聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 258 of 495

卷七·邵九娘

PinyinModern Translation
Size

chái tíng bīn tài píng rén qī jīn shì bù yù yòu qí dù

柴廷宾,太平人,妻金氏不育,又奇妒。

chái bǎi jīn mǎi qiè jīn bào yù zhī jīng suì ér sǐ

柴百金买妾,金暴遇之,经岁而死。

chái fèn chū dú sù shù yuè bù jiàn guī tà

柴忿出,独宿数月,不践闺闼。

yī rì chái chū dù jīn bēi cí zhuāng lǐ wèi zhàng fū shòu chái bù rěn jù shǐ tōng yán xiào

一日柴初度,金卑词庄礼为丈夫寿,柴不忍拒,始通言笑。

jīn shè yán nèi qǐn zhāo chái chái cí yǐ zuì

金设筵内寝招柴,柴辞以醉。

jīn huá zhuāng zì yì chái suǒ yuē qiè jié chéng zhōng rì jūn jí zuì qǐng yī zhǎn ér bié

金华妆自诣柴所,曰:“妾竭诚终日,君即醉,请一盏而别。

chái nǎi rù zhuó jiǔ huà yán

”柴乃入,酌酒话言。

qī cóng róng yuē qián rì wù shā bì zǐ jīn shén huǐ zhī

妻从容曰:“前日误杀婢子,今甚悔之。

hé biàn chóu jì suì wú jié fà qíng yé

何便仇忌,遂无结发情耶?

hòu qǐng nà jīn chāi shí èr qiè bù rǔ xiá cī yě

后请纳金钗十二,妾不汝瑕疵也。

chái yì xǐ zhú jìn jiàn bá suì zhǐ sù yān

”柴益喜,烛尽见跋,遂止宿焉。

yóu cǐ jìng ài rú chū

由此敬爱如初。

jīn biàn hū méi ǎo lái zhǔ wèi wù sè jiā yìng ér yīn shǐ qiān yán wù bào jǐ zé gù dū cù zhī

金便呼媒媪来,嘱为物色佳媵,而阴使迁延勿报,己则故督促之。

rú shì nián yú

如是年余。

chái bù néng dài biàn zhǔ qī hǎo wèi zhī gòu zhì de lín shì zhī yǎng nǚ

柴不能待,遍嘱戚好为之购致,得林氏之养女。

jīn yī jiàn xǐ xíng yú sè yǐn shí gòng zhī zhī zé huā chuàn rèn qí suǒ qǔ

金一见,喜形于色,饮食共之,脂泽花钏任其所取。

rán lín gù yàn chǎn bù xí nǚ gōng xiù lǚ zhī wài xū rén ér chéng

然林固燕产,不习女红,绣履之外须人而成。

jīn yuē wǒ sù qín jiǎn fēi shì wáng hóu jiā mǎi zuò huà tú kàn zhě

金曰:“我素勤俭,非似王侯家,买作画图看者。

yú shì shòu měi jǐn shǐ xué zhì ruò yán shī huì dì zǐ

”于是授美锦,使学制,若严师诲弟子。

chū yóu hē mà jì ér biān chǔ

初犹呵骂,继而鞭楚。

chái tòng qiè yú xīn bù néng wéi dì

柴痛切于心,不能为地。

ér jīn zhī lián ài lín yóu bèi yú xī wǎng wǎng zì wèi rǔ shù yún qiān huáng yān

而金之怜爱林尤倍于昔,往往自为汝束,匀铅黄焉。

dàn lǚ gēn shāo yǒu zhé hén zé yǐ tiě zhàng jī shuāng wān fā shǎo luàn zé pī liǎng jiá

但履跟稍有折痕,则以铁杖击双弯,发少乱则批两颊。

lín bù kān qí nüè zì jīng sǐ

林不堪其虐,自经死。

chái bēi cǎn xīn mù pō zhì yuàn duì

柴悲惨心目,颇致怨怼。

qī nù yuē wǒ dài rǔ jiào niáng zǐ yǒu hé zuì guò

妻怒曰:“我代汝教娘子,有何罪过?

