng tàn yuē jī lǚ zhī rén shuí zuò cáo qiū zhě

生叹曰:“羁旅之人,谁作曹丘者?

shào nián yuē tǎng bù yǐ nú tái jiàn chì yuàn bài mén qiáng

”少年曰:“倘不以驽骀见斥,愿拜门墙。

shēng xǐ bù gǎn dāng shī qǐng wèi you

”生喜,不敢当师,请为友。

biàn wèn zhái hé jiǔ gù

便问:“宅何久锢?

dá yuē cǐ wèi dān fǔ nǎng yǐ gōng zǐ xiāng jū shì yǐ jiǔ kuàng

”答曰:“此为单府,曩以公子乡居,是以久旷。

pū huáng fǔ shì zǔ jū shǎn

仆,皇甫氏,祖居陕。

yǐ jiā zhái fén yú yě huǒ zàn jiè ān dùn

以家宅焚于野火,暂借安顿。

shēng shǐ zhī fēi dān

”生始知非单。

dàng wǎn tán xiào shén huan jí liú gòng tà

当晚谈笑甚欢,即留共榻。

mèi shuǎng jí yǒu tóng zǐ chì tàn huǒ yú shì

昧爽,即有僮子炽炭火于室。

shào nián xiān qǐ rù nèi shēng shàng yōng bèi zuò

少年先起入内,生尚拥被坐。

tóng rù bái tài wēng lái

僮入白:“太翁来。

shēng jīng qǐ

”生惊起。

yī sōu rù bìn fà pó rán xiàng shēng yīn xiè yuē xiān shēng bù qì wán r suì kěn cì jiào

一叟入,鬓发皤然,向生殷谢曰:“先生不弃顽儿,遂肯赐教。

xiǎo zi chū xué tú yā wù yǐ you gù háng bèi shì zhī yě

小子初学涂鸦,勿以友故,行辈视之也。

yǐ nǎi jìn jǐn yī yī xí diāo mào wà lǚ gè yī shì

”已,乃进锦衣一袭,貂帽、袜、履各一事。

shì shēng guàn zhì yǐ nǎi hū jiǔ jiàn zhuàn

视生盥栉已,乃呼酒荐馔。

jǐ tà qún yī bù zhī hé míng guāng cǎi shè mù

几、榻、裙、衣,不知何名,光彩射目。

jiǔ shù xíng sōu xīng cí yè zhàng ér qù

酒数行,叟兴辞曳杖而去。

cān qì gōng zǐ chéng kè yè lèi jiē gǔ wén cí bìng wú shí yì

餐讫,公子呈课业,类皆古文词,并无时艺。

wèn zhī xiào yún pū bù qiú jìn qǔ yě

问之,笑云:“仆不求进取也。

dǐ mù gèng zhuó yuē jīn xī jìn huān míng rì biàn bù xǔ yǐ

”抵暮,更酌曰:“今夕尽欢,明日便不许矣。

hū tóng yuē shì tài gōng qǐn wèi

”呼僮曰:“视太公寝未?

yǐ qǐn kě àn huàn xiāng nú lái

已寝,可暗唤香奴来。

tóng qù xiān yǐ xiù náng jiāng pí pá zhì

”僮去,先以绣囊将琵琶至。

shǎo qǐng yī bì rù hóng zhuāng yàn yàn

少顷一婢入,红妆艳艳。

gōng zǐ mìng dàn xiāng fēi bì yǐ yá bō gōu dòng jī yáng āi liè jié pāi bù lèi sù wén

