píng chéng lěng shēng shǎo zuì dùn nián èr shí yú wèi néng tōng yī jīng
平城冷生,少最钝,年二十余,未能通一经。
hū yǒu hú lái yǔ zhī yàn chǔ měi wén qí zhōng yè yǔ jí xiōng dì jí zhī yì bù kěn xiè
忽有狐来与之燕处,每闻其终夜语,即兄弟诘之,亦不肯泄。
rú shì duō rì hū de kuáng yì bìng měi de tí wéi wén zé bì mén kū zuò shǎo shí huá rán dà xiào
如是多日,忽得狂易病,每得题为文,则闭门枯坐,少时哗然大笑。
kuī zhī zé shǒu bù tíng cǎo ér yī yì chéng yǐ
窥之,则手不停草,而一艺成矣。
tuō gǎo yòu wén sī jīng miào
脱稿又文思精妙。
shì nián rù pàn míng nián shí xì
是年入泮,明年食饩。
měi féng chǎng zuò xiào xiǎng chè táng bì yóu cǐ xiào shēng zhī míng dà zào
每逢场作笑,响彻堂壁,由此“笑生”之名大噪。
xìng xué shǐ tuì xiū bù wén
幸学使退休,不闻。
hòu zhí mǒu xué shǐ guī ju yán sù zhōng rì wēi zuò táng shàng
后值某学使规矩严肃,终日危坐堂上。
hū wén xiào shēng nù zhí zhī jiāng yǐ jiā zé zhí shì guān dài bái qí diān
忽闻笑声,怒执之,将以加责,执事官代白其颠。
xué shǐ nù shào xī shì zhī ér chù qí míng
学使怒稍息,释之,而黜其名。
cóng cǐ yáng kuáng shī jiǔ
从此佯狂诗酒。
zhe yǒu diān cǎo sì juǎn chāo bá kě sòng
著有《颠草》四卷,超拔可诵。
yì shǐ shì yuē bì mén yī xiào yǔ fó jiā dùn wù shí hé shū jiān zāi
异史氏曰:“闭门一笑,与佛家顿悟时何殊间哉!
dà xiào chéng wén yì yī kuài shì hé zhì yǐ cǐ chǐ gé
大笑成文,亦一快事,何至以此褫革?
rú cǐ zhǔ sī níng fēi yōu yōu
如此主司,宁非悠悠!
xué shī sūn jǐng xià wǎng fǎng yǒu rén zhì qí chuāng wài bù wén rén yǔ dàn wén xiào shēng chī rán qǐng kè shù zuò
”学师孙景夏往访友人,至其窗外,不闻人语,但闻笑声嗤然,顷刻数作。
yì qí yǔ rén xì ěr
意其与人戏耳。
rù shì zé jū zhī dú yě
入视,则居之独也。
guài zhī
怪之。
shǐ dà xiào yuē shì wú shì mò shú xiào tán ěr
始大笑曰:“适无事,默熟笑谈耳。
yì gōng shēng jiā chù yī lǘ xìng jiǎn liè měi tú zhōng féng tú bù kè gǒng shǒu xiè yuē shì máng bù huáng xià qí wù zuì
邑宫生家畜一驴,性蹇劣,每途中逢徒步客,拱手谢曰:“适忙,不遑下骑,勿罪!
yán wèi yǐ lǘ yǐ juě rán fú dào shàng lǚ shì bù shuǎng
”言未已,驴已蹶然伏道上,屡试不爽。
gōng dà cán hèn yīn yǔ qī móu shǐ wěi zuò kè
宫大惭恨,因与妻谋,使伪作客。
jǐ nǎi kuà lǘ zhōu yú tíng xiàng qī gǒng shǒu zuò yù kè yǔ lǘ guǒ fú
己乃跨驴周于庭,向妻拱手,作遇客语,驴果伏。
biàn yǐ lì zhuī dú cì zhī
便以利锥毒刺之。
shì yǒu yǒu rén xiāng fǎng fāng yù kuǎn guān wén gōng yán yú nèi yuē bù huáng xià qí wù zuì
适有友人相访,方欲款关,闻宫言于内曰:“不遑下骑,勿罪!
shǎo qǐng yòu yán zhī
”少顷,又言之。
xīn dà guài yì kòu fēi wèn qí gù yǐ shí gào xiāng yǔ pěng fù
心大怪异,叩扉问其故,以实告,相与捧腹。
cǐ èr zé kě fù lěng shēng zhī xiào bìng chuán yǐ
此二则,可附冷生之笑并传矣。