chái shǐ wù qí jiān yīn fù fǎn mù yǒng jué qí sè zhī hǎo

”柴始悟其奸,因复反目,永绝琴瑟之好。

yīn yú bié yè xiū fáng tà sī gòu lì rén ér bié jū zhī

阴于别业修房闼,思购丽人而别居之。

rěn rǎn bàn zǎi wèi de qí rén

荏苒半载,未得其人。

ǒu huì yǒu rén zhī zàng jiàn èr bā nǚ láng guāng yàn yì mù tíng dì shén chí

偶会友人之葬,见二八女郎,光艳溢目,停睇神驰。

nǚ guài qí kuáng gù qiū bō xié zhuǎn zhī

女怪其狂顾,秋波斜转之。

xún zhū rén zhī wèi shào shì

询诸人,知为邵氏。

shào pín shì zhǐ cǐ nǚ shǎo cōng huì jiào zhī dú guò mù néng le

邵贫士,止此女,少聪慧,教之读,过目能了。

yóu xǐ dú nèi jīng jí bīng jiàn shū

尤喜读《内经》及冰鉴书。

fù ài ruò zhī yǒu yì hūn zhě zhé lìng zì zé ér pín fù jiē shǎo suǒ kě gù shí qī suì yóu wèi zì yě

父爱溺之,有议婚者,辄令自择,而贫富皆少所可,故十七岁犹未字也。

chái de qí duān mò zhī bù kě tú rán xīn dī huí zhī

柴得其端末,知不可图,然心低徊之。

yòu yì qí jiā pín huò kě lì dòng

又翼其家贫,或可利动。

móu zhī shù ǎo wú gǎn méi zhě suì yì huī xīn wú suǒ fù wàng

谋之数媪,无敢媒者,遂亦灰心,无所复望。

hū yǒu gǔ ǎo zhě yǐ huò zhū guò chái chái gào suǒ yuàn lù yǐ zhòng jīn yuē zhǐ qiú yī tòng chéng yì qí chéng yǔ fǒu suǒ wù zé yě

忽有贾媪者,以货珠过柴,柴告所愿,赂以重金,曰:“止求一通诚意,其成与否所勿责也。

wàn yī kě tú qiān jīn bù xī

万一可图,千金不惜。

ǎo lì qí yǒu nuò zhī dēng mén gù yǔ shào qī xù yǔ

”媪利其有,诺之,登门,故与邵妻絮语。

dǔ nǚ jīng zàn yuē hǎo gè měi gū gū

睹女,惊赞曰:“好个美姑姑!

jiǎ dào zhāo yáng yuàn zhào jiā zǐ mèi hé zú shù de

假到昭阳院,赵家姊妹何足数得!

yòu wèn xù jiā ā shuí

”又问:“婿家阿谁?

shào qī dá shàng wèi

”邵妻答:“尚未。

ǎo yán ruò gè niáng zǐ hé chóu wú wáng hou zuò guì kè yě

”媪言:“若个娘子,何愁无王候作贵客也!

shào qī tàn yuē wáng hóu jiā suǒ bù gǎn wàng

”邵妻叹曰:“王侯家所不敢望;

zhǐ yào gè dú shū zhǒng zǐ biàn shì jiā ěr

只要个读书种子,便是佳耳。

wǒ jiā xiǎo niè yuān fān fù lín xuǎn shí wú yī dāng bù jiě shì hé yì xiàng

我家小孽冤,翻复遴选,十无一当,不解是何意向?

ǎo yuē fū rén wù xū fán yuàn

”媪曰:“夫人勿须烦怨。

píng gè lì rén bù zhī qián shēn xiū hé fú zé cái néng xiāo shòu de

凭个丽人,不知前身修何福泽才能消受得!

zuó yī dà xiào shì chái jiā láng jūn yún yú mǒu jiā yíng biān wàng jiàn yán sè yuàn yǐ qiān jīn wèi pìn

昨一大笑事,柴家郎君云:于某家莹边望见颜色,愿以千金为聘。

cǐ fēi è chī zuò tiān é xiǎng yé

此非饿鸱作天鹅想耶?

zǎo bèi lǎo shēn hē chì qù yǐ

早被老身呵斥去矣!

shào qī wēi xiào bù dá

”邵妻微笑不答。

ǎo yuē biàn shì xiù cái jiā nán yǔ jiào jì ruò zài bié gè shī chǐ ér de zhàng yí ruò kě wèi yǐ

媪曰:“便是秀才家难与较计,若在别个,失尺而得丈,宜若可为矣。

shào qī fù xiào bù yán

”邵妻复笑不言。

ǎo fǔ zhǎng yuē guǒ ěr zé wèi lǎo shēn jì yì zuǒ yǐ

媪抚掌曰:“果尔,则为老身计亦左矣。

rì méng fū rén ài dēng táng biàn cù xī cì jiāng jiǔ

日蒙夫人爱,登堂便促膝赐浆酒;

ruò de qiān jīn chū chē mǎ rù lóu gé lǎo shēn zài dào mén zé quān zhě hē chì jí zhī yǐ