公子命弹湘妃,婢以牙拨勾动,激扬哀烈,节拍不类夙闻。

yòu mìng yǐ jù shāng xíng jiǔ sān gēng shǐ ba

又命以巨觞行酒,三更始罢。

cì rì zǎo qǐ gòng dú

次日早起共读。

gōng zǐ zuì huì guò mù chéng yǒng èr sān yuè hòu mìng bǐ jǐng jué

公子最慧,过目成咏,二三月后,命笔警绝。

xiāng yuē wǔ rì yī yǐn měi yǐn bì zhāo xiāng nú

相约五日一饮,每饮必招香奴。

yī xī jiǔ hān qì rè mù zhù zhī

一夕酒酣气热,目注之。

gōng zǐ yǐ huì qí yì yuē cǐ bì nǎi wèi lǎo fù suǒ huàn yǎng

公子已会其意,曰:“此婢乃为老父所豢养。

xiōng kuàng miǎo wú jiā wǒ sù yè dài chóu jiǔ yǐ háng dāng wèi jūn móu yī jiā ǒu

兄旷邈无家,我夙夜代筹久矣,行当为君谋一佳耦。

shēng yuē rú guǒ huì hǎo bì rú xiāng nú zhě

”生曰:“如果惠好,必如香奴者。

gōng zǐ xiào yuē jūn chéng shǎo suǒ jiàn ér duō suǒ guài zhě yǐ

”公子笑曰:“君诚少所见而多所怪者矣。

yǐ cǐ wéi jiā jūn yuàn yì yì zú yě

以此为佳,君愿亦易足也。

jū bàn zǎi shēng yù áo xiáng jiāo guō zhì mén zé shuāng fēi wài jiōng wèn zhī gōng zǐ yuē jiā jūn kǒng jiāo yóu fēn yì niàn gù xiè kè ěr

”居半载,生欲翱翔郊郭,至门,则双扉外扃,问之,公子曰:“家君恐交游纷意念,故谢客耳。

shēng yì ān zhī

”生亦安之。

shí shèng shǔ rù rè yí zhāi yuán tíng

时盛暑溽热,移斋园亭。

shēng xiōng jiān zhǒng qǐ rú táo yī yè rú wǎn tòng chǔ shēn yín

生胸间肿起如桃,一夜如碗,痛楚呻吟。

gōng zǐ zhāo xī xǐng shì mián shí jù fèi

公子朝夕省视,眠食俱废。

yòu shù rì chuàng jù yì jué shí yǐn

又数日创剧,益绝食饮。

tài wēng yì zhì xiāng duì tài xī

太翁亦至,相对太息。

gōng zǐ yuē r qián yè sī xiān shēng qīng yàng jiāo nuó mèi zǐ néng liáo zhī qiǎn rén yú wài zǔ mǔ chù hū lìng guī

公子曰:“儿前夜思先生清恙,娇娜妹子能疗之,遣人于外祖母处呼令归。

hé jiǔ bù zhì

何久不至?

é tóng rù bái nuó gū zhì yí yǔ sōng gū tóng lái

”俄僮入白:“娜姑至,姨与松姑同来。

fù zǐ jí qū rù nèi

”父子即趋入内。

shǎo jiàn yǐn mèi lái shì shēng

少间,引妹来视生。

nián yuē shí sān sì jiāo bō liú huì xì liǔ shēng zī

年约十三四,娇波流慧,细柳生姿。

shēng wàng jiàn yàn sè pín shēn dùn wàng jīng shén wèi zhī yī shuǎng

生望见艳色,嚬呻顿忘,精神为之一爽。

gōng zǐ pián yán cǐ xiōng liáng yǒu bù chì tóng bāo yě mèi zǐ hǎo yī zhī

公子便言:“此兄良友,不啻同胞也,妹子好医之。

nǚ nǎi liǎn xiū róng yú cháng xiù jiù tà zhěn shì

”女乃敛羞容,揄长袖,就榻诊视。

bǎ wò zhī jiān jué fāng qì shèng lán

把握之间,觉芳气胜兰。

nǚ xiào yuē yi yǒu shì jí xīn mài dòng yǐ

女笑曰:“宜有是疾,心脉动矣。

rán zhèng suī wēi kě zhì

然症虽危,可治;

dàn fū kuài yǐ níng fēi fá pí xuē ròu bù kě

但肤块已凝,非伐皮削肉不可。

nǎi tuō bì shàng jīn chuàn ān huàn chù xú xú àn xià zhī

”乃脱臂上金钏安患处,徐徐按下之。

chuàng tū qǐ cùn xǔ gāo chū chuàn wài ér gēn jì yú zhǒng jǐn shù zài nèi bù shì qián rú wǎn kuò yǐ

创突起寸许,高出钏外,而根际余肿,尽束在内,不似前如碗阔矣。

nǎi yī shǒu qǐ luó jīn jiě pèi dāo rèn báo yú zhǐ bǎ chuàn wò rèn qīng qīng fù gēn ér gē zǐ xuè liú yì zhān rǎn chuáng xí

