gē lèi shén fán jìn yǒu kūn xīng lǔ yǒu hè xiù qián yǒu yè dié liáng yǒu fān tiào yuè yǒu zhū jiān jiē yì zhǒng yě
鸽类甚繁:晋有坤星,鲁有鹤秀,黔有腋蝶,梁有翻跳,越有诸尖,皆异种也。
yòu yǒu xuē tóu diǎn zǐ dà bái hēi shí fū fù què huā gǒu yǎn zhī lèi míng bù kě qū yǐ zhǐ wéi hào shì zhě néng biàn zhī yě
又有靴头、点子、大白、黑石、夫妇雀、花狗眼之类,名不可屈以指,惟好事者能辨之也。
zōu píng zhāng gōng zǐ yòu liàng pǐ hào zhī àn jīng ér qiú wu jǐn qí zhǒng
邹平张公子幼量癖好之,按经而求,务尽其种。
qí yǎng zhī yě rú bǎo yīng ér lěng zé liáo yǐ fěn cǎo rè zé tóu yǐ yán kē
其养之也,如保婴儿:冷则疗以粉草,热则投以盐颗。
gē shàn shuì shuì tài shèn yǒu bìng má bì ér sǐ zhě
鸽善睡,睡太甚,有病麻痹而死者。
zhāng zài guǎng líng yǐ shí jīn gòu yī gē tǐ zuì xiǎo shàn zǒu zhì dì shàng pán xuán wú yǐ shí bù zhì yú sǐ bù xiū yě gù cháng xū rén bǎ wò zhī
张在广陵,以十金购一鸽,体最小,善走,置地上,盘旋无已时,不至于死不休也,故常须人把握之;
yè zhì qún zhōng shǐ jīng zhū gē kě yǐ miǎn bì gǔ zhī bìng shì míng yè yóu
夜置群中使惊诸鸽,可以免痹股之病,是名“夜游”。
qí lǔ yǎng gē jiā wú rú gōng zǐ zuì
齐鲁养鸽家,无如公子最;
gōng zǐ yì yǐ gē zì xǔ
公子亦以鸽自诩。
yī yè zuò zhāi zhōng hū yī bái yī shào nián kòu fēi rù shū bù xiāng shí
一夜坐斋中,忽一白衣少年叩扉入,殊不相识。
wèn zhī dá yuē piāo bó zhī rén xìng míng hé zú dào
问之,答曰:“漂泊之人,姓名何足道。
yáo wén chù gē zuì shèng cǐ yì shēng píng suǒ hǎo yuàn de yù mù
遥闻畜鸽最盛,此亦生平所好,愿得寓目。
zhāng nǎi jǐn chū suǒ yǒu wǔ sè jù bèi càn ruò yún jǐn
”张乃尽出所有,五色俱备,灿若云锦。
shào nián xiào yuē rén yán guǒ bù xū gōng zǐ kě wèi yǎng gē zhī néng shì yǐ
少年笑曰:“人言果不虚,公子可谓养鸽之能事矣。
pū yì xié yǒu yī liǎng tóu pō yuàn guān zhī fǒu
仆亦携有一两头,颇愿观之否?
zhāng xǐ cóng shào nián qù
”张喜,从少年去。
yuè sè míng mò kuàng yě xiāo tiáo xīn qiè yí jù
月色冥漠,旷野萧条,心窃疑俱。
shào nián zhǐ yuē qǐng miǎn xíng yù wū bù yuǎn yǐ
少年指曰:“请勉行,寓屋不远矣。
yòu shù wǔ jiàn yī dào yuàn jǐn liǎng yíng shào nián wò shǒu rù mèi wú dēng huǒ
”又数武,见一道院仅两楹,少年握手入,昧无灯火。
shào nián lì tíng zhōng kǒu zhōng zuò gē míng
少年立庭中,口中作鸽鸣。
hū yǒu liǎng gē chū zhuàng lèi cháng gē ér máo chún bái fēi yǔ yán qí qiě míng qiě dòu měi yī pū bì zuò jīn dǒu
忽有两鸽出:状类常鸽而毛纯白,飞与檐齐,且鸣且斗,每一扑,必作斤斗。
shào nián huī zhī yǐ gōng lián yì ér qù
少年挥之以肱,连翼而去。
fù cuō kǒu zuò yì shēng yòu yǒu liǎng gē chū dà zhě rú wù xiǎo zhě cái rú quán jí jiē shàng xué hè wǔ
复撮口作异声,又有两鸽出:大者如鹜,小者裁如拳,集阶上,学鹤舞。
dà zhě yán jǐng lì zhāng yì zuò píng wǎn zhuǎn míng tiào ruò yǐn zhī
大者延颈立,张翼作屏,宛转鸣跳,若引之;
xiǎo zhě shàng xià fēi míng shí jí qí dǐng yì piān piān rú yàn zi luò pú yè shàng shēng zhǐ suì lèi táo gǔ