若得千金,出车马,入楼阁,老身再到门,则圈者呵叱及之矣。

shào qī chén yín liáng jiǔ qǐ ér qù yǔ fu yǔ

”邵妻沉吟良久,起而去与夫语;

yí shí huàn qí nǚ

移时唤其女;

yòu yí shí sān rén bìng chū

又移时三人并出。

shào qī xiào yuē bì zǐ qí tè duō shǎo liáng pǐ xī bù jiù wén wèi jiàn yìng zé jiù zhī

邵妻笑曰:“婢子奇特,多少良匹悉不就,闻为贱媵则就之。

dàn kǒng wèi rú lín xiào yě

但恐为儒林笑也!

ǎo yuē tǎng rù mén dé yī xiǎo gē zǐ dài fū rén biàn rú hé yé

”媪曰:“倘入门得一小哥子,大夫人便如何耶!

yán yǐ gào yǐ bié jū zhī móu

”言已,告以别居之谋。

shào yì xǐ huàn nǚ yuē shì tóng gǔ mǔ yán zhī

邵益喜,唤女曰:“试同贾姥言之。

cǐ rǔ zì zhǔ zhāng wù hòu huǐ zhì duì fù mǔ

此汝自主张,勿后悔,致怼父母。

nǚ tiǎn rán yuē fù mǔ ān xiǎng hòu fèng zé yǎng yǒu jì yǐ

”女腆然曰:“父母安享厚奉,则养有济矣。

kuàng zì gù mìng bó ruò de jiā ǒu bì jiǎn shòu shù shǎo shòu zhé mó wèi bì fēi fú

况自顾命薄,若得佳偶,必减寿数,少受折磨,未必非福。

qián jiàn chái láng yì fú xiàng zǐ sūn bì yǒu xīng zhě

前见柴郎亦福相,子孙必有兴者。

ǎo dà xǐ bēn gào

”媪大喜,奔告。

chái xǐ chū fēi wàng jí zhì qiān jīn bèi yú mǎ qǔ nǚ yú bié yè jiā rén wú gǎn yán zhě

柴喜出非望,即置千金,备舆马,娶女于别业,家人无敢言者。

nǚ wèi chái yuē jūn zhī jì suǒ wèi yàn cháo yú mù bù móu zhāo xī zhě yě

女谓柴曰:“君之计,所谓燕巢于幕,不谋朝夕者也。

sāi kǒu fáng shé yǐ jì bù lòu hé kě de níng

塞口防舌以冀不漏,何可得宁?

qǐng bù rú zǎo guī yóu sù fā ér huò xiǎo

请不如早归,犹速发而祸小。

chái lǜ cuī cán nǚ yuē tiān xià wú bù kě huà zhī rén

”柴虑摧残,女曰:“天下无不可化之人。

wǒ gǒu wú guò nù hé yóu qǐ

我苟无过,怒何由起?

chái yuē bù rán

”柴曰:“不然。

cǐ fēi cháng zhī hàn bù kě qíng lǐ dòng zhě

此非常之悍,不可情理动者。

nǚ yuē shēn wéi jiàn bì cuī shé yì zì fēn ěr

”女曰:“身为贱婢,摧折亦自分耳。

bù rán mǎi rì wèi huó hé kě zhǎng yě

不然,买日为活,何可长也?

chái yǐ wéi shì zhōng chóu chú ér bù gǎn jué

”柴以为是,终踌躇而不敢决。

yī rì chái tā wǎng nǚ qīng yī ér chū mìng cāng tóu kòng lǎo pìn mǎ yī yù xié fú cóng zhī jìng yì dí suǒ fú dì ér chén

一日柴他往,女青衣而出,命苍头控老牝马,一妪携襆从之,竟诣嫡所,伏地而陈。

qī shǐ ér nù jì niàn qí zì shǒu kě yuán yòu jiàn róng shì jiān bēi qì yì shāo píng

妻始而怒,既念其自首可原,又见容饰兼卑,气亦稍平。

nǎi mìng bì zǐ chū jǐn yī yī zhī yuē bǐ bó xìng rén bō è yú zhòng shǐ wǒ héng bèi kǒu yǔ