乃一手启罗衿,解佩刀,刃薄于纸,把钏握刃,轻轻附根而割,紫血流溢,沾染床席。

shēng tān jìn jiāo zī bù wéi bù jué qí kǔ qiě kǒng sù jùn gē shì wēi bàng bù jiǔ

生贪近娇姿,不惟不觉其苦,且恐速竣割事,偎傍不久。

wèi jǐ gē duàn fǔ ròu tuán tuán rán rú shù shàng xuē xià zhī yǐng

未几割断腐肉,团团然如树上削下之瘿。

yòu hū shuǐ lái wèi xǐ gē chù

又呼水来,为洗割处。

kǒu tǔ hóng wán rú dàn dà zhe ròu shàng àn lìng xuán zhuǎn

口吐红丸如弹大,着肉上按令旋转。

cái yī zhōu jué rè huǒ zhēng téng

才一周,觉热火蒸腾;

zài yī zhōu xí xí zuò yǎng

再一周,习习作痒;

sān zhōu yǐ biàn tǐ qīng liáng qìn rù gǔ suǐ

三周已,遍体清凉,沁入骨髓。

nǚ shōu wán rù yàn yuē yù yǐ

女收丸入咽,曰:“愈矣!

qū bù chū

”趋步出。

shēng yuè qǐ zǒu xiè chén gù ruò shī

生跃起走谢,沉痼若失。

ér xuán xiǎng róng huī kǔ bù zì yǐ

而悬想容辉,苦不自已。

zì shì fèi juàn chī zuò wú fù liáo lài

自是废卷痴坐,无复聊赖。

gōng zǐ yǐ kuī zhī yuē dì wèi xiōng wù sè dé yī jiā ǒu

公子已窥之,曰:“弟为兄物色得一佳耦。

wèn hé rén

”问:“何人?

yuē yì dì juàn shǔ

”曰:“亦弟眷属。

shēng níng sī liáng jiǔ dàn yún wù xū yě

”生凝思良久,但云:“勿须也!

miàn bì yín yuē céng jīng cāng hǎi nán wéi shuǐ chú què wū shān bú shì yún

”面壁吟曰:“曾经沧海难为水,除却巫山不是云。

gōng zǐ huì qí zhǐ yuē jiā jūn yǎng mù hóng cái cháng yù fù wèi hūn yīn

”公子会其旨,曰:“家君仰慕鸿才,常欲附为婚姻。

dàn zhǐ yī shǎo mèi chǐ tài zhì

但止一少妹,齿太稚。

yǒu yí nǚ ā sōng nián shí bā yǐ pō bù cū lòu

有姨女阿松,年十八矣,颇不粗陋。

rú bú jiàn xìn sōng zǐ rì shè yuán tíng cì qián xiāng kě wàng jiàn zhī

如不见信,松姊日涉园亭,伺前厢可望见之。

shēng rú qí jiào guǒ jiàn jiāo nuó xié lì rén lái huà dài wān é lián gōu cù fèng yǔ jiāo nuó xiāng bó zhòng yě

”生如其教,果见娇娜偕丽人来,画黛弯蛾,莲钩蹴凤,与娇娜相伯仲也。

shēng dà yuè qiú gōng zǐ zuò fá

生大悦,求公子作伐。

gōng zǐ yì rì zì nèi chū hè yuē xié yǐ

公子异日自内出,贺曰:“谐矣。

nǎi chú bié yuàn wéi shēng chéng lǐ

”乃除别院,为生成礼。

shì xī gǔ chuī tián yàn chén luò màn fēi yǐ wàng zhōng xiān rén hū tóng qīn wò suì yí guǎng hán gōng diàn wèi bì zài yún xiāo yǐ