小者上下飞鸣,时集其顶,翼翩翩如燕子落蒲叶上,声纸碎类鼗鼓;
dà zhě shēn jǐng bù gǎn dòng
大者伸颈不敢动。
míng yù jí shēng biàn rú qìng liǎng liǎng xiāng hè jiān zá zhōng jié
鸣愈急,声变如磬,两两相和,间杂中节。
jì ér xiǎo zhě fēi qǐ dà zhě yòu diān dǎo yǐn hū zhī
既而小者飞起,大者又颠倒引呼之。
zhāng jiā tàn bù yǐ zì jué wàng yáng kě kuì
张嘉叹不已,自觉望洋可愧。
suì yī shào nián qǐ qiú fēn ài shào nián bù xǔ
遂揖少年,乞求分爱,少年不许。
yòu gù qiú zhī shào nián nǎi huà gē qù réng zuò qián shēng zhāo èr bái gē lái yǐ shǒu bà zhī yuē rú bù xián zēng yǐ cǐ sè zé
又固求之,少年乃叱鸽去,仍作前声,招二白鸽来,以手把之,曰:“如不嫌憎,以此塞责。
jiē ér wán zhī jing yìng yuè zuò hǔ pò sè liǎng mù tōng tòu ruò wú gé hé zhōng hēi zhū yuán yú jiāo lì
”接而玩之,睛映月作琥珀色,两目通透,若无隔阂,中黑珠圆于椒粒;
qǐ qí yì xié ròu jīng yíng zàng fǔ kě shǔ
启其翼,胁肉晶莹,脏腑可数。
zhāng shén qí zhī ér yì yóu wèi zú guǐ qiú bù yǐ
张甚奇之,而意犹未足,诡求不已。
shào nián yuē shàng yǒu liǎng zhǒng wèi xiàn jīn bù gǎn fù qǐng guān yǐ
少年曰:“尚有两种未献,今不敢复请观矣。
fāng jìng lùn jiān jiā rén liǎo má jù rù xún zhǔ rén
方竞论间,家人燎麻炬入寻主人。
huí shì shào nián huà bái gē dà rú jī chōng xiāo ér qù
回视少年,化白鸽大如鸡,冲霄而去。
yòu mù qián yuàn yǔ dōu miǎo gài yī xiǎo mù shù èr bǎi yān
又目前院宇都渺,盖一小墓,树二柏焉。
yǔ jiā rén bào gē hài tàn ér guī
与家人抱鸽,骇叹而归。
shì shǐ fēi xún yì rú chū suī fēi qí yóu rén shì yì jué shǎo yǐ
试使飞,驯异如初,虽非其尤,人世亦绝少矣。
yú shì ài xī zhēn zhì
于是爱惜臻至。
jī èr nián yù cí xióng gè sān
积二年,育雌雄各三。
suī qī hǎo qiú zhī bù dé yě
虽戚好求之,不得也。
yǒu fù zhí mǒu gōng wèi guì guān yī rì jiàn gōng zǐ wèn chù gē jǐ xǔ
有父执某公为贵官,一日见公子,问:“畜鸽几许?
gōng zǐ wěi wěi yǐ tuì
”公子唯唯以退。
yí mǒu yì ài hǎo zhī yě sī suǒ yǐ bào ér gē ài liáng nán
疑某意爱好之也,思所以报而割爱良难。
yòu niàn zhǎng zhě zhī qiú bù kě zhòng fú
又念长者之求,不可重拂。
qiě bù gǎn yǐ cháng gē yīng xuǎn èr bái gē lóng sòng zhī zì yǐ qiān jīn zhī zèng bù chì yě
且不敢以常鸽应,选二白鸽笼送之,自以千金之赠不啻也。
tā rì jiàn mǒu gōng pō yǒu dé sè ér qí shū wú yī shēn xiè yǔ
他日见某公,颇有德色,而其殊无一申谢语。
xīn bù néng rěn wèn qián qín jiā fǒu
心不能忍,问:“前禽佳否?
dá yún yì féi měi
”答云:“亦肥美。
zhāng jīng yuē pēng zhī hu
”张惊曰:“烹之乎?
yuē rán
他回答说:“是的。
zhāng dà jīng yuē cǐ fēi cháng gē nǎi sú suǒ yán dá dá zhě yě
”张大惊曰:“此非常鸽,乃俗所言‘靼鞑’者也!
mǒu huí sī yuē wèi yì shū wú yì chù
”某回思曰:“味亦殊无异处。
zhāng tàn hèn ér fǎn
张叹恨而返。
zhì yè mèng bái yī shào nián zhì zé zhī yuē wǒ yǐ jūn néng ài zhī gù suì tuō yǐ zǐ sūn
至夜梦白衣少年至,责之曰:“我以君能爱之,故遂托以子孙。
hé yǐ míng zhū àn tóu zhì cán dǐng huò
何以明珠暗投,致残鼎镬!