乃命婢子出锦衣衣之,曰:“彼薄幸人播恶于众,使我横被口语。

qí shí jiē nán zǐ bú yì zhū bì wú xíng yǒu yǐ jī zhī

其实皆男子不义,诸婢无行,有以激之。

rǔ shì niàn bèi qī ér lì jiā shì cǐ qǐ fù shì rén yǐ

汝试念背妻而立家室,此岂复是人矣?

nǚ yuē xì chá qú shì shāo huǐ zhī dàn bù kěn xià qì ěr

”女曰:“细察渠似稍悔之,但不肯下气耳。

yàn yún dà zhě bù fú xiǎo

谚云:“大者不伏小。

yǐ lǐ lùn qī zhī yú fu yóu zǐ zhī yú fù zhù zhī yú dí yě

’以礼论:妻之于夫,犹子之于父,庶之于嫡也。

fū rén ruò kěn jiǎ yǐ cí sè zé jī yuàn kě yǐ jǐn juān

夫人若肯假以词色,则积怨可以尽捐。

qī yún bǐ zì bù lái wǒ hé yǔ yān

”妻云:“彼自不来,我何与焉?

jí mìng bì ǎo wèi zhī chú shè

”即命婢媪为之除舍。

xīn suī bù lè yì zàn ān zhī

心虽不乐,亦暂安之。

chái wén nǚ guī jīng tì bù yǐ qiè yì yáng rù hǔ qún láng jí yǐ bù kān yǐ

柴闻女归,惊惕不已,窃意羊入虎群,狼藉已不堪矣。

jí bēn ér zhì jiàn jiā zhōng jì rán xīn shǐ wěn tiē

疾奔而至,见家中寂然,心始稳贴。

nǚ yíng mén ér quàn lìng yì dí suǒ chái yǒu nán sè

女迎门而劝,令诣嫡所,柴有难色。

nǚ qì xià chái yì shǎo nà

女泣下,柴意少纳。

nǚ wǎng jiàn qī yuē láng shì guī zì cán wú yǐ jiàn fū rén qǐ fū rén wǎng yī shān xiào zhī yě

女往见妻曰:“郎适归,自惭无以见夫人,乞夫人往一姗笑之也。

qī bù kěn xíng nǚ yuē qiè yǐ yán fu zhī yú qī yóu dí zhī yú zhù

”妻不肯行,女曰:“妾已言:夫之于妻,犹嫡之于庶。

mèng guāng jǔ àn ér rén bù yǐ wèi chǎn hé zāi

孟光举案,而人不以为谄,何哉?

fēn zài zé rán ěr

分在则然耳。

qī nǎi cóng zhī jiàn chái yuē rǔ jiǎo tù sān kū hé guī wèi

”妻乃从之,见柴曰:“汝狡兔三窟,何归为?