是夕鼓吹阗咽,尘落漫飞,以望中仙人,忽同衾幄,遂疑广寒宫殿,未必在云霄矣。

hé jǐn zhī hòu shén qiè xīn huái

合卺之后,甚惬心怀。

yī xī gōng zǐ wèi shēng yuē qiē cuō zhī huì wú rì kě yǐ wàng zhī

一夕公子谓生曰:“切磋之惠,无日可以忘之。

jìn dān gōng zǐ jiě sòng guī suǒ zhái shén jí yì jiāng qì cǐ ér xi

近单公子解讼归,索宅甚急,意将弃此而西。

shì nán fù jù yīn ér lí xù yíng huái

势难复聚,因而离绪萦怀。

shēng yuàn cóng zhī ér qù

”生愿从之而去。

gōng zǐ quàn huán xiāng lǘ shēng nán zhī

公子劝还乡闾,生难之。

gōng zǐ yuē wù lǜ kě jí sòng jūn xíng

公子曰:“勿虑,可即送君行。

wú hé tài wēng yǐn sōng niang zhì yǐ huáng jīn bǎi liǎng zèng shēng

”无何,太翁引松娘至,以黄金百两赠生。

gōng zǐ yǐ zuǒ yòu shǒu yǔ shēng fū fù xiāng bǎ wò zhǔ bì mù wù shì

公子以左右手与生夫妇相把握,嘱闭目勿视。

piāo rán lǚ kōng dàn jué ěr jì fēng míng jiǔ zhī yuē zhì yǐ

飘然履空,但觉耳际风鸣,久之,曰:“至矣。

qǐ mù guǒ jiàn gù lǐ

”启目果见故里。

shǐ zhī gōng zǐ fēi rén

始知公子非人。

xǐ kòu jiā mén mǔ chū fēi wàng yòu dǔ měi fù fāng gòng xīn wèi

喜叩家门,母出非望,又睹美妇,方共忻慰。

jí huí gù zé gōng zǐ shì yǐ

及回顾,则公子逝矣。

sōng niang shì gū xiào yàn sè xián míng shēng wén xiá ěr

松娘事姑孝,艳色贤名,声闻遐迩。

hòu shēng jǔ jìn shì shòu yán ān sī lǐ xié jiā zhī rèn

后生举进士,授延安司李,携家之任。

mǔ yǐ dào yuǎn bù xíng

母以道远不行。

sōng niang shēng yī nán míng xiǎo huàn

松娘生一男名小宦。

shēng yǐ wǔ zhí zhǐ bà guān guà ài bù dé guī

生以忤直指罢官,挂碍不得归。

ǒu liè jiāo yě féng yī měi shào nián kuà lí jū pín pín zhān shì

偶猎郊野,逢一美少年跨骊驹,频频瞻视。

xì kàn zé huáng fǔ gōng zǐ yě

细看则皇甫公子也。

lǎn pèi tíng cān bēi xǐ jiāo zhì

揽辔停骖,悲喜交至。

yāo shēng qù zhì yī cūn shù mù nóng hūn yīn yì tiān rì

邀生去至一村,树木浓昏,荫翳天日。

rù qí jiā zé jīn ōu fú dīng wǎn rán shì jiā

入其家,则金沤浮钉,宛然世家。

wèn mèi zǐ yǐ jià

问妹子,已嫁;

yuè mǔ yǐ wáng

岳母,已亡。

shēn xiāng gǎn dào

深相感悼。

jīng sù bié qù xié qī tóng fǎn

经宿别去,偕妻同返。

jiāo nuó yì zhì bào shēng zǐ duó tí ér nòng yuē zǐ zǐ luàn wú zhǒng yǐ

娇娜亦至,抱生子掇提而弄曰:“姊姊乱吾种矣。

shēng bài xiè nǎng dé

”生拜谢曩德。

xiào yuē zǐ fū guì yǐ

笑曰:“姊夫贵矣。

chuāng kǒu yǐ hé wèi wàng tòng yé

创口已合,未忘痛耶?

mèi fū wú láng yì lái yè bài

”妹夫吴郎亦来谒拜。

xìn sù nǎi qù

信宿乃去。

yī rì gōng zǐ yǒu yōu sè wèi shēng yuē tiān jiàng xiōng yāng néng xiāng jiù fǒu

一日公子有忧色,谓生曰:“天降凶殃,能相救否?

shēng bù zhī hé shì dàn ruì zì rèn

”生不知何事,但锐自任。

gōng zǐ qū chū zhāo yī jiā jù rù luó bài táng shàng

公子趋出,招一家俱入,罗拜堂上。

shēng dà hài jí wèn

生大骇,亟问。

gōng zǐ yuē yú fēi rén lèi hú yě

公子曰:“余非人类,狐也。

jīn yǒu léi tíng zhī jié

今有雷霆之劫。

jūn kěn yǐ shēn fù nàn yī mén kě wàng shēng quán

君肯以身赴难,一门可望生全;

bù rán qǐng bào zǐ ér xíng wú xiāng lèi

不然,请抱子而行,无相累。

shēng shǐ gòng shēng sǐ

”生矢共生死。

nǎi shǐ zhàng jiàn yú mén zhǔ yuē léi tíng hōng jī wù dòng yě

乃使仗剑于门,嘱曰:“雷霆轰击,勿动也!