jīn lǜ ér bèi qù yǐ
今率儿辈去矣。
yán yǐ huà wèi gē suǒ yǎng bái gē jiē cóng zhī fēi míng jìng qù
”言已化为鸽,所养白鸽皆从之,飞鸣径去。
tiān míng shì zhī guǒ jù wáng yǐ
天明视之,果俱亡矣。
xīn shén hèn zhī suì yǐ suǒ chù fēn zèng zhī jiāo shù rì ér jǐn
心甚恨之,遂以所畜,分赠知交,数日而尽。
yì shǐ shì yuē wù mò bù jù yú suǒ hǎo gù yè gōng hǎo lóng zé zhēn lóng rù shì ér kuàng xué shì zhī yú liáng yǒu xián jūn zhī yú liáng chén hu
异史氏曰:“物莫不聚于所好,故叶公好龙,则真龙入室,而况学士之于良友,贤君之于良臣乎?
ér dú ē dǔ zhī wù hǎo zhě gèng duō ér jù zhě tè shǎo yì yǐ jiàn guǐ shén zhī nù tān ér bù nù chī yě
而独阿堵之物,好者更多,而聚者特少,亦以见鬼神之怒贪,而不怒痴也。
xiàng yǒu yǒu rén kuì zhū jì yú sūn gōng zǐ yǔ nián jiā wú huì pū yǐ lǎo yōng wǎng
”向有友人馈朱鲫于孙公子禹年,家无慧仆,以老佣往。
jí mén qīng shuǐ chū yú suǒ pán ér jìn zhī jí dá zhǔ suǒ yú yǐ kū bì
及门,倾水出鱼,索柈而进之,及达主所,鱼已枯毙。
gōng zǐ xiào ér bù yán yǐ jiǔ kào yòng jí pēng yú yǐ xiǎng
公子笑而不言,以酒犒佣,即烹鱼以飨。
jì guī zhǔ rén wèn gōng zǐ de yú pō huān wèi fǒu
既归,主人问:“公子得鱼颇欢慰否?
dá yuē huan shén
”答曰:“欢甚。
wèn hé yǐ zhī
”问:“何以知?
yuē gōng zǐ jiàn yú biàn xīn rán yǒu xiào róng lì mìng cì jiǔ qiě pēng shù wěi yǐ kào xiǎo rén
”曰:“公子见鱼便欣然有笑容,立命赐酒,且烹数尾以犒小人。
zhǔ rén hài shén zì niàn suǒ zèng pō bù cū liè hé zhì pēng cì xià rén
”主人骇甚,自念所赠,颇不粗劣,何至烹赐下人。
yīn zé zhī yuē bì rǔ chǔn wán wú lǐ gù gōng zi qiān nù ěr
因责之曰:“必汝蠢顽无礼,故公子迁怒耳。
yòng yáng shǒu lì biàn yuē wǒ gù lòu zhuō suì yǐ wéi fēi rén yě
”佣扬手力辩曰:“我固陋拙,遂以为非人也!
dēng gōng zǐ mén xiǎo xīn rú xǔ yóu kǒng shāo dòu bù wén jìng suǒ pán chū yī yī yún pái ér hòu jìn zhī yǒu hé bù zhōu xiáng yě
登公子门,小心如许,犹恐筲斗不文,敬索柈出,一一匀排而后进之,有何不周详也?
zhǔ rén mà ér qiǎn zhī
”主人骂而遣之。
líng yǐn sì sēng mǒu yǐ chá dé míng dang jiù jiē jīng
灵隐寺僧某以茶得名,铛臼皆精。
rán suǒ xù chá yǒu shù děng héng shì kè zhī guì jiàn yǐ wéi pēng xiàn
然所蓄茶有数等,恒视客之贵贱以为烹献;
qí zuì shàng zhě fēi guì kè jí zhī wèi zhě bù yī fèng yě
其最上者,非贵客及知味者,不一奉也。
yī rì yǒu guì guān zhì sēng fú yè shén gōng chū jiā chá shǒu zì pēng jìn jì de chēng yù
一日有贵官至,僧伏谒甚恭,出佳茶,手自烹进,冀得称誉。
guì guān mò rán
贵官默然。
sēng huò shén yòu yǐ zuì shàng yī děng pēng ér jìn zhī
僧惑甚,又以最上一等烹而进之。
yǐn yǐ jiāng jǐn bìng wú zàn yǔ
饮已将尽,并无赞语。
sēng jí bù néng dài jū gōng yuē chá hé rú
僧急不能待,鞠躬曰:“茶何如?
guì guān zhí zhǎn yī gǒng yuē shén rè
”贵官执盏一拱曰:“甚热。
cǐ liǎng shì kě yǔ zhāng gōng zǐ zhī zèng gē tóng yī xiào yě
”此两事,可与张公子之赠鸽同一笑也。