chái fǔ bú duì

”柴俯不对。

nǚ zhǒu zhī chái shǐ qiǎng yán xiào

女肘之,柴始强颜笑。

qī sè shāo jì jiāng fǎn

妻色稍霁,将返。

nǚ tuī chái cóng zhī yòu zhǔ páo rén bèi zhuó

女推柴从之,又嘱庖人备酌。

zì shì fū qī fù hé

自是夫妻复和。

nǚ zǎo qǐ qīng yī wǎng cháo guàn yǐ shòu shuì zhí bì lǐ shén gōng

女早起青衣往朝,盥已授帨,执婢礼甚恭。

chái rù qí shì kǔ cí zhī shí yú xī shǐ kěn yī nà

柴入其室,苦辞之,十余夕始肯一纳。

qī yì xīn xián zhī rán zì kuì fú rú jī cán chéng jì

妻亦心贤之,然自愧弗如,积惭成忌。

dàn nǚ fèng shì jǐn wú kě dǎo xiá huò báo shī hē qiǎn nǚ wéi shùn shòu

但女奉侍谨,无可蹈瑕,或薄施呵谴,女惟顺受。

yī yè fū fù shǎo yǒu fǎn chún xiǎo zhuāng yóu hán shèng nù

一夜夫妇少有反唇,晓妆犹含盛怒。

nǚ pěng jìng jìng duò pò zhī

女捧镜,镜堕,破之。

qī yì huì wò fà liè zì

妻益恚,握发裂眦。

nǚ jù cháng guì āi miǎn

女惧,长跪哀免。

nù bù jiě biān zhī zhì shù shí

怒不解,鞭之至数十。

chái bù néng rěn shèng qì bēn rù yè nǚ chū qī náo náo zhú jī zhī

柴不能忍,盛气奔入,曳女出,妻呶呶逐击之。

chái nù duó biān fǎn pū miàn fū zhàn liè shǐ tuì

柴怒,夺鞭反扑,面肤绽裂,始退。

yóu shì fū qī ruò chóu

由是夫妻若仇。

chái jìn nǚ wú wǎng nǚ fú tīng zǎo qǐ xī xíng cì mù wài

柴禁女无往,女弗听,早起,膝行伺幕外。

qī chuí chuáng nù mà huà qù bù tīng qián

妻捶床怒骂,叱去,不听前。

rì yè qiè chǐ jiāng cì chái chū ér hòu xiè fèn yú nǚ

日夜切齿,将伺柴出而后泄愤于女。

chái zhī zhī xiè jué rén shì dù mén bù tōng diào qìng

柴知之,谢绝人事,杜门不通吊庆。

qī wú rú hé wéi rì tà bì ǎo yǐ jì qí hèn xià rén jiē bù kě kān

妻无如何,惟日挞婢媪以寄其恨,下人皆不可堪。

zì fū qī jué hǎo nǚ yì mò gǎn dāng xī chái yú shì gū mián

自夫妻绝好,女亦莫敢当夕,柴于是孤眠。

qī wén zhī yì bù shāo ān yǒu dà bì suǒ jiǎo xiá ǒu yǔ chái yǔ qī yí qí sī bào zhī yóu kǔ

妻闻之,意不稍安,有大婢索狡黠,偶与柴语,妻疑其私,暴之尤苦。

bì zhé yú wú rén chù jí shǒu yuàn mà

婢辄于无人处,疾首怨骂。

yī xī lún bì zhí sù nǚ zhǔ chái jìn wú wǎng yuē bì miàn yǒu shā jī pǒ cè yě

一夕轮婢值宿,女嘱柴,禁无往,曰:“婢面有杀机,叵测也。

chái rú qí yán zhāo zhī lái zhà wèn hé zuò

”柴如其言,招之来,诈问:“何作?

bì jīng jù wú suǒ cuò cí

”婢惊惧,无所措词。

chái yì yí jiǎn qí yī de lì rèn yān

柴益疑,检其衣得利刃焉。

bì wú yán wéi fú dì qǐ sǐ

婢无言,惟伏地乞死。

chái yù tà zhī nǚ zhǐ zhī yuē kǒng fū rén suǒ wén cǐ bì bì wú shēng lǐ

柴欲挞之,女止之曰:“恐夫人所闻,此婢必无生理。

bǐ zuì gù bù shè rán bù rú zhōu zhī jì quán qí shēng wǒ yì de zhí yān

彼罪固不赦,然不如鬻之,既全其生,我亦得直焉。

chái rán zhī

”柴然之。

huì yǒu mǎi qiè zhě jí huò zhī

会有买妾者急货之。

qī yǐ qí bù móu gù zuì chái yì qiān nù nǚ gòu mà yì dú

妻以其不谋故,罪柴,益迁怒女,诟骂益毒。

chái fèn gù nǚ yuē jiē rǔ zì qǔ

柴忿,顾女曰:“皆汝自取。

qián cǐ shā què wū yǒu jīn rì

前此杀却,乌有今日?

yán yǐ ér zǒu

”言已而走。

qī guài qí yán biàn jí zuǒ yòu bìng wú zhī zhě wèn nǚ nǚ yì bù yán

妻怪其言,遍诘左右并无知者,问女,女亦不言。

xīn yì mèn nù zhuō jù làng mà

心益闷怒,捉据浪骂。

chái nǎi fǎn yǐ shí gào

柴乃返,以实告。

qī dà jīng xiàng nǚ wēn yǔ ér xīn zhuǎn hèn qí yán zhī bù zǎo

妻大惊,向女温语,而心转恨其言之不早。

chái yǐ wéi xián xì jǐn shì bù fù zuò fáng

柴以为嫌隙尽释,不复作防。

shì yuǎn chū qī nǎi zhào nǚ ér shù zhī yuē shā zhǔ zhě zuì bù shè rǔ zòng zhī hé xīn

适远出,妻乃召女而数之曰:“杀主者罪不赦,汝纵之何心?