shēng rú suǒ jiào

”生如所教。

guǒ jiàn yīn yún zhòu míng hūn hēi rú

果见阴云昼暝,昏黑如。

huí shì jiù jū wú fù hàn hóng wéi jiàn gāo zhǒng kuī rán jù xué wú dǐ

回视旧居,无复闬闳,惟见高冢岿然,巨穴无底。

fāng cuò è jiān pī lì yī shēng bǎi bò shān yuè jí yǔ kuáng fēng lǎo shù wèi bá

方错愕间,霹雳一声,摆簸山岳,急雨狂风,老树为拔。

shēng mù xuàn ěr lóng yì bù shǎo dòng

生目眩耳聋,屹不少动。

hū yú fán yān hēi xù zhī zhōng jiàn yī guǐ wù lì huì zhǎng zhǎo zì xué jué yī rén chū suí yān zhí shàng

忽于繁烟黑絮之中,见一鬼物,利喙长爪,自穴攫一人出,随烟直上。

piē dǔ yī lǚ niàn shì jiāo nuó

瞥睹衣履,念似娇娜。

nǎi jí yuè lí de yǐ jiàn jī zhī suí shǒu duò luò

乃急跃离地,以剑击之,随手堕落。

hū ér bēng léi bào liè shēng pū suì bì

忽而崩雷暴裂,生仆遂毙。

shǎo jiàn qíng jì jiāo nuó yǐ néng zì sū

少间晴霁,娇娜已能自苏。

jiàn shēng sǐ yú páng dà kū yuē kǒng láng wèi wǒ ér sǐ wǒ hé shēng yǐ

见生死于旁,大哭曰:“孔郎为我而死,我何生矣!

sōng niang yì chū gòng yú shēng guī

”松娘亦出,共舁生归。

jiāo nuó shǐ sōng niang pěng qí shǒu xiān yǐ jīn zān bō qí chǐ zì nǎi cuō qí yí yǐ shé dù hóng wán rù yòu jiē wěn ér ā zhī

娇娜使松娘捧其首,先以金簪拨其齿,自乃撮其颐,以舌度红丸入,又接吻而呵之。

hóng wán suí qì rù hóu gé gé zuò xiǎng yí shí huò rán ér sū

红丸随气入喉,格格作响,移时豁然而苏。

jiàn juàn kǒu huǎng rú mèng wù

见眷口,恍如梦悟。

yú shì yī mén tuán yuán jīng dìng ér xǐ

于是一门团圆,惊定而喜。

shēng yǐ yōu kuàng bù kě jiǔ jū yì tóng xuán lǐ

生以幽旷不可久居,议同旋里。

mǎn táng jiāo zàn wéi jiāo nuó bù lè

满堂交赞,惟娇娜不乐。

shēng qǐng yǔ wú láng jù yòu lǜ wēng ǎo bù kěn lí yòu zǐ

生请与吴郎俱,又虑翁媪不肯离幼子。

zhōng rì yì bù guǒ

终日议不果。

hū wú jiā yī xiǎo nú hàn liú qì cù ér zhì

忽吴家一小奴,汗流气促而至。

jīng zhì yán jié zé wú láng jiā yì tóng rì zāo jié yī mén jù méi

惊致研诘,则吴郎家亦同日遭劫,一门俱没。

jiāo nuó dùn zú bēi shāng tì bù kě zhǐ

娇娜顿足悲伤,涕不可止。

gòng wèi quàn zhī

共慰劝之。

ér tóng guī zhī jì suì jué

而同归之计遂决。

shēng rù chéng gòu dàng shù rì suì lián yè cù zhuāng

生入城,勾当数日,遂连夜趣装。

jì guī yǐ xián yuán yù gōng zi héng fǎn guān zhī

既归以闲园寓公子,恒返关之;

shēng jí sōng niang zhì shǐ fā jiōng

生及松娘至,始发扃。

shēng yǔ gōng zǐ xiōng mèi qí jiǔ tán yàn ruò yī jiā rán

生与公子兄妹,棋酒谈宴若一家然。

xiǎo huàn cháng chéng mào sháo xiù yǒu hú yì

小宦长成,貌韶秀,有狐意。

chū yóu dū shì gòng zhī wèi hú r yě

出游都市,共知为狐儿也。

yì shǐ shì yuē yú yú kǒng shēng bù xiàn qí de yàn qī ér xiàn qí de nì yǒu yě

异史氏曰:“余于孔生,不羡其得艳妻,而羡其得腻友也。

guān qí róng kě yǐ liáo jī

观其容,可以疗饥;

tīng qí shēng kě yǐ jiě yí

听其声,可以解颐。

de cǐ liáng yǒu shí yī tán yàn zé sè shòu hún yǔ yóu shèng yú diān dǎo yī cháng yǐ

得此良友,时一谈宴,则‘色授魂与’,尤胜于‘颠倒衣裳’矣”。

✦ You read 卷一·娇娜

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.