nǚ zào cì bù néng yǐ cí zì dá

”女造次不能以词自达。

qī shāo chì tiě luò nǚ miàn yù huǐ qí róng bì ǎo jiē wèi zhī bù píng

妻烧赤铁烙女面欲毁其容,婢媪皆为之不平。

měi hào tòng yī shēng zé jiā rén jiē kū yuàn dài shòu sǐ

每号痛一声,则家人皆哭,愿代受死。

qī nǎi bù luò yǐ zhēn cì xié èr shí yú xià shǐ huī qù zhī

妻乃不烙,以针刺胁二十余下,始挥去之。

chái guī jiàn miàn chuàng dà nù yù wǎng xún zhī

柴归,见面创,大怒,欲往寻之。

nǚ zhuō jīn yuē qiè míng zhī huǒ kēng ér gù dǎo zhī

女捉襟曰:“妾明知火坑而固蹈之。

dāng jià jūn shí qǐ yǐ jūn jiā wèi tiān táng yé

当嫁君时,岂以君家为天堂耶?

yì zì gù bó mìng liáo yǐ xiè zào huà zhī nù ěr

亦自顾薄命,聊以泄造化之怒耳。

ān xīn rěn shòu shàng yǒu mǎn shí ruò zài chù yān shì kǎn yǐ tián ér fù jué zhī yě

安心忍受,尚有满时,若再触焉,是坎已填而复掘之也。

suì yǐ yào sǎn huàn chù shù rì xún yù

”遂以药糁患处,数日寻愈。

hū lǎn jìng xǐ yuē jūn jīn rì yi wèi qiè hè bǐ luò duàn wǒ huì wén yǐ

忽揽镜喜曰:“君今日宜为妾贺,彼烙断我晦纹矣!

zhāo xī shì dí

”朝夕事嫡。

yī rú wǎng rì

一如往日。

jīn qián jiàn zhòng kū zì zhī shēn tóng dú fū lüè yǒu kuì huǐ zhī méng shí shí hū nǚ gòng shì cí sè píng shàn

金前见众哭,自知身同独夫,略有愧悔之萌,时时呼女共事,词色平善。

yuè yú hū bìng nì hài yǐn shí

月余忽病逆,害饮食。

chái hèn qí bù sǐ lüè bù gù wèn

柴恨其不死,略不顾问。

shù rì fù zhàng rú gǔ rì yè jìn kùn

数日腹胀如鼓,日夜濅困。

nǚ shì cì bù huáng mián shí jīn yì dé zhī

女侍伺不遑眠食,金益德之。

nǚ yǐ yī lǐ zì chén

女以医理自陈;

jīn zì jué chóu xī guò cǎn yí qí yuàn bào gù xiè zhī

金自觉畴昔过惨,疑其怨报,故谢之。

jīn wéi rén chí jiā yán zhěng bì pú xī jiù yuē shù

金为人持家严整,婢仆悉就约束;

zì bìng hòu jiē sǎn dàn wú cāo zuò zhě

自病后,皆散诞无操作者。

chái gōng zì jīng lǐ qú láo shén kǔ ér jiā zhōng mǐ yán bù shí zì jìn

柴躬自经理,劬劳甚苦,而家中米盐,不食自尽。

yóu shì kǎi rán xìng zhōng kuì zhī sī pìn yī yào zhī

由是慨然兴中馈之思,聘医药之。

jīn duì rén zhé zì yán wèi qì chōng yǐ gù yī mài zhī wú bù zhǐ wéi qì yù zhě

金对人辄自言为“气盅”,以故医脉之,无不指为气郁者。

fán yì shù yī zú wǎng xiào yì bīn wēi yǐ

凡易数医,卒罔效,亦滨危矣。

yòu jiāng pēng yào nǚ jìn yuē cǐ děng yào bǎi guǒ wú yì zhǐ zēng jù ěr

又将烹药,女进曰:“此等药百裹无益,只增剧耳。

jīn bù xìn

”金不信。

nǚ àn cuō bié jì yì zhī

女暗撮别剂易之。

yào xià shí qǐng sān yí bìng ruò shī

药下,食顷三遗,病若失。

suì yì xiào nǚ yán wàng shēn ér hū zhī yuē nǚ huá tuó jīn rú hé yě

遂益笑女言妄,呻而呼之曰:“女华陀,今如何也?

nǚ jí qún bì jiē xiào

”女及群婢皆笑。

jīn wèn gù shǐ shí gào zhī

金问故,始实告之。

qì yuē qiè rì shòu zi zhī fù zǎi ér bù zhī yě

泣曰:“妾日受子之覆载而不知也!

jīn ér hòu qǐng wéi jiā zhèng tīng zǐ ér xíng

今而后,请惟家政,听子而行。

wú hé bìng quán chái zhěng shè wèi hè

无何病痊,柴整设为贺。

nǚ pěng hú shì cè jīn zì qǐ duó hú yè yǔ lián bì ài yì cháng qíng

女捧壶侍侧,金自起夺壶,曳与连臂,爱异常情。

gēng lán nǚ tuō gù lí xí jīn qiǎn èr bì yè hái zhī qiáng yǔ lián tà

更阑女托故离席,金遣二婢曳还之,强与连榻。

zì cǐ shì bì shāng shí bì jiè jí zǐ mèi wú qí hé yě

自此,事必商,食必借,即姊妹无其和也。

wú hé nǚ chǎn yī nán

无何,女产一男。

chǎn hòu duō bìng jīn qīn wéi diào shì ruò fèng lǎo mǔ

产后多病,金亲为调视,若奉老母。

hòu jīn huàn xīn mèi tòng qǐ zé miàn mù jiē qīng dàn yù mì sǐ

后金患心痗,痛起则面目皆青,但欲觅死。

nǚ jí qǔ yín zhēn shù méi bǐ zhì zé qì xi bīn jǐn àn xué cì zhī huà rán tòng zhǐ

女急取银针数枚,比至,则气息濒尽,按穴刺之,画然痛止。

shí yú rì fù fā fù cì

十余日复发,复刺;

guò liù qī rì yòu fā

过六七日又发。

suī yìng shǒu zòu xiào bù zhì dà kǔ rán xīn cháng zhuì zhuì kǒng qí fù méng

虽应手奏效,不至大苦,然心常惴惴,恐其复萌。

yè mèng zhì yī chù shì miào yǔ diàn zhōng guǐ shén jiē dòng

夜梦至一处,似庙宇,殿中鬼神皆动。

shén wèn rǔ jīn shì yé

神问:“汝金氏耶?

rǔ zuì guò duō duān shòu shù hé jǐn niàn rǔ gǎi huǐ gù jǐn jiàng zāi yǐ shì wēi qiǎn

汝罪过多端,寿数合尽:念汝改悔,故仅降灾以示微谴。

qián shā liǎng jī cǐ qí sù bào

前杀两姬,此其宿报。

zhì shào shì hé zuì ér cǎn dú rú cǐ

至邵氏何罪,而惨毒如此?

biān dǎ zhī xíng yǐ yǒu chái shēng dài bào kě yǐ xiāng zhǔn

鞭打之刑,已有柴生代报,可以相准;

suǒ qiàn yī luò èr shí sān zhēn jīn sān cì zhǐ cháng líng shù biàn wàng bìng gēn chú yé

所欠一烙、二十三针,今三次止偿零数,便望病根除耶?

míng rì yòu dàng zuò yǐ

明日又当作矣!

xǐng ér dà jù yóu jì wèi yāo mèng zhī wū

”醒而大惧,犹冀为妖梦之诬。

shí hòu guǒ bìng qí tòng bèi kǔ

食后果病,其痛倍苦。

nǚ zhì cì zhī suí shǒu ér chài

女至刺之,随手而瘥。

yí yuē jì zhǐ cǐ lèi bìng běn hé yǐ bù bá

疑曰:“技止此类,病本何以不拔?

qǐng zài zhuó zhī

请再灼之。

cǐ fēi làn shāo bù kě dàn kǒng fū rén bù néng rěn shòu

此非烂烧不可,但恐夫人不能忍受。

jīn yì mèng zhōng yǔ yǐ gù wú nán sè

”金忆梦中语,以故无难色。

rán shēn yín rěn shòu zhī jì mò sī qiàn cǐ shí jiǔ zhēn bù zhī zuò hé biàn zhèng bù rú yī zhāo shòu jìn zhù miǎn hòu kǔ

然呻吟忍受之际,默思欠此十九针,不知作何变症,不如一朝受尽,庶免后苦。

zhù jǐn qiú nǚ zài zhēn nǚ xiào yuē zhēn qǐ kě yǐ fàn cháng shī yòng yé

炷尽,求女再针,女笑曰:“针岂可以泛常施用耶?

jīn yuē bù bì lùn xué dàn fán shí jiǔ cì

’金曰:“不必论穴,但烦十九刺。

nǚ xiào bù kě

”女笑不可。

jīn qǐng yì jiān qǐ guì tà shàng nǚ zhōng bù rěn

金请益坚,起跪榻上,女终不忍。

shí yǐ mèng gào nǚ nǎi yuē lüè jīng luò cì zhī rú shù

实以梦告,女乃约略经络刺之如数。

zì cǐ píng fù guǒ bù fù bìng

自此平复,果不复病。

mí zì chàn huǐ lín xià yì wú lì sè

弥自忏悔,临下亦无戾色。

zi míng yuē jùn xiù huì jué lún

子名曰俊,秀惠绝伦。

nǚ měi yuē cǐ zi hàn yuàn xiāng yě

女每曰:“此子翰苑相也。

bā suì yǒu shén tóng zhī mù shí wǔ suì yǐ jìn shì shòu hàn lín

”八岁有神童之目,十五岁以进士授翰林。

shì shí chái fū fù nián sì shí rú fū rén sān shí yǒu èr sān ěr

是时柴夫妇年四十,如夫人三十有二三耳。

yú mǎ guī níng xiāng lǐ róng zhī

舆马归宁,乡里荣之。

shào wēng zì yù nǚ hòu jiā bào fù ér shì lín xiū yǔ wéi wǔ zhì shì shǐ yǒu tōng wǎng lái zhě

邵翁自鬻女后,家暴富,而士林羞与为伍,至是始有通往来者。

yì shǐ shì yuē nǚ zǐ jiǎo dù qí tiān xìng rán yě

异史氏曰:“女子狡妒,其天性然也。

ér wèi qiè yìng zhě yòu fù xuàn měi nòng jī yǐ zēng qí nù

而为妾媵者,又复炫美弄机以增其怒。

wū hū

唉!

huò suǒ yóu lái yǐ

祸所由来矣。

ruò yǐ mìng zì ān yǐ fēn zì shǒu bǎi zhé ér bù yí qí zhì cǐ qǐ tǐng rèn suǒ néng jiā hu

若以命自安,以分自守,百折而不移其志,此岂梃刃所能加乎?

nǎi zhì yú zài zhěng qí sǐ ér shǐ yǒu huǐ wù zhī méng

乃至于再拯其死,而始有悔悟之萌。

wū hū

唉!

qǐ rén yě zāi

岂人也哉!

rú shù yǐ cháng ér bù zēng zhī xi yì zào wù zhī shù yǐ

如数以偿,而不增之息,亦造物之恕矣。

gù yǐ rén shù zuò è bào bù yì diān hu

顾以仁术作恶报,不亦傎乎!

měi jiàn yú fū fù bào kē zhōng rì jí zhāo wú zhī zhī wū rèn qí cì jī zhuó fū ér bù gǎn shēn xīn cháng guài zhī zhì cǐ shǐ wù

每见愚夫妇抱疴终日,即招无知之巫,任其刺肌灼肤而不敢呻,心尝怪之,至此始悟。

mǐn rén yǒu nà qiè zhě xī rù qī fáng bù gǎn biàn qù wěi jiě jù zuò dēng tà zhuàng

闽人有纳妾者,夕入妻房,不敢便去,伪解屦作登榻状。

qī yuē qù xiū

妻曰:“去休!

wù zuò tài

勿作态!

fu shàng pái huái qī zhèng sè yuē wǒ fēi shì tā jiā dù jì zhě hé bì ěr ěr

”夫尚徘徊,妻正色曰:“我非似他家妒忌者,何必尔尔。

fu nǎi qù

”夫乃去。

qī dú wò zhǎn zhuǎn bù dé mèi suì qǐ wǎng fú mén wài qián tīng zhī

妻独卧,辗转不得寐,遂起,往伏门外潜听之。

dàn wén qiè shēng yǐn yuē bù shèn liǎo liǎo wéi láng bà èr zì lüè kě biàn shí

但闻妾声隐约,不甚了了,惟“郎罢”二字略可辨识。

láng bà mǐn rén hū fù yě

郎罢,闽人呼父也。

qī tīng yú kè tán jué ér bó shǒu chù fēi zuò shēng

妻听逾刻,痰厥而踣,首触扉作声。

fu jīng qǐ qǐ hù shī dào rù

夫惊起启户,尸倒入。

hū qiè huǒ zhī zé qí qī yě

呼妾火之,则其妻也。

jí fú guàn zhī

急扶灌之。

mù lüè kāi jí shēn yuē shuí jiā láng bà bèi rǔ hū

目略开,即呻曰:“谁家郎罢被汝呼!

dù qíng kě shěn

”妒情可哂。

✦ You read 卷七·邵九娘

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.